pacman, rainbows, and roller s
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 14 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 55

↓↓
Nền trời thoáng đãng không hề có một chút gió…

Hôm nay là một ngày đầu tháng rét căm.

Quảng trường khá thưa người.

Tôi thích thú nhìn đồng xu nhỏ đang chìm dưới đáy bể nước.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Trong vô số những đồng xu còn ở dưới kia, tôi vẫn có thể nhận ra được cái của mình.

Mỗi đồng xu như thế tượng trưng cho một điều ước.

Tôi ngồi chơi, hai chân đung đưa :

- Anh có biết lúc nãy em ước gì không ?

Anh ngồi cạnh bên, hai tay chống lên thành bể, nheo mắt :

- Em không ước gì cả .

Tôi suýt chút nữa thì té nhào, mở to mắt nhìn anh đầy sửng sốt !

Đúng là lúc nãy khi thả đồng xu tôi chẳng hề ước gì cả.

Chẳng qua là ngứa tay nghịch ngợm thôi.

Không lẽ người ta thả mà mình thì không ? Hứ.

- Làm sao mà anh biết vậy ?

Khóe miệng anh nâng lên, nét cười đầy tinh quái hiện ra :

- Điều ước của Vy Anh đã được thực hiện rồi thì em còn gì để ước nữa !

Ồ…Như vậy có nghĩa là sao !

Tôi hoàn toàn không hiểu gì, ngơ ngác lặp lại :

- Làm sao anh biết được là em không ước gì ?

Anh lại cười, vẻ mặt có phần mờ ám, giọng nói ma mãnh :

- Vy Anh này, có thấy anh đẹp trai không ?

Tôi gật đầu :

- Vâng.

- Cao trên 1m80 ?

- Vâng.

- Tài năng ?

Tôi gật gật đầu.

- Giàu có ?

Gật mạnh hơn nữa.

Anh ho nhẹ :

- Không gay ?

Tôi phì cười :

- Vâng.

Anh tiến lại gần, nụ cười càng thêm phần mờ ám hơn :

- Thế có thấy anh tuyệt vời như thiên thần ?

Tôi gật đầu rồi ngay sau đó liền đỏ mặt !

Từ nãy giờ khác nào là tôi đang tự khen anh chứ !

Xấu hổ quá đi mất.

Mà người này cũng thật kì lạ…Tự nhiên lại chuyển sang mấy vấn đề này trong khi thắc mắc của tôi thì lại không chịu giải đáp !

Tôi nghiêm túc nhìn anh :

- Anh trả lời câu hỏi của em được không ?

Anh có vẻ bất ngờ sau đó cười lớn.

Hmm…Anh bị gì thế này ?

Tôi hoảng hốt, không biết nên làm thế nào.

Có phải là trúng gió không ? Nhưng mà hôm nay làm gì có gió !

Được một lúc, anh đưa tay kéo tôi lại gần, tuy không còn cười ra tiếng nhưng mà tôi vẫn cảm nhận được là cả người anh còn đang không ngừng run lên !

- Vy Anh, thật ra em có thể ngốc tới cỡ nào nữa ?

Đã không giải đáp thì thôi lại còn xúc phạm .

Quá đáng ghét !

Tôi hung hăng cắn vào tay anh một cái rồi lườm.

Anh bật cười , ánh mắt khó nắm bắt :

- Thế Vy Anh thấy anh có đủ tiêu chuẩn của người mà em muốn God mang cho mình chưa ?

Khỏi phải nói là lúc đó tôi đã bị chấn động như thế nào.

Nếu mà anh không kịp đỡ tôi thì việc tôi ngã xuống bể nước là chắc chắn sẽ xảy ra.

Tôi nhìn anh…chớp mắt…nhìn anh …rồi lại chớp mắt.

Tôi đã hoàn toàn bị anh làm cho choáng váng mất rồi.

Anh không nói gì thêm, chỉ nắm tay tôi mà cười.

Thật ra là tình cờ…

Nghĩ lại thật điên rồ.

Lần anh trở về nước cách đây năm năm.

Đêm đông , mưa thật lạnh lại lang thang khắp thành phố.

Chỉ là giống như ngay tại nơi này, anh đã đánh mất một thứ gì đó và muốn tìm lại.

Qua một góc phố…Một quán ven đường chẳng có gì đặc biệt nếu không phải là ở trong đấy, dưới ánh nến mờ ảo, có cô nhóc thật đáng yêu đang ngồi đấy…

Khoảnh khắc ấy, anh đột nhiên thấy mình đang rung động…

Và hình như là anh đã tìm thấy rồi.

Tôi có chút không tin, thử thăm dò anh :

- Vậy lúc đó, anh có cười không.

Anh…gật đầu.

Thật ra là lúc đó, anh đã không kìm được mà cười ra tiếng.

Tôi ! Rất rất rất tức giận !

Thì ra lại thêm một kẻ thù ngay trước mắt !

Trái đất này quả nhiên là không thể lường trước được điều gì !

Đây có phải là chuyện tình mà vừa yêu vừa thù hận trong truyền thuyết không đây ?

Tôi bặm môi nhìn anh.

Còn anh cứ như vậy, mang theo nét cười đầy ẩn ý hướng về phía tôi.

Cho đến lúc chuông điện thoại của anh reo lên.

Anh lười biếng lấy máy nghe.

Tôi cũng không để ý rằng, đó là chiếc điện thoại màu đen…

Anh lắng nghe, vẻ mặt phút chốc trở nên thật phức tạp, sống lưng cũng trở nên thật cứng ngắc.

Anh nhìn sang phía tôi , có vẻ do dự , sau đó trả lời :

- Bây giờ ạ ? Có lẽ là không được rồi. Chú có thể đợi cháu ở biệt thự không ?

Anh hướng mắt về một phía :

- Được !

Nói xong chuyện điện thoại, anh nhìn tôi mỉm cười :

- Còn nhớ ai là người thiết kế biệt thự trắng không ?

Sao lại không nhớ chứ !

Chính là người chú Hoàng Duy Thức của anh.

Người này được vinh danh là bậc thầy trong giới kĩ sư.

Chỉ tiếc là đã biệt tích, rút ra khỏi giới. Ổn định cùng gia đình bên Pháp.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Ba à!!! Con xin lỗi

Ba à!!! Con xin lỗi

(khotruyenhay.gq) Thương mẹ? Sao ba lại uống rượu...lại say rồi đánh mẹ con

28-06-2016
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Bà Ngoại của tớ

Bà Ngoại của tớ

(khotruyenhay.gq)Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái

28-06-2016
Sau mưa

Sau mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Lần đầu

27-06-2016
Mèo và chuột già

Mèo và chuột già

Có lần vì một con Mèo luôn để mắt rình, nên Chuột hầu như chẳng dám thò ra khỏi

23-06-2016
Biến mất ở Thư Viên

Biến mất ở Thư Viên

Tôi day qua úp mặt vào vào bụng Hảo, nghe ruột chị cồn lên trong đó, để giấu mấy

24-06-2016
Chàng Guitar

Chàng Guitar

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi đã

25-06-2016
Món quà sinh nhật

Món quà sinh nhật

Thế nhưng, đã có lần tôi đã làm cho ông buồn, đã có lần tôi vô tình làm cho tình

24-06-2016
Ba mươi

Ba mươi

Đàn bà làm tới bà này bà nọ thì cũng có gì ngon lành? Có giỏi thì lo có chồng, sanh

30-06-2016