Duck hunt
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 69
5 sao 5 / 5 ( 57 đánh giá )

Ai Mới Là Con Trai - Chương 59

↓↓
Lam Minh Hoàng chưa hoàn toàn hồi phục đi chậm chạm qua phòng của hai chị xem tình hình.

Em dìu nhóc đi với khuôn mặt lo lắng.

-"Hay để tớ lấy xe lăn cho cậu nhỉ?"

Lam Minh Hoàng mỉm cười nhìn Từ Minh Nhi ân cần. Chị Nhật,chị đang ở đâu vậy? Đang ở nơi nào mau trở về đi. Muộn rồi,đã đến giờ em và Từ Minh Nhi quyết định tất cả.

bạn đang xem “Ai Mới Là Con Trai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-"Cậu thích tớ?!"-Lam Minh Hoàng hỏi Từ Minh Nhi trong khi em đang quay lưng đẩy xe lăn đến.

-"Cậu..."-Từ Minh Nhi đỏ mặt.

-"Tớ có thể làm bạn trai cậu?"-Lam Minh Hoàng chủ động.

Từ Minh Nhi tròn mắt quay sang nhìn Lam Minh Hoàng vừa nói chuyện gì?

-"Chẳng phải..."

Lam Minh Hoàng khẽ cười,nháy một mắt đưa tay lên che miệng.

-"Suỵt...chị Nhật uổng chưa. Không xem được cảnh em thổ lộ với bạn gái."-Lam Minh Hoàng nở nụ cười tươi.

-"Cậu nói thật chứ?"-Em mếu máo.-"Tớ...đồng...ý."

Em chạy đến ôm lấy cổ nhóc. Nhóc bật người cười ôm lấy em.

-"Té anh."

Em cười lại véo tai nhóc kéo đi.

-"Ừ. Té anh."

-"Ấy...ấy...Anh đau đấy nha Nhi."-Nhóc mếu máo.-"Chị Nhật sẽ không tha cho em đâu."

.........................................................

Một nơi hoang vắng nhiều cây cối. Suối chảy róc rách,tiếng chim kêu vào xế chiều nghe rất sợ hãi mang đến cảm giác chết chóc ở một nơi khó tả.

Nhỏ và nàng trên mình đầy vết thương đi cùng nhau lang thang với đôi chân trần đau rát.

-"Thuỵ...mình đang ở đâu vậy?"-Nhỏ sợ hãi nhìn xung quanh.

-"Tao không biết."-Nàng ôm lấy bả vai.-"Mà...thằng Nhật đâu?"

Nhỏ nhìn bốn phía,toàn cây cổ thụ lớn,gió mạnh mẽ đưa đẩy cây xào xạt,những chú chim màu đen kêu réo riết làm nhỏ sợ hãi ôm đầu lắc lia lịa.

-"Tao không biết. Ở đây sợ quá. Tao muốn về nhà."

Nàng ôm lấy nhỏ đi tiếp. Phía trước có ánh sáng. Chắc hẳn là đường ra. Miệng nở nụ cười đang định chạy thật nhanh thì bên kia sông,một cánh tay mắc kẹt ở hai hòn đá lớn.

Nhỏ với nàng sợ hãi không dám đến gần. Những vết thương trên người hai bọn họ cứ ứa máu ra liên hồi làm khuôn mặt ai nấy cũng khô khan,tái nhợt.

-"Tao đau quá."-Nàng ôm lấy ngực hộc máu ra ngoài.

Nhỏ ôm lấy nàng lay lay.

-"Mày bị làm sao vậy Thuỵ?"-Nhỏ trợn mắt.-"Hực..."-Bất ngờ đầu nhỏ chảy máu xuống cả mặt. Nhỏ ôm lấy thét lên.-"AAAA...."

Cánh tay bị mắc kẹt ở hai hòn đá kia tách ra trôi dạy đến gần nhỏ và nàng.

Lấy sức yếu kéo người dậy. Nhỏ và nàng giật mình thấy nó như bị hành hạ ở chốn âm tào địa phủ. Thật kinh hoàng.

Toàn thân nó bị bỏng hầu hết, khuôn mặt bị hàng ngàn vết cắt. Khuôn mặt của một thiên thần đã bị quỷ dữ rạch nát,máu ở những vết bỏng ấy cứ chảy dài ra không ngừng. Rất có thể nó sẽ mất mạng và bỏ mọi người ở lại.

-"Nhật...mày nghe tao nói gì không?"-Nàng ôm lấy nó.

Nó nhẹ nhàng đưa tay lên nắm lấy tay nàng và nhỏ.

-"Là..m...ơn...cứu...tao...với...tao không muốn chết."-Nó cứ nói từng chữ là máu cứ trào ra.-"Nhanh...lên....đừng...bỏ...tao."

Lần đầu tiên,lần đầu tiên trong đời nó cầu xin ai đó. Cầu xin họ đừng bỏ nó,cầu xin hãy cứu nó. Vì nó rất sợ. Nó bây giờ như một viên pha lê xanh rêu bị rạng hết. Chỉ cần đưa một ngón nhẹ vào là lập tức viên pha lê xanh rêu đấy vỡ tung thành những mảnh vụn đến nỗi mình không thể thấy và bắt lại được. Tình trạng của nó còn kinh hơn nhỏ và nàng.

Nàng nắm lấy tay nó gật đầu trong nước mắt.

-"Ừ...ừ...tụi tao sẽ không bỏ mày đâu."

Nhỏ ôm lấy nó nằm xuống.

-"Tụi tao nhất định sẽ không bỏ mày...".-Nói rồi nhỏ nhắm mắt hoàn toàn. Nhìn nhỏ bây giờ với khuôn mặt máu me cứ như một ác quỷ chính gốc.

-"Phong.."-Nàng hét lên.

-"Tụi mày...hứa...nhá...."-Nó mỉm cười nhìn lên bây trời.

Đưa tay lên muốn chạm đến hai vì sao đấy. Ba mẹ..đợi con đi theo với.

Nó nhắm mắt buông tay rơi xuống với máu trôi theo con sông.

Nàng ôm nhỏ thấy nó trôi theo con sông kia. Chạy dưới nước đuổi theo.

-"Đừng đì Lam Minh Nhật."-Vận động quá mạnh. Nàng đau ứa lên với những vết thương trong người. Cảm giác như hàng ngàn thanh sắt bay nhanh và mạnh xuyên qua người nàng.

............

Hiện tại.

Anh với chàng thấy nhỏ và nàng có biểu hiện lạ. Miệng chưa kịp nở nụ cười thì nhỏ và nàng giật giật với hô hấp không đều.

Bất ngờ máu từ miệng nàng và nhỏ phun ra tràn hết ống oxi kia.

-"MAU GỌI BÁC SĨ."-Anh và chàng chịu không nổi ôm lấy nhỏ và nàng.-"ĐỪNG ĐI MÀ."

Mọi người chạy đến thấy nhỏ và nàng liên hồi giật giật,máu cứ phun ra làm bọn sợ hãi.

-"Hai người sẽ không sao mà đúng không?"-Nhóc chảy nước mắt.

-"Chị Phong,chị Thuỵ đừng làm bọn em sợ mà."-Thái Mỹ Hoà bịt miệng nấc lên.

-"Chị ơi."-Hoàng Minh Long và cô chạy đến nắm tay chị mình.

-"Làm sao thế này?"-Gã kinh hoàng nhìn tình trạng hai người bọn họ.

-"Bác sĩ đâu."-Hắn hét lên.

Em đưa bác sĩ chạy đến. Vừa bước vào bọn họ thấy hai bệnh nhân của mình. Không tài nào hiểu được chuyện gì xảy ra,lắc đầu.

-"Hiện tượng này mới thấy lần đầu."

Hắn nghe xong nhảy thẳng đến núm cổ áo trợn mắt.

-"Bác sĩ kiểu gì vậy hả?"

-"Bình tĩnh đi Quân."-Gã gỡ tay hắn ra.

-"Làm sao mà có thể bình tĩnh được hả? Nhìn con Thuỵ với con Phong mà mày không thấy sốt ruột hay sao?"-Hắn vùng vẫy ra khỏi gã.-"Con cả con Nhật nữa."-Hắn mếu máo.-"Con khốn đó biến đi đâu mất rồi. Về mà xem bạn mày bị gì đi kìa."-Hắn cứ nói làm cả bọn khóc lên.

-"A..."-Hắn ôm đầu hét lên.-"Biến hết đi."-Hắn đá tung mọi thứ.

Nhỏ với nàng bất ngờ làm người ta sợ hãi rồi cũng bất ngờ làm người ta đứng tim. Hai người bọn họ trở lại tư thế ban đầu.

Bác sĩ nhanh chóng chạy đến khám.

-"Sao rồi?"-Anh dường như thiếu kiên nhẫn.

Bác sĩ thở dài nhìn mọi người với cặp kính.

-"Tôi nói thế này không biết mọi người hiểu sao. Nhưng chắc có lẽ một phép màu nào đó đã đưa họ đến một nơi rất đáng sợ. Trong tâm trí cả họ chắc hẳn đã gặp phải một điều gì đó kinh khủng làm bọn họ mất đi lí trí và ảnh hưởng đến nội tạng. Ngược lại họ có thể tỉnh nhanh hơn so với mức dự tính."

-"Vậy di chứng sau này?"-Chàng bình tỉnh.

-"Còn phụ thuộc vào kì tích có xuất hiện không?"-Nói rồi bác sĩ đi nhanh ra ngoài. Chưa bao giờ gặp một chuyện như thế này.

Hắn bất lực ngồi xuống ghế. Em thấy tình hình không ổn. Bật ti vi lên cho có tiếng động.

Em bật kênh tin tức. Mọi hôm thì coi xong chém gió bá đạo với mấy người. Nhưng hôm nay lạ lẫm không ai nhấc môi lên để thở nữa. Bọn họ chăm chú vào ti vi như người mất lí trí.

-"Xin thông báo. Ở khu vực sâu trong ngoại ô thành phố. Phát hiện ra một thi thể bị bỏng nhưng không nhận diện ra được. Hiện bây giờ đang đưa đến bệnh viện xem xét."

Nghe tin tức xong,ai nấy cũng không dám nhìn vào xác kia. Bỏng đen hết,máu khô lại,khuôn mặt chưa xác định được dạng.

Hắn chạy nhanh ra cổng đợi mọi người đưa xác đến. Chính mình sẽ xác nhận cái xác đấy. Nó không phải Lam Minh Nhật. Đúng rồi,không phải em.

Hắn tự an ủi bản thân. Nhưng trong tâm hắn cứ nghĩ đến cái xác đấy là nó. Nó đã bỏ hắn ở lại mà đi.

Mọi người chạy theo đứng cạnh hắn. Xe đẩy đến,hắn chắn ngang đường.

-"Cháu muốn biết người này có phải người thân của cháu không?"-Nghe xong mọi người dang ra hai bên để mình hắn đến gần.

Hắn mở bọc ra xem xét. Toàn là màu đen và vết máu khô lại. Hắn không can đảm mở hết vỏ bọc còn lại vì hắn đã thấy sợi dây chuyền hắn đã đeo trên cổ nó vẫn ở đấy và toàn màu đen. Mặt hình dây chuyền hắn đã gắn thêm hai chữ cái đầu tên nó và hắn. Q&N

Hắn cầm lấy sợi dây trên tay người bị bỏng kia. Là nó thật rồi. Hắn bật khóc.

-"Lam Minh Nhật."-Hắn gọi tên nó.

Nhóc nghe tên chị mình tự miệng hắn. Không tin vào những gì. Chạy đến nhìn xác chết.

-"Không phải chị Nhật."-Nhóc điên loạn.-"Không phải. Người này xấu hơn mà. Chị ấy là một thiên thần đấy. Cái con mụ xấu như quỷ này mà là chị Nhật ư? Mọi người lầm rồi. Anh Quân lầm rồi,lầm rồi."-Em có chút vấn đề về thần kinh nhìn cả bọn với bộ đồ bệnh nhân.

........................................

Lam Minh Nhật chết.

Mọi thứ đỗ vỡ.

Con nhóc hay cười với khuôn mặt tựa thiên thần,mái tóc tím đen phong cách tomboy kia bây giờ chỉ có thể ngắm nhìn trong bức ảnh chân dung được người ta vẽ lên. Nó thật đẹp. Một đứa sống vị tha biết bao thế kia mà bây giờ đã trở thành tấm ảnh cười mãi không lên tiếng.

-"Không. Chị Nhật chưa chết."-Nhóc hét lên giữa nhà. Chị dám bỏ em lại sao? Chị đặt nụ hôn trên trán em rồi ra đi mãi mãi bên kia. Vậy thì chị xuất hiện ở đây làm gì.-"AAA...."

Mọi người không kiềm nén được cũng bật khóc. Cho đến bây giờ mọi thứ vẫn không ai ngờ. Lam Minh Nhật chết. Chỉ mới 17 tuổi mà ra đi không một câu từ biệt.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Truyện này đem lại cho mình rất nhiều tiếng cười, nó không có những tình tiết rắc

23-07-2016 32 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Bí ẩn của làn nước

Bí ẩn của làn nước

Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền

28-06-2016
Miền biển

Miền biển

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Biển hiền

27-06-2016
Con đường tắt

Con đường tắt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Mở ra được một nửa

27-06-2016
Bạn sẽ ôm khi nào?

Bạn sẽ ôm khi nào?

Một cô gái nhắn tin cho một người bạn rằng: "Khi bị stress, người ta thường làm

28-06-2016
Mẹ ơi, ba...

Mẹ ơi, ba...

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì

25-06-2016
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Về miền Tây...

Về miền Tây...

Tạm xa Sài Gòn với cơn mưa chiều tầm tã, với những kế hoạch đang còn dang dở, mình

25-06-2016
Niềm quên quen thuộc

Niềm quên quen thuộc

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa

29-06-2016