Ring ring
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 26 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 09

↓↓
Khéo Mồm Khéo Miệng



-“Sao rồi?”

Bác Hồng hỏi, giọng điệu sốt sắng. Chị Cúc thở dài, giải trình.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Cậu không ăn cơm, ở trong phòng từ tối tới giờ, ông bà chủ bảo nấu mì tôm cho cậu…”

-“Cậu đòi ăn mì tôm hả?”

-“Không bác ạ, nhưng mà bà chủ sốt ruột, mà cậu thì thích ăn mì tôm nhất…”

-“Được rồi…”

Sen ngồi xuống cùng bác Hồng nhặt rau, bác Súng cũng tranh thủ băm thịt bò, bát mì tôm được hoàn thành nhanh nhất có thể.

…..

…..

-“Sao rồi, cậu có ăn không?”

Chị Cúc gật đầu. Các bác lại hỏi.

-“Cậu ăn mà cái mặt mày nhăn như khỉ thế?”

-“Cậu chỉ ăn một thìa, rồi bắt đổ, cậu nói cậu không thích ăn rau cải cúc…”

-“Sao lại thế? Mọi khi cậu thích rau cải cúc mà!”

-“Cháu không biết…”

-“Thế nấu rau khác cho cậu!”

-“Vâng!”

…..

-“Sao rồi, sao rồi?”

-“Cậu nói cậu không thích ăn thịt bò!”

…..

-“Sao rồi?”

-“Cậu nói mì mặn quá!”

…..

-“Sao rồi?”

-“Cậu nói mì nhạt quá!”

…..

-“Sao rồi?”

-“Cậu nói sợi mì không đủ dai…”

…..

…..

Cậu thì cũng “hiền” lắm. Cậu chỉ nói mì thế này, mì thế nọ, cậu không muốn ăn.

Thế nhưng cậu chẳng hề biết, cả nhà dưới không ai được yên thân, cậu không ăn, nghĩa là năng lực nấu ăn của họ kém, nghĩa là bà chủ tháng sau sẽ không thuê họ nữa.

Đi làm nhiều nơi, có nhà này là tốt nhất, nhiều người giúp việc, nên công việc của mỗi người nhàn đi, lương lại rất cao, ngoài chăm sóc cậu cho tốt thì các việc khác bà chủ rất là dễ tính. Nói chung, ai cũng thích làm ở đây cả.

Cậu không muốn ăn, các bác các chị, ngay cả Sen cũng muộn phiền. Bàn bạc xem xét, cuối cùng quyết định nấu mì tôm trứng, và lần này, tới lượt Sen bê lên cho cậu.

Con bé cầm bát mì, rón rén lên phòng cậu. Hôm nay cậu giận, nó biết. Cậu khó chịu từ lúc trên lớp học cơ, nhưng mà vì sao thì nó chịu.

-“Đại thiếu gia, em Sen nè!”

Không thấy cậu nói gì.

-“Em mang mì cho cậu nè, em vào nhé!”

Cậu vẫn im lặng, cậu không nói là cậu đồng ý rồi, Sen mặc kệ, đẩy cửa vào. Cậu đang nằm trên giường, xem chương trình khoa học viễn tưởng gì đó.

-“Em để mì trên bàn cho cậu nhé!”

-“…”

-“Cậu ăn đi, cho nóng!”

-“…”

-“Cậu không ăn là mì trương ra đấy!”

-“…”

-“Cậu đang bận xem à, thế em xuống dưới nhà nhé, không làm phiền cậu nhé!”

Sen dự liệu, cậu là giận tý thôi, chứ cậu hàng ngày ăn khỏe như thế cơ mà, cứ để mì ở đó, lúc cậu đói cậu khắc ăn. Nó mừng mừng, định lò dò quay lưng cất bước. Ai ngờ, giọng cậu đầy uy nghiêm, hix.

-“Mang đi, tao không muốn ăn!”

‘Sen, trọng trách giao cho em!’

‘Cố lên Sen, nhất định phải nịnh được cậu ăn, vì cả nhà cố lên…’

‘Mọi người đều bó tay rồi, bây giờ còn hi vọng vào mỗi con…’

….

Tiếng “người thân nhà dưới” vang vọng trong đầu. Đúng rồi, nó không thể bỏ cuộc, nó nhất định đem chiến công trở về.

Sen lấm lét rón rén tới ngồi dưới chân giường gần chỗ cậu. Cậu chỉ liếc nhìn nó một phát rồi lại xem, thôi cậu không đuổi đi là tốt lắm rồi.

-“Cậu xem cái gì đấy?”

Sen bắt chuyện.

-“Mày biết cái gì mà hỏi?”

Nó mím môi, chết, giờ ăn nói cũng phải cẩn thận, cũng phải biết lựa chọn từ ngữ. Tạm thời chưa biết nói gì thì cậu đã bảo.

-“Ngồi dưới sàn nhà lạnh người!”

-“Dạ?”

-“Dạ cái gì mà dạ?”

-“À, à không lạnh đâu ạ, mát lắm ạ!”

-” Lên giường mà ngồi!”

Cậu quát, Sen ngậm miệng ngồi lên mép giường.

-“Tao là hủi à?”

-“Dạ?”

-“Thấy mày tránh tao như tránh hủi còn gì?”

-“Đâu có, đâu có…”

Sen biết điều, vừa nói vừa xích lại gần cậu. Đợi cậu hạ hỏa, một lúc nó mới dám thỏ thẻ.

-“Cậu mệt lắm à, cậu không muốn ăn à?”

-“Liên quan gì đến mày!”

Bé Sen, nó có một thứ vũ khí, mà không phải đứa bé gái nào cũng có, đó là…nó rất…rất…rất…dẻo miệng.

-“Cậu à, cậu mệt lắm à? Cậu mệt, cậu không vui là cả nhà buồn lắm đấy!”

-“Mày phét nó vừa thôi!”

-“Em nói thật mà!”

-“Thôi đi!”

-“Thật mà, ông bà chủ buồn, bác Súng buồn, bác Hồng buồn, bác Lựu buồn, chị Cúc buồn, chị Thu buồn ….em cún buồn, em mèo buồn, con chuồn chuồn buồn,… cây cau buồn, cây sung buồn,…, chậu nước buồn…”

-“Thế thôi hả?”

-“Dạ!”

Thế thôi hả là sao? Nó liệt kê đủ hết rồi ý sao nhỉ?

-“Ừ, chỉ có mày là vui thôi!”

Giật mình, toi rồi, Sen kể hết mọi người lại quên khuấy mất chính mình.

-“Em buồn, em buồn, cậu buồn em buồn, em vui sao được! Em đau hết cả lòng đây này, em đấm bóp cho cậu cho hết mệt nhé!”

Cậu nhìn nó một hồi, đôi mắt to tròn long lanh, cái miệng ngọt như chứa đường, cậu chẳng phân biệt nổi thật giả, nghe nó nịnh, cậu cũng nguôi nguôi, cậu ừ.

Sen tay yếu nhưng cậu lại thích hơn bác quản gia làm. Trong lúc xoa bóp, nó thủ thỉ.

-“Cậu ơi mì tôm em nấu cho cậu ngon lắm, cậu ăn một ít đi nhé, ăn cho em vui…ăn xem trình độ nấu nướng của em như nào?”

-“Thật hả?”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Nhện và gián

Nhện và gián

Có con nhện và con gián cùng sống trong một ngôi nhà. Một hôm nhện bực bội bảo: –

24-06-2016
Gia đình...

Gia đình...

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi

29-06-2016
Câu chuyện tình yêu

Câu chuyện tình yêu

Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế

01-07-2016
Tuyệt tình ca

Tuyệt tình ca

"Hãy xem ta như một giấc mơ buồn, Trả cho em khúc tuyệt tình ca..." Mưa. Nước mưa tạt

24-06-2016
Không khóc ở Hà Nội

Không khóc ở Hà Nội

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất.

27-06-2016