- Tôi muốn gặp Nhã một lần, anh có thể giúp tôi không?
bạn đang xem “Mùa Thu Màu Hạt Dẻ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Thiên ngần ngừ:
- Chừng nào?
- Càng sớm càng tốt!
- Tôi sẽ cố gắng với một điều kiện…
- Anh cứ nói đi!
Thiên nói một hơi:
- Chuyện riêng của hai người giải quyết như thế nào, tôi không biết. Nhưng Nhật Phượng phải hứa không được nhắc đến tôi trong mọi tình huống. Chẳng phải tôi sợ việc đối chất đôi co đâu, vì đàn ông thì khó có chuyện đó. Phượng phải hiểu rằng, tôi không khoái phải đáp trả lại thằng bạn quý báu của mình chỉ vì một câu chửi thề của nó.
Phượng gật đầu:
- Anh an tâm. Tôi hứa không nhắc đến tên anh. Vậy bao giờ tôi gặp Nhã?
- Chậc! Phải đợi hắn đi Vũng Tàu về mới tính được.
- Đi Vũng Tàu! Ảnh thường đi Vũng Tàu lắm phải không?
Ngạc nhiên trước thái độ quýnh lên cuỷa cô, Thiên gật đầu rồi hỏi:
- Tuần nào Nhã cũng có mặt ngoài đó hai đến ba ngày, có gì không ổn sao?
- Kh…ông! Kh…ông!
Đưa tay ôm đầu Phượng gục xuống trên lưng ghế xích đu. Thiên lo lắng gọi nhỏ:
- Nhật Phượng!
Thấy cô làm thinh, anh hứa hẹn:
- Đừng nôn nóng. Nhã về tới là tôi cho Phượng hay liền… cô mệt phải không? Tôi cũng dở thật! Lẽ ra khoan nói…
Nhật Phượng ngước mắt nhìn Thiên:
- Anh có biết Nhã ra Vũng Tàu làm gì không?
- Ờ thì công việc làm ăn mà! Tôi nghe nói Nhã hùn hạp mua một miếng đất ở Bãi Sau, hắn định mở cơ sở buôn bán ngọc trai, cái nghề đã giúp hắn phất lên ở Canada.
Phượng nuốt nước bọt, cô khó khăn cất lời:
- Chỉ như vậy thôi sao?
- Cũng có thể anh ta có một vài cô bồ ở ngoài. Chuyện đó với Nhã là bình thường mà!
Thiên chợt nhíu mày:
- À! Nếu tôi nhớ không lầm thì cô Thu ngày xưa của Nhã đang sống ở Vũng Tàu. Anh ta có nối lại nhịp cầu không, ai mà biết.
- Anh là bạn từ hồi để chỏm mà lại không biết nhiều về Nhã, nghĩ cũng lạ.
Bật cười ha hả, Thiên hơi chế giễu:
- Bạn bè xa nhau lâu quá tình nghĩa cũng phai lạt. Tôi không biết nhiều về Nhã cũng đâu có gì lạ. Có là là Phượng yêu mà hoàn toàn mù tịt về người mình yêu đấy chứ!
Thấy cô sa sầm nét mặt, anh vội giả lả:
- Đúng ra khó biết được con người thật của Nhã làm vì có bao giờ anh ta nói thật? Nhã làm việc gì cũng có mục đích, kể cả khi yêu. Hôm nay kể hết về Nhã cho Phượng nghe tôi thấy nhẹ lòng. Không thì tôi sẽ ân hận suốt đời vì đã có lần tôi đồng tình cho hắn tán tỉnh cô.
Phượng nhếch môi:
- Đàn ông các anh lúc nào cũng nói nghe đàng hoàng lắm, nhưng thực chất là cá mè một lứa. Ai cũng sẵn sàng hạ bạn bè xuống để tôn mình lên.
- Lại quơ đũa rồi! Cần gì phải hạ bạn bè xuống? Ít ra tôi cũng hơn Nhã vài ba điểm chứ!
- Phải! Anh hơn Nhã ở chỗ đã có một đời vợ, nhưng vẫn ung dung lượn lờ để làm khổ các cô gái nhẹ dạ khác.
Nhìn Phượng bằng đôi mắt chế nhạo. Thiên mai mỉa trả đũa:
- Có lẽ tới lúc tôi phải về rồi! Cô moi hết những điều cần biết ở tôi, và cay cú trả lại những cái đã biết… trật lất về tôi. Cám ơn cô nhắc khéo rằng tôi từng có một đời vợ. Nhớ nè! Tôi lượn lờ trêu ghẹo các cô gái nhẹ dạ nào khác, chớ với cô thì dứt khoát thì tôi không… thèm. Cô cả tin và ngốc quá. Tôi chê!
Đứng dậy Thiên nghiêng người hài hước:
- Ráng hiểu cho hết những lời gà vịt này nhé! Chắc sẽ làm cô đau, nhưng có khôn mới nên khôn em gái à! Chào, chúc mau hết khập khểnh.
Tức muốn ướt hơi vì lời nói như chém vào đầu của Thiên, Nhật Phượng vẫn cố hỏi:
- Nhưng anh sẽ giúp tôi gặp Nhã chứ?
Hơi nhướn đôi lòng mày lên một chút, Thiên nói gọn lỏn:
- Tất nhiên!
Chương trước | Chương sau