XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 137 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Ngoại Truyện 03

↓↓
Lúc Duy Phong bước ra khỏi nhà tắm, cô vợ nhỏ vẫn còn say sưa nghe nhạc và chơi vài trò điện tử đơn giản.

- Sao ồn vậy ?

Anh nhướn mày khi tiếng nhạc ầm ỹ choán khắp căn phòng, chiếc laptop của anh bị cô sử dụng như thế đấy.

Vy Anh thở mạnh rất bực mình rồi tắt nhạc, tắt luôn điện tử, lầm bầm vài câu , toan rời khỏi phòng thì bị Duy Phong gọi lại.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Đi đâu ?

Vy Anh ôm đầy tay mấy con gấu bông, chân đất đứng gần cửa ra vào, vẻ mặt lầm lì.

- Em sang phòng khác , hứ.

- Ừ. Tắt bóng giúp anh.

Duy Phong lia mạnh tờ tạp chí đang đọc dở xuống sàn, nằm trên giường nhắm hờ mắt , không thấy ở anh bất kỳ biểu hiện nào qua thái độ thản nhiên đến thờ ơ.

Vy Anh đứng yên ở cửa một lúc, ném mạnh con rùa biển bằng bông vào người kia rồi sập mạnh cửa.

Tắt bóng gì chứ, cô để anh ta chói mắt đến chết luôn !

Ly thân càng tốt, cô sẽ thức trắng đêm, chat chit và nghe Rin hát. Hừ, cô sợ anh ta lắm đây !

Để rồi xem , Vy Anh sẽ không thèm phụ thuộc vào cái người đó đâu .

Đồ tồi …

Vy Anh ôm ấm ức mà vẫn ngủ rất say, đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy.

Mắt vừa mở còn díu nhưng máu thì đã dồn lên tận đỉnh đầu.

Hoàng Duy Phong không phải người ! Đi tới công ty cũng chẳng đoái hoài tới cô. Bỏ mặc cô đi, cứ thế đi. Vy Anh rất tự lập và trưởng thành rồi, cô ứ cần anh ta !

Kéo Trúc Vũ lượn lờ trên đường phố, tới lúc mỏi chân, hai người tấp vào quán ăn vỉa hè ăn những món bình dân lắm dầu mỡ.

Ngon ! Từ khi quen ai đó, cô đâu thể chạm vào đồ ăn kiểu thế này.

Vy Anh vui vẻ tận hưởng, thoả mãn với sự vùng vẫy không vướng chút ràng buộc nào.

Hoàng hôn nhuộm đỏ thành phố, Trúc Vũ phải đi ăn tối cùng Mạnh Vũ, trước khi chia tay, tuôn một tràng dạy bảo, khuyên cô làm hoà …

Cô đẩy nàng ta vào xe bus, ung dung đi tiếp vào chợ đêm.

Hừ, cô sướng mà không biết hưởng gì chứ !

Ly hôn là điều duy nhất để cô vịn vào, giữ chỗ đứng cho bản thân khi người kia quá ranh mãnh, nghiêm khắc, buộc cô phải tuân theo anh ta .

Đến việc ăn chơi ngủ của cô cũng bị kiểm soát. Nhưng ngẫm ra thì, ngoài mấy thứ đó, cô đâu làm gì nữa …

Thôi kệ, cô từ nay sẽ không ngoan ngoãn và dễ bảo như thế nữa đâu !

***

Kiếm không ra xe bus, Vy Anh đành gọi taxi. Say xe mất rồi …

Đầu óc cô chuếch choáng, bước khỏi xe đã muốn nằm luôn trên nền đất.

Ồ, xe Duy Phong ở kia …vậy là anh đã về rồi.

Vy Anh chột dạ, bỗng thấy mình như đang phạm tội nhưng lời thề thốt lúc chiều đã tiếp thêm can đảm cho cô.

Không phải sợ ! Duy Phong làm gì được cô chứ, cùng lắm, cô …gọi mẹ Hoàng.

Vy Anh về phòng của hai người, chẳng thèm thay đồ đã nhảy lên giường nằm.

Vì sỹ diện nên ngủ riêng một bữa thôi, chứ còn …cô sợ ma kinh khủng, chưa kể tới việc ôm, cắn hay kê chân.

Không hề mảy may đến sự có mặt của vợ nhỏ, Duy Phong vẫn ngồi trên ghế sofa, bận bịu với đống giấy tờ. Một cái liếc mắt cũng chưa vứt cho cô.

- Em ngủ ! Anh tắt bóng đi !

Vy Anh kiếm cớ để phá, người kia không đếm xỉa tới cô mà được chắc.

- Em sang phòng khác.

Duy Phong đáp thẳng thừng, nét mặt lạnh pha chút đáng sợ.

Vy Anh nín bặt, trùm chăn kín đầu làm như không nghe thấy.

Nằm nhìn trần nhà một lát, Vy Anh nhỏm dậy đi tắm, gần bước qua bàn làm việc của Duy Phong thì húng hắng ho :

- Anh ăn tối chưa ?

- Uh huh.

- Anh ăn gì rồi ?

Sau cái nhíu mày thoáng qua, Duy Phong đáp ngắn gọn :

- Quên rồi.

Vy Anh biết mà, không có cô nhắc hay chuẩn bị sẵn, Duy Phong sẽ bỏ qua luôn mấy bữa ăn lặt vặt .

- Anh buông thả !

Vy Anh cắn mạnh má anh rồi chạy biến vào nhà tắm. Kịp nhớ ra mình quên mang theo đồ thì Duy Phong hé cửa, ném cho cô bộ pyjama kèm lời dặn :

- 15 phút ! Nhanh !

Dù mọi lần, Vy Anh đều phải dành một tiếng để ngâm nước là ít nhất nhưng bây giờ , đúng 14 phút 59, cô vợ nhỏ đã thò đầu ra , đảo mắt quanh phòng.

Ui, Duy Phong của cô vẫn làm việc.

Ghét thật đấy !

Cô có nên làm hoà …

Vy Anh tự gạt phắt định nhún nhường ấy, trèo lên giường ngủ, anh cứ làm nữa đi, cô càng có nhiều tiền.

9 giờ 30 . Vy Anh díu mắt, buông tay khỏi chiếc điện thoại còn vang âm thanh của trò Angry Bird.

9 giờ 32. Duy Phong rời khỏi bàn làm việc, tắt bóng và kéo chăn đắp cho vợ nhỏ. Đứng ngắm Vy Anh một lúc lâu.

9 giờ 45. Anh đem chiếc laptop sang phòng khác để làm nốt công việc còn dở dang .

12 giờ 49. Vy Anh quơ tay sang bên cạnh, khoảng trống không khiến cô giật mình, bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say. Căn phòng tối thui, lạnh lẽo như tờ.

Anh lại vùi mình vào công việc rồi !

12 giờ 59. Vy Anh ấm ức đi tìm anh ở phòng kế bên.

Dám bắt cô ngủ sớm, còn mình thì thế đấy. Gần sáng còn chưa thấy ở đâu !

Không ly hôn, ly thân gì nữa hết. Như thế khác nào để anh buông thả hơn !

1 giờ 3 phút. Duy Phong dời mắt khỏi máy tính, nhìn cô vợ nhỏ đang bặm môi ấm ức, vẻ mặt lầm lì, liếc xéo anh.

- Sao thế ?

- Anh sao chưa ngủ ?

Cô vợ nhỏ như sóc con sà vào người anh, hai tay choàng qua vai anh, mặt phụng phịu.

- Khuya ?

Duy Phong ôm cô vợ nhỏ, nghiêm túc hỏi. Cứ lao vào việc là anh chẳng còn để ý tới xung quanh.

- Khuya chứ ! Hơn một giờ, ngày mới rồi đấy ! Anh định thức sáng đêm, định cắt đứt quan hệ với em hả !

Vy Anh giãy nảy, tay bé xíu ghì chặt lấy áo anh, nhướn người hôn mạnh môi anh, khẳng định chủ quyền :

- Anh đấy nhé, không được bỏ mặc em đâu. Em có giận, anh cũng không được phớt lờ em!

Duy Phong dường như không để ý tới lời cô nói, mắt anh chứa những tia cười khác thường.

Mặc cho cô đang gục lên vai anh, tỉ tê mấy chuyện không đâu vào đâu.

Vy Anh vẫn thế, nếu anh chiều cô quá, cô sẽ rất ương bướng , ngang ngạnh và hay giận dỗi đòi vùng vẫy . Nhưng chỉ cần, anh nghiêm một chút,nới lỏng cô khỏi anh một chút, cô sẽ lại ngoan ngoãn , tự động nép vào anh.

Vẫn chưa lớn !

- Anh sao không gọi em về. Hứ, cũng chẳng đón em ! – Vy Anh ngồi trên chân anh, giận .

- Anh đã từng bảo em thế nào ?

- Không được đi đâu nếu chưa có sự cho phép của anh .

- Còn gì nữa ?

- Không được đi xe người lạ, không được ăn linh tinh.

- Còn gì nữa ?

Giọng Vy Anh ỉu xìu :

- Hết rồi đấy. Hôm nay em có làm gì nữa đâu ?

- Uh huh.

- Anh chưa hôn em đúng không ! – Vy Anh chợt nghĩ đến lý do tại sao mình lại thức giấc, trừng mắt với anh. Thường trước khi đi ngủ, anh đều hôn cô thay cho lời chúc ngủ ngon mà.

Khi anh hôn trán, Vy Anh lại chìa má ra :

- Đây nữa.

Theo những ” mệnh lệnh ” của cô vợ nhỏ, Duy Phong lần lượt hôn lên mắt, chóp mũi và khắp gương mặt đáng yêu.

Vy Anh có vẻ buồn ngủ, dựa hẳn vào anh , hàng mi lim dim, kéo kéo tay anh :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Đôi tai của tâm hồn

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại

01-07-2016
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Mưa trong tim

Mưa trong tim

Cuối cùng cô cũng nhận ra rồi ư? Cô thật lười biếng đấy cô nhóc ạ! Mười tám

25-06-2016
Vết rạn

Vết rạn

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi

24-06-2016
Hai chiếc USB

Hai chiếc USB

Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận

30-06-2016
Vĩnh biệt Dạ Thủy

Vĩnh biệt Dạ Thủy

Tôi luôn đứng nhìn em từ phía sau, nhìn em đi cùng bạn trai của em, nhìn em cười bên anh

23-06-2016
Tôi và em

Tôi và em

Quán Tịnh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, quán chuyên về trà cung đình, có tới 70 loại

28-06-2016
Đi tìm vai chính

Đi tìm vai chính

 Tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng ngoài cảnh quay của một bộ phim có hai nhân vật

24-06-2016