Insane
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 16

↓↓
Tôi chậm chạp ăn nốt bữa sáng. Bơ vơ thật đấy. Sáng dậy thì đã thấy mảnh giấy mẹ dán ở tủ lạnh :

“ Hôm nay, mẹ với cô Trúc tham gia từ thiện, chắc tối mới về. Bữa sáng mẹ để trong tủ lạnh, trưa chiều con tự lo nhé. Nhớ mang áo trả cho anh Huy. ”

Đã thế, trúc Vũ lại còn điện thoại sang nói :

- Hôm qua, hai người đi đâu lâu vậy .

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Ăn kem.

- Xì, thôi đi. Đừng tưởng tớ ko biết cậu cùng anh Duy phong nhé.

Tôi nhăn mặt :

- Cậu là ma đấy à.

- Haha. Khai mau, hai người đã làm gì hả ?

Tôi thầm nguyền rủa anh Huy nhiều chuyện sẽ bị ế vợ.

- Anh ấy đưa tớ về , thế thôi.

- Lừa gạt.Lúc anh Huy về là còn sớm mà sao bọn tớ đợi mãi có thấy hay người đâu.

Có chút kì lạ. Nhưng tôi chưa kịp phân tích rõ điều đó thì Trúc Vũ hét toáng lên :

- Vy Anh. Hôm nay tớ với Mạnh Vũ đi leo núi. Cậu ở nhà một mình nhé.

Tôi ỉu xìu :

- Đồ bỏ rơi bạn bè.

- Câu ấy dành cho cậu. Mới đi ăn kem cùng nhau mà đã quên tớ ở nhà. Đợi đến khi hai người quen nhau thật sự, chắc gì tên tớ cậu còn nhớ.

- Thế cậu tên là gì ấy nhỉ ?

Trúc Vũ la to :

- Cậu thật quá đáng. Đã vậy tớ với Mạnh Vũ xuất phát luôn đây.

- Haha, hai người đi chơi vui vẻ.

***

Tắt máy, Trúc Vũ vuốt vuốt ngực, thở phào :

- May quá, suýt chút nữa là bị lộ rồi.

Nguyễn Huy lườm cô :

- Em cẩn thận đấy.

Mạnh Vũ cười :

- Anh có thể hiểu tại sao hai em lại thân với nhau như thế rồi. Đều ngốc.

Trúc Vũ đánh nhẹ :

- Chỉ mình Vy Anh ngốc thôi. Haha, như thế mà cậu ấy cũng ko phát hiện ra. Cũng may mà em thông minh, biết đánh lạc hướng chứ.

Mạnh Vũ nhìn bạn gái đang còn hí hửng , anh cười :

- Lí do em bịa ra thật là …Thế mà Vy Anh lại tin được.

Trúc Vũ cau mày :

- Lí do đó thì sao mà ko tin được ?

Nguyễn Huy thở dài , bất đắc dĩ giải thích :

- Leo núi ? Thành phố này làm gì có núi ?

Mạnh Vũ nắm lấy tay Trúc Vũ còn đang buồn bực , ánh mắt sáng lên :

- Mọi người nghĩ Vy Anh sẽ làm như vậy chứ ?

Làm xong tất cả việc nhà, tôi quyết định đi trả áo cho anh. Chuẩn bị một cái túi xinh xinh, tôi xếp cẩn thận áo và di động của anh vào đó.

Tôi quấn chặt chiếc khăn cổ, sẵn sàng lên đường.

Sẽ rất xa đây . Nhưng vì tình yêu lớn, đừng hòng làm khó tôi nhé.

Quái lạ, mới hôm trước , tôi cùng Trúc Vũ tính trên google map thì đến công ty anh chỉ mất một tiếng thôi, sao đã gần hai tiếng rồi mà vẫn ko thấy trung tâm thành phố ở đâu. Càng đi lại thấy đường càng vắng. Ko thể nào. Tuy về mặt địa lý, tôi cực kì kém tới nỗi năm ngoái mới biết được Thành Phố HCM và Sài Gòn là một nhưng bản đồ chỉ rõ ràng lắm cơ mà. Hay tôi bị ma che mắt.

Cứ như vậy, tôi dọa mình suốt đường đi. Dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy sợ thật sự.

Sau một lúc vòng vèo và cầu nguyện, cuối cùng đường cao tốc đã bắt đầu hiện ra.

Nhưng tiếp tục như thế nào thi tôi …chịu. Bị lạc rồi. Kẻ-ở-phía-trên vẫn tiếp tục trêu đùa tôi, bằng chứng là ko có lấy một người đi bộ để tôi hỏi đường.Và vì chân đã bắt đầu đau nên tôi quyết định dừng lại trên cầu…ngắm cảnh. Mùa hè được đứng đây thì thật là tuyệt, còn bây giờ, chỉ thấy gió lạnh táp hết vào mặt. Nhưng lại có một thứ làm tôi phải nán lại để nhìn, đó là một căn biệt thự màu trắng. Vì tôi đứng từ xa nên ko thể quan sát được kĩ, cho dù vậy, căn biệt thự ấy vẫn gây ấn tượng cực kì mạnh . Tôi lấy điện thoại ra lưu lại hình ảnh này, chưa kịp cất máy vào thì đã thấy một thanh niên đội mũ, cúi đầu đi tới. Tôi chớp lấy cơ hội, lúc người đó tới gần thì hỏi :

- Anh cho em hỏi …

Những câu chữ sắp tuôn ra thì bị văng đi hết và thay vào đó là tiếng hét. Bời vì người thanh niên …mà ko, kẻ cướp kia đã giật lấy điện thoại cùng với cái túi đồ trước giỏ xe tôi và chạy.

Thực tế khác xa so với những gì tôi thấy qua trên phim. Trên đường, mọi người vẫn cứ lao đi và mặc tôi kêu lên như thế. Cũng có thể, họ đang nghĩ là một đôi tình nhân đang mâu thuẫn.

Cái túi đó ko thể làm mất được. Tôi liền chạy theo tên cướp.

Đạp xe lâu như thế nên chỉ một lúc sau, thay vì chạy thì tôi …đi nhanh , nhưng vẫn cố gắng hét lên :

- Trả lại cho tôi chiếc túi, làm ơn.

- Trong đó thật sự ko có gì đâu, anh trả cho tôi đi.

Tên cướp đó…hắn xem thường tôi. Dù sao, cũng nên trả lời một tiếng chứ. Hắn cũng bắt đầu đi bộ , có lẽ hắn biết tôi ko làm gì được hắn nên mới ung dung như vậy.

Rồi đột nhiên, hắn dừng lại…quay người…chạy về phía tôi.

Tôi hét lên một tiếng.

Lần này là…hắn đuổi theo tôi.Có tiếng gầm rú chói tai.

Tên này sao khó tính vậy, ko muốn bị làm phiền thì có thể chạy đi mà, bây giờ, hắn định làm gì thế ?

Thấy chiếc xe đạp còn khóa ở gần cầu, tôi mới hiểu ra, có lẽ hắn muốn lấy luôn…cho bõ tức.

Cho đến khi hắn chặn được tôi lại thì tất cả những gì tôi chỉ có thể làm là đứng im và hét lên. Hắn trừng mắt tiến tới. Tôi hoàn toàn hoảng loạn , chỉ biết lùi lùi theo quán tính.

Đột nhiên, một tấm lưng chắn ngang trước mặt tôi . Cảm giác của tôi lúc ấy là được bảo vệ . Cho tới khi tên cướp bị đáng gục, bỏ chạy thì tôi mới chớp mắt.

Bùi Quang vứt cho tôi cái túi đồ, hằm hằm nhìn tôi.

Bây giờ, cứ mỗi lần gặp Bùi Quang là tôi muốn chạy trốn. Tại sao hắn luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Tôi cúi đầu, kiểm tra cẩn thận lại cái túi.

Với ánh mắt hung dữ đó, Bùi Quang khoanh tay nhìn tôi. Tự nhiên , tôi lại cảm thấy như một đứa con có lỗi đang bị phạt vậy. Mà tôi đâu bắt Bùi Quang cứu tôi . Ở đâu xông ra làm anh hùng, tôi để yên cho hắn thể hiện còn muốn gì nữa ? Nhưng dù sao …nếu hôm nay ko có Bùi Quang thì tôi chết chắc.Phải nhịn một chút. À đúng rồi, Bùi Quang diễn thì tôi cũng nên khen một câu chứ.

Tôi lảng tránh ánh mắt dễ gây bựa bội của Bùi Quang, tỏ vẻ ngưỡng mộ :

- Bạo lực cũng có cái hay đấy chứ.

Lần này, ánh mắt hắn dữ dằn hơn, Bùi Quang nhắc lại :

- Bạo lực ? Hay ?

Tôi gật đật đầu ủng hộ.

Bùi Quang tiến lại gần :

- Tôi vứt em xuống sông nhé. – bắt chước tôi cười cười – chắc cũng hay.

Tôi xua xua tay, lùi ra sau :

- Đừng có đùa như vậy, đang là mùa đông đấy.

Có khi nào Bùi Quang làm thật ko ? Có thể lắm chứ. Tôi hơi rùng mình.

- Tại sao lại ở đây ?

- Đi…đi dạo.

Bùi Quang tiến thêm một bước, tôi cuống quít :

- Đến tập đoàn Khánh Phong.

Ánh mắt Bùi Quang tối sầm lại nhìn tôi một lúc , rồi lớn tiếng :

- Đi đến đó vậy tại sao còn ở đây ?

- Tất nhiên là ở đây, em có bản đồ mà.

Bùi Quang tỏ vẻ ko tin nỗi :

- Em sống ở núi từ nhỏ đấy à, thành phố bé tẹo mà cũng phải bản đồ .

Tôi mặc kệ, lôi bản đồ ra, chỉ chỉ với vẻ hiểu biết :

- Nhà em ở đây , đi theo đường này, đường này . Có lẽ sắp tới rồi đấy.

Bùi Quang hết nhăn mặt nhíu mày rồi nói đầy bất lực :

- Đồ đầu đất. Em đang đi ngược bản đồ đấy.

Đầu đất ? Tôi chỉ muốn lấy bản đồ đập hắn. Nhưng thực tế chỉ lén lút lườm và đe đe.

- Thôi bỏ đi bỏ đi, tôi đến hết kiên nhẫn với em mất.

Rồi Bùi Quang lôi tuột tôi tới chiếc môtô dựng gần đó, ra lệnh :

- Lên xe.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em? là một truyện teen có nội dung xoay quanh cô nàng Tường Vy, ngây

21-07-2016 20 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan

Tên truyện: Hoa Linh LanTác giả: GàoThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

23-07-2016 15 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Con lừa và con la

Con lừa và con la

Lừa và La cùng đi đường. Hai con cùng chở hàng bằng nhau. Lừa càu nhàu là La cũng mang

24-06-2016
Khắc tinh của tôi

Khắc tinh của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Khắc

25-06-2016
Bong bóng tình yêu

Bong bóng tình yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: ''Chuyện đời sinh viên.'') Trong đời

24-06-2016
Unchained Melody

Unchained Melody

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Phải,

25-06-2016
Để dành

Để dành

Hoá ra, người đàn ông trẻ con đó đã từng có một nỗi sợ vô hình ở tuổi

24-06-2016