Pair of Vintage Old School Fru
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 21
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? - Chương 19

↓↓
– Mà này, có phải là hai con đó không? Bọn nó làm đúng không? Chắc chắn chỉ có hai con nhỏ đó mà thôi! – Phong vừa hỏi, cả đám liền nhao nhao lên.

bạn đang xem “Sao Mày Chậm Hiểu Thế? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

– Hôm nay hai đứa đó đâu có đi học. Sáng sớm còn có cả cảnh sát đến trường mình, bọn lớp tao nói đó.

– Tao mà thấy được hai đứa nó, tao, chắc tao giết chết luôn quá!

Rồi lại quay sang nhìn nó, đứa nào cũng ngậm ngùi.

– Tội nghiệp con Du! Càng nhìn càng muốn cho bọn kia một trận.



~~

Chơi đến trưa, cả đám lũ lượt kéo nhau đi về.

Cậu dọn dẹp phòng một chút, định mua cái gì bỏ bụng thì lại thấy anh đẩy cửa bước vào.

– Du vẫn chưa tỉnh à?

– Như anh thấy đấy!

– Ăn gì chưa? Anh có nấu mang qua đây, chưa ăn thì ăn cùng anh đi.

Cậu dứt khoát trả lời:

– Không! Tôi ăn rồi!

Vừa dứt lời, bụng cậu đã bán đứng chủ.

” Rột rột rột…”

Cậu ngượng chín mặt, quay sang nhìn Minh Thiên, thấy anh đang cố nhịn cười. Thẹn quá hóa giận, cậu ngồi xuống trước mặt anh, giật lấy bát đũa.

– Ăn thì ăn, anh mời thì tôi ăn! Sợ gì nhau!

Minh Thiên không trả lời, chỉ im lặng ngồi ăn.

Mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho đến chiều.

Bố mẹ của hai đứa, tan làm xong vội chạy qua viện. Mở cửa phòng, nhìn con gái mình vẫn nằm bất động mà xót xa và thất vọng.

Minh Thiên nhìn phản ứng của mọi người, thở dài.

– Cô chú, vào phòng đi! Không sao đâu! Em ấy sẽ sớm tỉnh lại mà!

Mọi người ngồi nhìn nó, không ai nói một câu.

Một lúc lâu sau, bỗng dưng thấy ngón tay nó hơi cử động, vội vàng bật dậy lại gần nó.

Vài giây sau, nó chầm chậm mở mắt ra, nhìn mọi người, chớp mắt, không lên tiếng.

Cậu thấy nó như vậy thì lo sợ, dè dặt lên tiếng hỏi:

– Mày có nhận ra ai không? Mày có nhận ra mày là Du không?

Nó nhìn cậu, mãi một lúc mới trả lời:

– Lãnh, tao bị thương ở lưng, chứ hoàn toàn không va đập gì vào đầu nhé!

Mọi người nghe nó trả lời thì thở phào, ôm chầm lấy nó.

Kỷ Vân hét lên:

– Nào! Nào! Để cho bác sĩ kiểm tra nào. Tránh ra!

Mọi người vội vàng tránh ra cho Kỷ Vân kiểm tra. Kỷ Vân kiểm tra cho nó, rồi thừa cơ ôm chầm lấy nó:

– Đùa chứ! Tôi mới là người có quyền được ôm trước nhé!

Ai cũng ngớ ra, rồi bật cười.

– Đểu vừa thôi!

Nó cũng cười. Cuối cùng nó cũng trở về với gia đình rồi. Nó không còn phải sợ hãi hay chạy trốn nữa.

– A, đau quá, mọi người buông con ra chút đi! – Bị ôm chặt, vết thương sau lưng nó bỗng nhói lên.

Tất cả vội buông ra. Kỷ Vân liền xem thử vết thương của nó, may quá, không sao cả.

Ngày hôm ấy, trôi qua trong hạnh phúc. Cả đám bạn dở hơi của nó trưa mới thăm xong, nghe tin nó tỉnh lại lóc cóc tới bệnh viện ngay tối hôm ấy.

Lúc này đây, nó cảm thấy an toàn và yên bình hơn bao giờ hết!

~~

Mẹ nó bắt nó phải nằm trong bệnh viện thêm 1 tuần nữa. Vậy nên những ngày này, nó chán vô cùng chán!

Còn lí do vì sao, mẹ không chuyển nó qua H&S, vì mẹ bảo vết thương nó còn nặng, tránh vận động nhiều.

Nó đến cả game, hay thậm chí là anime, manga cũng không được đụng vào.

Mẹ bảo nó phải sống cuộc sống lành mạnh trong 1 tuần. Và mới có 3 ngày trôi qua thôi, nó đã thấy như cả 30 năm.

Những ngày này, cậu luôn ở bên nó, cả anh cũng vậy. Đi dạy xong là ở lại với nó luôn. Hại nó từng giây từng phút phải nghe anh và cậu tranh cãi.

~~

Hôm nay là ngày thứ 4, cậu từ chỗ bác sĩ đi về phòng bệnh.

Vừa mở cửa, liền nhìn thấy nó đang ngủ, anh ngồi bên cạnh đang nắm tay nó và hôn lên đó.

Cậu sôi máu, bước vào kéo tay anh ra ngoài sân bệnh viện.

Cậu giơ tay lên định đấm anh, nhưng rồi lại hạ xuống. Lấy lại bình tĩnh, cậu nhìn anh rồi nói:

– Anh nghĩ anh đang làm gì vậy?

Minh Thiên nhìn cậu, lần này là khuôn mặt nghiêm túc, không còn nụ cười như thường ngày.

– Anh chỉ hôn lên tay mà thôi! Anh nghĩ anh không làm gì sai cả!

– Anh chắc phải nhận ra người Du có tình cảm là tôi chứ nhỉ? Sao anh vẫn không bỏ cuộc? Anh dai đến thế à?

– Lãnh, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc khi chưa cố gắng! Anh thà là cố gắng thật nhiều để rồi thất bại, còn hơn là chưa làm gì, đã nhận thất bại về mình.

Anh nhìn cậu. Cậu im lặng không nói gì, anh lại nói tiếp:

– Du có tình cảm với em, anh đương nhiên nhận ra. Nhưng hai đứa vẫn chưa là một mà, anh vẫn có quyền cố gắng theo đuổi em ấy chứ? Người tổn thương dù sao cũng là anh mà, em lo gì chứ?

Nói xong câu này, anh lại cười. Là nụ cười nhẹ nhàng và dịu dàng mọi ngày.

– Hay em sợ bại trận trước anh?

Cậu cũng cười theo anh.

– Đương nhiên là không! Cả đời này, Du chỉ yêu mình tôi thôi!

– Thế sao em phải lo lắng?

Cậu không trả lời, quay lưng đi, lúc này mới lẩm bẩm trong miệng:

– Vì anh là anh trai. Vì là anh nên mới như thế.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Ba và anh trai

Ba và anh trai

Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút

01-07-2016
Sắc màu của tình bạn

Sắc màu của tình bạn

Audio - Có một ngày sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có

01-07-2016
Tình yêu có đến?

Tình yêu có đến?

(khotruyenhay.gq) Thật khó để nhận ra một tình yêu thật sự xung quanh sự giả

30-06-2016
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương