Ring ring
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 83 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 14

↓↓
-“Nhưng em đã quyết định rồi mà, mai cũng dặn mẹ tới đón rồi, đồ cũng chuẩn bị rồi…”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Quyết định rồi thì sao? Đồ chuẩn bị thì tao giúp mày tháo ra…mẹ mày mai tới thì bảo mẹ mày về, bảo mày muốn ở đây…”

-“Em muốn đi với mẹ!”

-“Kể cả khổ mày cũng chịu được?”

-“Vâng!”

-“Thế còn tao?”

-“Cậu thì sao ạ?”

-“MÀY!”

Cậu điên, đi thẳng.

Một lát, Sen lại nghe tiếng đập cửa phòng, nó mở cửa, là cậu.

-“Tao nói này, đừng về nhà đó, ở đây…tao sẽ chiều mày, muốn gì ta sẽ mua cho mày!”

Sen lắc đầu. Cậu cầm tay nó, năn nỉ.

-“Đừng về, nhé…nghe lời tao đi mà…”

Từ khi sinh ra, lần đầu tiên cậu năn nỉ nó, thực sự là rất lạ, nhưng nó không có cách nào đồng ý.

-“Sen, nói nghe này, ở đây nhiều đồ ăn ngon…”

-“…”

-“Mày về đó thì ai dạy mày học?”

-“…”

-“Trương Ngọc Uyển Nhi, tới tên hay như vậy cũng là mẹ tao đặt cho mày, mày không biết nghĩ gì cả?”

-“Nhưng mẹ em sẽ buồn…”

-“Hay cứ ở đây, hết hè, vào năm học mới thì hãng về nhà mày…”

-“Không…em…”

….

Một hồi lâu, cuối cùng cậu mất hết sạch kiên nhẫn, bừng bừng tức giận.

-“Được! Mày tưởng mày báu lắm hả?”

-“Em…em…”

-“Câm mồm cho tao, từ nay tao với mày, coi như không quen biết!”

*****

Sáng hôm sau, không khí nhà họ Hoàng trầm mặc hẳn. Tiễn bé con về nhà, ai nấy đều buồn rầu, cậu chủ thì ở trong phòng cả ngày, bà chủ ông chủ sắc mặt cũng tối sầm, người hầu thì ít nói hẳn đi.

Lại nói về cô bé con. Xe tới nơi, mẹ cô bé dắt cô vào căn nhà nhỏ, lúc này, Sen mới gặp một người đàn ông lạ mặt.

Mẹ cười, nói với Sen, đây là bác Tùng, sẽ ở với mẹ con mình.

Mẹ bảo Sen đi thay áo quần. Nhà tắm ở đây cũng nhỏ, so với cái nhà tắm trong phòng Sen thì bé bằng một phần tư. Cũng bẩn nữa, Sen vừa vào đã nôn rồi. Có phải, đây là khổ như lời cậu nói? Tự dưng con bé trầm mặc, nhưng nó tự động viên, được ở với mẹ là tốt rồi.

Đợi con bé con vào bên trong, hai người lớn nói chuyện.

-“Thế nào, được nhiều không?”

-“Đkm, không đáng là bao cả…cứ tưởng con bé về nhà, họ phải cho nhiều tiền lắm, dù gì cũng ở tần ấy năm…cứ tưởng vớ quả đậm, ai ngờ…nhà này, giàu mà ken…”

-“Thôi từ từ, biết đâu hàng tháng tới thăm, thấy nó sống khổ, họ lại cho tiền…”

-“Biết thế!”

…..

Mâm cơm dọn ra, bữa cơm đầu tiên, ăn với mẹ, nó đã mong mỏi biết bao. Sen còn trẻ con, với lại quen thói quen ở nhà cũ, nó thường ăn rất nhiều. Vừa ăn vừa vui vẻ cười nói.

-“Con gái con nứa, ăn như trư bát giới!”

Mẹ nó quát.

Nó cũng từng bị cậu quát như thế, nhưng không hiểu sao, lúc đó, giọng cậu khác, môi cậu còn hơi cười, nên nó không để ý lắm. Nhưng giờ, mẹ nó mặt sắc lại, con bé đâm ra hơi buồn.

-“Cứ từ từ, con nó chưa quen!”

Dù sao cũng còn có bác Tùng nói đỡ, Sen rụt rè, gắp ít hơn.

Ăn xong, mẹ nó bảo.

-“Rửa bát!”

-“Dạ?”

Sen ngạc nhiên, mẹ nó lại quát.

-“Mày là người hầu nhà đấy cơ mà? Đừng có nói không biết rửa bát?”

Mẹ gọi nó là mày ư? Cậu cũng xưng mày tao với nó, nhưng sao nghe khác với mẹ vậy? Tự dưng thấy nhớ cậu, vừa gặp cậu tối qua cơ mà. Nó lắp bắp.

-“Con…con…không biết rửa…”

Bác Tùng kéo nó vào nhà bếp, dậy nó rửa bát, bác nhẹ giọng.

-“Thôi đừng để ý mẹ con, mẹ con bệnh, tính tình thất thường, thương mẹ thì sau cố gắng ngoan ngoãn…”

Sen gật đầu, hóa ra mẹ nó nóng tính do bệnh, từ giờ nó sẽ cố gắng làm mẹ nó hài lòng, sẽ làm một đứa con ngoan. Buổi đầu tiên rửa bát, Sen đánh vỡ hai cái, tay chảy máu rì rì. Mẹ nó suýt cầm chổi phang nó rồi, may mà có bác Tùng bênh.

Mẹ với cậu có nhiều điểm giống, mà tính ra cũng không giống. Lúc trước, nó bị thương, cậu cũng bực, cũng dọa đánh nó, nhưng sau đó cậu lại xoa thuốc cho nó…còn mẹ thì không. Nó thở dài, đại thiếu gia, nếu có cậu ở đây thì tốt biết mấy.

Buổi tối, nó mong ngày đầu tiên được ngủ với mẹ tới như thế nào, vậy mà mẹ nó lại ngủ với bác Tùng. Nhà chỉ có một phòng ngủ, bác Tùng rải cho Sen cái chiếu ra chỗ góc bếp, bác dỗ Sen là, mẹ bị bệnh nên bác phải ngủ cùng để trông mẹ.

Sen xin bác cho ngủ với mẹ, Sen cũng có thể chăm mẹ, chỉ nhận được một cái lườm lạnh. Sen sợ, nó không dám nói gì nữa, rốt cuộc, nó thu mình trong cái chiếu và tấm chăn mỏng. Nó tự dưng nhớ căn phòng ấm cúng, rực rỡ màu hồng của mình biết bao…

*****

Thường thì vào mùa hè, bé Sen hay thức dậy lúc 8 giờ. Nhưng ở với mẹ, có đôi chút khác biệt. Sáng, 6 giờ mẹ nó đã gọi.

Cô bé mắt nhắm mắt mở.

-“Mẹ ạ…”

-“Dậy mau!”

Vẫn thói quen cũ, giọng nó mè nheo.

-“Con ngủ thêm chút nữa nhé, cậu chủ vẫn chưa dậy mà…”

-“Chủ chiếc gì, mày mơ hả? Dậy mau!”

Con bé giật mình, nó dụi mắt, sợ hãi nhìn mẹ nó.

-“Dậy trông nhà, tao với bác Tùng đi làm, ở nhà trưa nhớ nấu cơm!”

-“Nấu cơm ạ?”

Thấy Sen ngây ngô, mẹ nó quát.

-“Mày không biết nấu cơm?”

-“Con…con…con…không…biết…”

-“VÔ TÍCH SỰ! Hầu hầu gì mày, mày ở nhà đấy làm tướng à mà cái gì cũng không biết?”

-“Con…con…”

Sen sợ co rúm người, bác Tùng đành phải bảo mẹ nó đi ra ngoài trước. Bác ở lại, vỗ về nó.

-“Con đừng buồn, mẹ là thương con nhất đấy nhé, chẳng qua là mẹ bệnh, mẹ nóng tính thôi. Để bác nói cho con cách nấu cơm nhé…con chỉ cần vo gạo, đổ nước vào xâm xấp, cắm điện. Rau muống thì nhặt, sau đó cho nước vào nồi, đun sôi rồi đổ rau vào. Sau đó rau chín vớt ra, vắt chanh vào, đậu thì con thái ra, đổ dầu vào rán lên…Con làm được chứ?”

-“Bác ơi, cho con viết lại được không bác, bác nói nhanh quá…con không nhớ bác ạ…”

Bác đọc, nó chép. Trước khi đi mẹ nó dặn thêm.

-“Ở nhà quét dọn, đi đổ rác luôn!”

-“Dạ!”

Mẹ và bác đi rồi, Sen dọn dẹp đầu tiên. Công việc này ngày xưa ở nhà cậu chủ, nó vẫn giúp đỡ các chị nên làm rất giỏi. Nó cặm cụi quét nhà, lau bàn ghế…

Tới lúc nhặt rau thổi cơm, tự dưng nó thấy buồn. Mới hôm nào quanh nó còn bao nhiêu người, các bác các chị các anh nói cười rôm rả, thi thoảng, cậu chủ còn xuống chọc nó…Có lúc, cậu và nó còn phụ các bác nhặt rau, vui ơi là vui. Hôm nay, nơi này lại chỉ có một mình nó???

Mẹ nó, cũng khác hoàn toàn với tưởng tượng, mộng mơ của nó. Mẹ không dịu dàng với nó như trước, việc ôm mẹ ngủ, nghe mẹ kể chuyện, nghe mẹ nựng, có lẽ là quá xa vời.

Sen lầm lũi làm theo tờ giấy viết sẵn, rồi nó ngoan ngoãn dọn cơm, đợi mẹ và bác về. Mọi khi nó làm được cái gì, các bác đều khen nó, ông bà chủ, cậu chủ thì thưởng. Nó không hi vọng được khen, nhưng cũng mong mẹ sẽ vui.

-“Cái gì thế này?”

-“Dạ!”

-“Mày nấu cơm hay nấu cháo?”

-“Con…con…”

-“Thôi thôi, lần đầu con nấu cơm…”

Bác Tùng khuyên giải.

-“Ngu xuẩn!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Rơm

Rơm

Người ta thường cảm nhận những thơm bùi từ hạt. Nhưng không nhiều người đứng

23-06-2016
Cậu bạn đặc biệt

Cậu bạn đặc biệt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Những nỗi đau là gió

Những nỗi đau là gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hay gã

25-06-2016
Vị trí nào cho em?

Vị trí nào cho em?

- Ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất của em là người lạ của anh, đúng không anh? -

23-06-2016