Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 113 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 35

↓↓
Đạt lia ánh mắt về phía Kevin, trông anh vẫn bình thản như thường, anh thậm chí còn chẳng thèm quay lại nhìn cô, chỉ hờ hững buông 1 câu:

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Vào đây làm gì?

- Tôi... đã thu dọn xong rồi ạ!

- Thế thì đi đi!

Vy bặm môi, nước mắt càng lúc càng tuôn ra nhiều hơn, ánh mắt vẫn hướng về tấm lưng to lớn của người con trai có mái tóc màu hạt dẻ kia.

- Vy à! Vào đây đi! Ngồi đây uống nước này!

- Đi đi!

Vy cười chua xót, cô cúi mặt xuống, vén tóc mai lên.

- Chào giám đốc! Cảm ơn anh trong suốt thời gian qua!

- Vy à! Em đừng như vậy!

- Mày im đi!- Kevin gằn giọng, ánh mắt giận dữ nhìn Đạt.

Vy im lặng, cô không hề cảm thấy bất ngờ trước thái độ này của Kevin. Cô hiểu anh đuổi cô do cô sai, tất cả là tại cô. Đối với một người có lòng tự trọng cao như anh, chờ đợi 1 người trong vòng 1 tiếng rưỡi là quá nhiều. Hơn nữa đây là trong công việc, cô lại là cấp dưới của anh mà dám làm hỏng việc, bị đuổi là điều đương nhiên rồi.

Vy quay lưng bước đi, tay gạt những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.

Từ bên ngoài mọi người đã nghe thấy tất cả. Ngân thất thần nhìn Vy bước ra từ căn phòng của Kevin. Cô đứng im đó, môi mấp máy thành tiếng:

- Vy à! Em... bị đuổi sao?

Vy gật đầu thay cho câu trả lời của mình. Cô ôm lấy thùng đựng đồ, quay sang mỉm cười, cúi xuống chào tạm biệt 1 cách lễ phép.

- Cảm ơn mọi người trong những ngày tháng qua đã tận tâm chỉ bảo, giúp đỡ để em có thể thành thạo hơn trong công việc. Bây giờ... em xin phép! Cảm ơn tổ trưởng Hoàng cùng toàn thể tổ 5! Tạm biệt mọi người!

Ngân đứng như trời trồng nhìn Vy đang khó nhọc lê từng bước chân để có thể bước ra khỏi căn phòng làm việc.

- Vy! Khoan đã!

Ngân lao tới, ôm chầm lấy cô, nước mắt cũng chực trào ra.

- Chị sẽ rất nhớ em, Vy à! Nhớ thỉnh thoảng đến đây chơi!

Vy đứng im 1 lúc, tay vẫn ôm chặt lấy cái thùng. Chi và Việt cũng đến gần, ôm lấy 2 người. Rồi dần dần là tất cả mọi người cùng đi tới và ôm nhau.

- Cảm ơn cô! Mọi người đều rất quý cô! Cô là người rất chăm chỉ, siêng năng mà ai cũng phải kính phục cho dù là người nhỏ tuổi nhất.- Tổ trưởng Hoàng mỉm cười hiền hậu, chính ông cũng không thể kiềm chế được cảm xúc của mình bây giờ.

Chỉ có Chi là mít ướt nhất, cô cứ sụt sùi tiếc nuối khi nhìn Vy phải ra đi bất ngờ như thế này.

- Không có em! Ai sẽ giảng hòa cho những trận cãi nhau của chị và anh Việt? Chị không muốn em đi đâu!

- Vy à! Năng lực của em rất tốt! Đừng vì việc bị đuổi khỏi Fashion King mà bỏ cuộc nhé! Mọi người trong tổ sẽ luôn dõi theo, giúp đỡ bất cứ lúc nào em cần! Nếu có gì khó khăn, hãy gọi cho anh!

- Cảm ơn chị Chi, anh Việt! Em sẽ ghi nhớ! Bây giờ em phải đi rồi! Mọi người mau vào làm việc đi kẻo giám đốc mắng!

Mọi người không nói gì, chỉ nhìn cô, gương mặt ai cũng hiện lên một nỗi buồn. Chỉ có Chi và Ngân là 2 cô gái duy nhất trong tổ đang khóc vì không cầm nổi nước mắt. Vy đưa tay lên gạt nước mắt cho 2 cô chị của mình.

- 2 chị đừng khóc nữa, nhòe hết bây giờ, xấu là không có ai yêu đâu!

- Tạm biệt em! Anh sẽ rất nhớ em!

- Em cũng thế! 2 anh chị đừng cãi nhau nữa nhé!

- Ừ anh biết rồi!- Việt mỉm cười.

Vy không nói gì nữa. Cô bắt đầu bước ra khỏi cửa, đi thật nhanh ra ngoài. Cô biết nếu mình còn níu kéo thì chỉ thêm đau buồn hơn mà thôi.

Ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào mắt khiến cô hơi khó chịu. Vậy là cô đã bước ra khỏi tập đoàn rồi, từ nay cô sẽ không bao giờ được đến đây nữa, cả việc được ngắm nhìn 1 người con trai ở căn phòng đối diện bàn làm việc cũng sẽ tan biến hết.

Cô ngước đầu, nhìn lên căn phòng làm việc ấy. Cô đã mong sẽ có ai đó đứng bên cửa sổ, nhìn xuống bóng dáng 1 cô gái đang ôm khư khư cái thùng đựng đồ đạc rồi mỉm cười để trong lòng cô gái ấy sẽ cảm thấy ấm áp hơn. Ít ra, trước khi đi, cô còn được ngắm nhìn nụ cười ấy.

Nhưng không, hi vọng đó của cô cho dù đến phút cuối cùng cũng không đạt được, chẳng có ai đứng ngoài đó như cô mong muốn cả, trên cửa sổ vẫn trống trơn.

- Có lẽ... mọi thứ... đã chấm dứt thật rồi!- Cô cười nhạt.

Vy cúi xuống, đi thật nhanh để không còn thấy vương vấn nơi này nữa. Nó không còn là nơi mà cô hằng mong muốn được vào nữa rồi. Cô đã phải dời khỏi đó quá sớm, quá bất ngờ mà không kịp nói lời từ biệt.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng

Tên truyện: Mật Mã Cuối CùngTác giải: Ry Hanna (Lệ Quỳnh).Thể loại: Truyện Teen Hài,

27-07-2016 18 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Tình trai bao

Tình trai bao

(khotruyenhay.gq) - Hôm nay em có vẻ đặc biệt lơ đãng. Đôi môi trượt dần từ mái tóc

30-06-2016
Dòng chảy

Dòng chảy

(khotruyenhay.gq) Rồi thì cũng đến lúc con nhỏ cần phải biết tất cả mọi thứ bất

26-06-2016
Bộ quần áo may đo

Bộ quần áo may đo

Tôi định đi may đo một bộ quần áo mới cho thật vừa vặn. Tôi đến cửa hàng may

24-06-2016
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương

XtGem Forum catalog