Tết, anh lại không về
Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên
Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên
Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon
Đã có những lúc, ngồi một mình giữa bầu trời xứ Tây Bắc lồng lồng gió, lồng
Sáng nào ngoại tôi cũng lom khom đi xé lịch trên tường để đếm ngày đếm tháng. Trong
Mẹ mình, dù có quê kiểu làng thôn hay thị trấn, dù có quê xì-tin này hay quê xì-tin kia,
Trước khi gặp anh, tôi cũng không biết thì ra thích một người có thể khiến người ta
Hoá ra, người đàn ông trẻ con đó đã từng có một nỗi sợ vô hình ở tuổi
Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao
Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng
Vậy nếu anh không phải là người làm cho em hạnh phúc nhất nhưng anh lại là người làm
Đôi khi tuổi trẻ cũng cần có chút gì đó dại khờ, có chút gì đó bồng bột, có chút
Chị nhớ cà phê em pha. Cả cái cảm giác khi đứng chờ thang máy, chuẩn bị thở hắt ra
Để tặng các em... Trong số các bạn trẻ tôi gặp hai tuần qua có năm người rất khác
Kho báu và giấc mơ đều lung linh. Những thứ lung linh thường dễ vỡ. Và những thứ
Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. *** 1. Dòng
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy - cái ngày mà cha xé
Chợt muốn thốt lên một câu, xã hội phù phiếm. *** Cách đây mấy hôm, gần nhà
Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần
Văn án: Ban ngày, đình viện thơm mùi phấn hoa hồng trong tòa thành của Bạch gia tỏa ra
Trong một khu rừng nọ có một chú Thỏ rất nhát gan. Cứ nhìn thấy bóng dáng của Cáo
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán
Một người săn chim bắt được một con gà gô và chuẩn bị làm thịt nó. Gà gô
Giới thiệu: Bắt Trẻ Đồng Xanh là một cuốn sách nhỏ, mỏng và chẳng giống ai.
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán
Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực