Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 109 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 32

↓↓
- Tránh xa tôi ra đồ lừa đảo! Tôi ghét anh! Anh nói anh yêu cô gái tên Linh kia cơ mà! Tại sao anh lại nói với Trang là anh yêu tôi? Anh muốn chứng tỏ cho mọi người biết là anh có trách nhiệm với tôi phải không? Đồ bì ổi, vô liêm sỉ! Chi bằng anh cứ để tôi chết luôn trong cái nhà kho đó đi để anh đỡ phải cảm thấy áy náy! Cút đi! Tại sao tôi lại yêu 1 người như anh chứ? Thật là nực cười! Tôi điên rồi!

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hóa ra là như thế! Chỉ vì vậy thôi mà cô cũng dỗi anh. Anh cứ tưởng là mình đã gây ra chuyện gì đó khiến cô phật ý. Từ giờ đến lúc ra viện anh không được khiến cô bị tổn hại về tâm lý, nếu không thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến não bộ. Cô mới chỉ sắp khỏi chứ chưa khỏi hoàn toàn. Thế nên khi nói chuyện thì phải cẩn thận hết sức.

Duy thở dài, đôi mắt dần dịu lại, anh ôm cô vào lòng. Cô lại khóc nữa rồi! Cứ mỗi lần cô khóc là anh lại cảm thấy đau lòng, đau cả thể xác, cứ như bị hàng nghìn mũi tên đâm vào 1 cách không thương tiếc vậy.

- Bỏ ra! Tôi hận anh!- Huyền Anh đấm liên tục vào lưng anh.

- Anh xin lỗi!

- Bỏ ra! Tôi hận anh!

- Huyền Anh à! Anh yêu em!

- Không! Tôi không tin! Anh nói dối!

Duy nhẹ nhàng buông cô ra, áp tay vào 2 bên má của cô rồi đưa sát lại gần mình, hôn lên đôi môi ấy, giữ thật lâu để chứng tỏ cho tình yêu của mình.

Huyền Anh mở to mắt nhìn anh. Nhưng sau đó cô cũng bị đắm chìm vào tình yêu của chính mình, cô nhắm mắt lại như 1 lời chấp nhận.

“Đó không phải là 1 lời nói dối!”

Huyền Anh từ từ đẩy anh ra, lấy tay gạt đi những giọt nước mắt vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt. Cô quay mặt ra chỗ khác như không muốn nhìn anh.

- Tại sao tôi lại yêu anh điên cuồng như thế?

Duy chỉ biết im lặng lắng nghe những điều cô nói. Cho dù anh không sai nhưng anh vẫn để cô nói hết những gì giấu kín trong lòng để tâm trạng được thoải mái hơn.

- Phải đấy! Tôi yêu anh Duy ạ! Yêu rất nhiều! Tôi luôn tự hỏi bản thân mình tại sao lại yêu anh nhiều đến thế? Cứ mỗi lần nghe Trang, anh hay ai đó nhắc đến cô gái tên Linh kia thì tôi cảm thấy trái tim mình như bị xiết chặt. Đau lắm! Anh có biết không?

-…

- Chắc anh nghĩ tôi ngu lắm phải không? Ha ha… Tôi thật quá khờ khạo. Yêu 1 người khiến bản thân mình chẳng thể kiểm soát được, lý trí của tôi như bị ai đó điều khiển 1 cách công khai. Buồn cười thật! Ha ha ha…

-…

- Tôi yêu đơn phương mất rồi! Nhưng người chiếm trọn trái tim tôi lại thuộc về người khác. Chắc anh yêu Linh lắm phải không?

Duy mỉm cười, anh vuốt nhẹ mái tóc của cô.

- Không!

Huyền Anh khựng lại. Im lặng một lúc, cô cười nhạt.

- Chẳng phải anh đã từng nói anh rất yêu Linh rồi còn gì? Cái hôm anh đưa tôi ra chỗ cánh đồng bồ công anh ý! Không cần phải giấu giếm đâu! Anh cứ nói đi, tôi sẽ không nghĩ gì đâu!

- Anh không yêu Linh nữa…

- Đã bảo không cần phải giấu giếm mà!- Cô xua tay.

- … mà anh yêu em!

Nụ cười trên môi Huyền Anh tan biến. Cô ngước lên nhìn anh, môi mấp máy không thành lời. Duy cầm lấy tay cô, giọng trầm xuống.

- Em là đồ ngốc nghếch! Hôm đó chưa nghe anh nói hết mà em đã bỏ đi rồi! Em có biết là anh tức lắm không? Chưa kịp nói là anh chỉ yêu mình em. Chuyện của anh và Linh đã kết thúc từ lâu rồi!

-…

- Anh đã yêu em từ khi anh cứu em khỏi 3 tên côn đồ đó. Thực ra hôm đấy anh đã không đưa em về nhà mà đưa em đến nhà anh để được ở bên cạnh em. Em không biết sao?

Cô lắc đầu khe khẽ.

- Vậy thì bây giờ em đã biết rồi đấy! Anh không nói dối em! Tình yêu của anh dành cho em là thật lòng!

Anh ôm Huyền Anh, hôn lên trán cô, mỉm cười nhìn khuôn mặt đang đờ đẫn của cô.

- Thật… thật sao?

- Em nghĩ anh nói dối em à? Chưa kịp thổ lộ thì em đã nói ra hết rồi! Tốt quá! Anh cứ nghĩ là anh yêu đơn phương em cơ!

Huyền Anh xấu hổ cúi mặt xuống, thầm trách bản thân mình.

“Trời ơi! Điên mất! Tại sao ban nãy mình lại phun hết ra nhỉ? Ôi mất mặt quá! Làm thế nào bây giờ?”

Duy bật cười thành tiếng, anh ôm chặt cô, tay nhéo nhẹ lên mũi cô.

- Em không cần phải xấu hổ đâu! Vậy là chúng ta đã nói hết bí mật ra rồi!

- Nhưng em ngại…

- Đồ ngốc! Em còn ngại với chồng sắp cưới của em ư?

“Cái… cái gì? Chồng… chồng sắp cưới???”

Huyền Anh bật dậy, đẩy anh ra, nhìn anh với đôi mắt ngạc nhiên hết sức.

- Cưới… cưới gì chứ?

- Anh đùa thôi!

- Xì… đồ đáng ghét!

Cô vơ lấy cái gối rồi ném mạnh vào người anh. Vậy là những lời tâm sự, những điều giấu kín từ bấy lâu đã được đưa ra hết. Tình yêu của họ đã thật sự bắt đầu. Cuộc sống của họ từ giờ sẽ bước sang một giai đoạn mới. 

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
12 chiếc bánh flan

12 chiếc bánh flan

...Gã đơn phương kết thúc hợp đồng. Kim không ăn cắp, không tọc mạch, nhưng đã làm

29-06-2016
Bản chất

Bản chất

Nhìn thấy một bác Hổ đang ngủ say, bên cạnh bác là một ả Rắn, Thỏ ta mới nghĩ

24-06-2016
Tháng Tám còn mãi

Tháng Tám còn mãi

Ban đêm khi đi nằm, nỗi sợ hãi đâm sâu vào tim tôi. Những người tôi yêu cứ thế

24-06-2016
Cô nàng tuổi 24

Cô nàng tuổi 24

Trong dòng người tấp nập trên phố, người ta vẫn dễ dàng nhận ra và bị thu hút bởi

24-06-2016
Tuổi thơ trong tôi

Tuổi thơ trong tôi

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì

30-06-2016
Vết thương tỉnh thức

Vết thương tỉnh thức

Những ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm vui sống lạ kỳ. "Hãy

24-06-2016

Ring ring