Những cơn mưa rửa lá
Trong thâm tâm, tôi bâng khuâng không rõ những cơn mưa trở buồn hay vui vẻ, chỉ biết
Trong thâm tâm, tôi bâng khuâng không rõ những cơn mưa trở buồn hay vui vẻ, chỉ biết
Cô đẹp mà, cô có quyền, cô có quyền được sống sung túc hơn, không phải nghèo khó
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không trở lại") Đừng nói
Tôi vốn đã tìm đúng chiếc máy tính cần cài đặt lại. Tôi vốn đã chạy thành công
Hai hàng hoa trên đồi đẹp như một bức tranh. Em ấy đẹp như một bức tranh. Những
Người trẻ lạc lõng, người trẻ băn khoăn,, người trẻ phân vân và rồi người trẻ
Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế
Một khi chuyện tình đã đi qua, trách ai cũng không quan trọng, kết thúc là kết thúc.
Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới
Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới
"Đây là câu chuyện về cuộc đời, về tình yêu của hai con người có thật. Họ mất
Nhiều người cho rằng tình yêu vốn dĩ phải rất cao thượng, phải hy sinh cái này, đánh
Ngày mai Nghi đi? Bao giờ tôi sẽ gặp lại Nghi? Mà, gặp lại để làm gì nữa? *** Chúng
Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối. *** Khi còn nhỏ, tôi và em
Đã lâu rồi chưa xảy ra chuyện ghê gớm đến vậy. Và câu chuyện còn được
Võ sư đai đen ra ngoài đường ít có người là đối thủ nhưng về nhà vẫn chào
Tình yêu ở đâu cũng thật là cảm động, không chỉ riêng con người! *** Ban đêm, Heo
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Thượng đế đã quá bất công khi trao cho hắn trái tim này, trái tim mang bảy màu sắc bị
Đọc truyện tranh Doremon chap6: Trở về thời xa xưa Có bao giờ bạn thử
Ngày nào đó có thể bếp không còn đỏ lửa, ngày nào đó có thể không còn những trăn
Mọi việc đơn giản mà. Có phải không? *** 1 giờ đêm. Hai anh em ngồi fix lỗi tại
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Nó
Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da của tui
John Blanchard đứng dậy, chỉnh lại bộ quân phục và nhìn đám đông người đang qua lại