XtGem Forum catalog
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 1 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 10

↓↓
- Không thả! Tôi thích thế đấy! Tôi sẽ bế cô ra ngoài đường!

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Đừng làm thế!- Vy hét lên.

- Tôi cứ làm thế đấy! Cô làm gì được tôi?

- Thôi được rồi! Tôi đi, tôi đi là được chứ gì?

- Tốt! Thế này ngay từ đầu có phải ngoan không? Riêng cô thì tôi phải sử dụng biện pháp mạnh mới hạ được cái tính ngang bướng của cô!

”Chết tiệt, mình toàn thua hắn thế này! Hắn cứ dọa mình cái kiểu như thế thì đến bao giờ mới thoát khỏi hắn đây?”

- Này!

- Gì?

- Đi ra biển tiếp đi!

- Làm gì?

- Tôi muốn xây lâu đài cát tiếp!

- Tha cho tôi! Cô không còn trò nào khác à?

- Đi mà!- Vy chớp chớp mắt.

- Cô đúng là đồ nhiều chuyện!

- Kệ tôi chứ! Anh đưa tôi đến đây cơ mà!

- Cô ra mà chơi 1 mình, tôi không đi đâu! Tôi không phải là trẻ con!

- Anh cứ bảo thủ thế này thì chả bao giờ khá lên được đâu! Biển là nơi để giải trí, để ngắm chứ không phải là nơi để anh tìm đến giải tỏa những cái ưu phiền vớ vẩn. Mà anh có ngắm biển đâu? Chỉ ngồi uống rượu rồi đập phá thì nói làm gì? Nếu đã mất công đến đây rồi thì anh nên tận dụng chúng bằng cách làm những công việc nhẹ, đơn giản ý. Nó sẽ giúp anh cảm thấy lạc quan và thư thái hơn đấy! Tôi thề là anh sẽ quên hết nỗi buồn luôn. Cách này hiệu quả gấp tỉ lần uống rượu đó! Uống rượu sẽ càng làm anh đau đớn hơn mà chẳng giải quyết được gì cả!

- Cô là nhà tâm lý học à?

- Không! Tôi chỉ nói theo suy nghĩ và kinh nghiệm của tôi thôi! Nhưng tôi dám chắc là rất chính xác.

- Tôi không ham hố những cái đó! Tôi chỉ sống và làm việc vì tập đoàn mà thôi! Mấy cái này toàn làm cản đường tôi!

- Anh thật là… Cái gì mà vớ vẩn? Anh nghĩ cứ vùi đầu vào công việc là tốt à? Anh cũng phải chăm sóc cho bản thân mình đi chứ? Làm như vậy chỉ khiến anh thêm căng thẳng, mệt mỏi. Thảo nào anh nghiêm khắc trong công việc kinh khủng. Mọi người trong tập đoàn ai cũng sợ anh, anh có biết điều đó không?

- Có!

- Anh là cấp trên mà chẳng bao giờ nghĩ cho cấp dưới gì cả! Họ nhận lương của anh không có nghĩa là anh có quyền sai khiến họ hết việc này đến việc khác! Con người ai mà chả có lúc mắc sai phạm. Người ta sai có 1 tý thôi cũng đuổi đến mức không còn công ăn việc làm! Anh không thấy mình quá đáng sao? Anh nên thay đổi mình 1 chút đi! Cứ sống thế này mãi thì chỉ có tổn thọ thôi!

Kevin không nói gì nữa, anh đút 2 tay túi quần, lẳng lặng đi ra chỗ khác. Vy nhún vai rồi chạy tung tăng xung quanh. Cuối cùng cô dừng chân lại ở nơi mà hôm qua cô đã đứng và xây lâu đài cát.

”Tên chết dẫm kia! Tôi nói trúng tim đen của anh rồi đúng không? Người ta nói cho mà sửa còn không thèm cảm ơn lấy 1 câu, lại còn vênh mặt lên đi ra chỗ khác nữa chứ! Cái bản mặt thấy mà ghét! Thôi dù sao mong anh thay đổi, đừng gây áp lực cho nhân viên nữa!”

”Cô ta nói đúng! Có lẽ mình đã quá khắt khe trong công việc. Mình cần thư giãn để giảm căng thẳng. Mình cũng phải thử cái trò lâu đài cát này xem nó lí thú đến mức nào mà con Mèo Xù kia thích đến thế mới được!”

- Này!

- Sao?

- Tôi chơi với!

- Hừ! Tôi tưởng anh còn định cứng đầu nữa? Nghe lời tôi rồi chứ gì? Lại đây đi!

- Làm như thế nào?

- Bây giờ phải lấy cát đã, xong bắt đầu nhào.

- À hóa ra là thế! Dễ nhỉ?

- Đương nhiên! Dễ mà! Không cần ai dạy thì tôi cũng biết làm đó nha! Hay tôi và anh thi đi! Ai xây đẹp hơn thì thắng!

- Ok! Chơi!

- Chuẩn bị nha! 1 2 3… Bắt đầu!

Cuộc chơi bắt đầu, Vy và Kevin cùng bắt tay vào xây lâu đài cát, chẳng ai chịu thua ai.

- Xongggggggg!- Cả 2 đồng thanh.

- Ủa? Anh xong rồi á? Mới biết xây mà đã giỏi vậy rồi sao?- Vy ngạc nhiên.

- Đương nhiên! Tôi mà lị! Nào bây giờ cùng đếm. Đếm đén 3 thì cùng cho nhau xem thành quả nha!

- Ok!

- 1 2 3!- Cả 2 cùng đếm.

- Ha ha ha ha! Kia mà gọi là lâu đài ư? Đống bùi nhùi thì có ha ha ha ha ha…- Vy ôm bụng cười.

- Cô cứ làm như của cô đẹp lắm ý! Hơn tôi chưa mà nói?

- Đương nhiên là tôi phải hơn anh rồi!

- Cô nhìn lại của cô đi! Nhìn có khác gì chỗ ở nhếch nhác của con Mèo Xù như cô không? Ôi trời ơi nhìn này, cửa chả ra cửa, mái chả ra mái, cả cái đáy lâu đài nữa này! Chậc chậc, tệ quá!

- Thôi đê! Của tôi hơn anh! Anh ghen tị nên mới nói thế chứ gì?

- Ai thèm ghen tị với con Mèo Xù như cô? Đồ Mèo Xù dở hơi, ngốc nghếch!

- Anh dám nói như thế với tôi hả? Chết nè!- Vy bốc 1 nắm cát rồi ném vào người Kevin.

- Cô… cô dám ném tôi ư?

- Sao lại không? Lêu lêu đáng đời!

- Tôi sẽ cho cô biết tay!- Kevin không chịu thua, anh lấy xẻng xúc 1 ít cát hất vào người Vy.

Thế là 1 trận chiến cát xảy ra….

***

Tối hôm đó…

- Ủa? Cô giúp việc của anh đâu rồi?

- Cô ấy về rồi!

- Hả? Sao lại thế? Anh… anh lại sa thải cô ấy ư? Anh vẫn chưa thay đổi gì cả! Bản tính của anh vẫn thế! Cô ấy đã làm gì sai hả?

- Cô đang huyên thuyên cái gì thế? Con trai cô ấy bị ốm đang ở trong viện. Cô ấy xin phép tôi về chăm sóc con mà! Sa thải cái gì mà sa thải? Lần sau cô hãy học cách lắng nghe người khác đi nha!

- Ơ! Hóa ra… hóa ra là do… con cô ấy bị… ốm à?

- Chứ còn gì nữa?

- Tôi… tôi xin lỗi! Tại tôi không nghe hết! Tôi sai rồi!

- Thôi bỏ đi! Tôi cũng không thích chất vặt người khác!

- Cảm ơn anh!

Cụp…

- Ối! Tối quá! Tôi không nhìn thấy gì cả! Kevin, anh ở đâu?

- Tôi ở đây, nắm lấy tay tôi!

- Tôi không thấy anh! Hu hu hu hu Kevin ơi, anh ở đâu? Cứu tôi với! Tôi sợ…

- Đây! Tôi bắt được cô rồi! Bám chắc lấy tay tôi!

- Tôi… tôi… tôi sợ lắm! Tôi ghét bóng… tối!

- Đừng sợ! Có tôi ở đây rồi! Bám chắc lấy tôi! Lạ thật! Sao lại mất điện nhỉ?

- Không… không có ai ở nhà nữa sao?

- Không! Chỉ có chúng ta thôi!

- Làm… làm thế nào bây giờ?

- Cô ngồi yên ở đây nha! Tôi sẽ sang mấy phòng kế bên tìm đèn pin và nến.

- Đừng… Xin anh đừng bỏ tôi lại đây 1 mình!- Vy giữ tay áo Kevin.

- Thôi được rồi! Tôi sẽ ở đây cùng cô!

Kevin ôm lấy cô, Vy sợ hãi không thốt nên lời, chỉ biết ngồi im và dựa vào hơi ấm của anh.

- Cô buồn ngủ chưa?

-…

- Tôi hát cho cô nghe nhé?

-…

Kevin vẫn có thể cảm nhận được sự sợ hãi bên trong Vy. Anh bắt đầu cất tiếng hát…

”Arent you somethin to admire

Cause your shine is somethin like a mirror

And i cant help but notice

You reflect in this heart of mine

If you ever feel alone and

The glare makes me hard to find

Just know that im always

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Chiếc xe đạp và mẹ

Chiếc xe đạp và mẹ

Tuy rằng chiếc xe đạp giờ đã cũ nhưng đối với con thì kỉ niệm giữa mẹ gắn bó

30-06-2016
Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện là.... *** Nhà có điều kiện là sáng sớm hai vợ chồng, người

24-06-2016