Yêu nhau kiếp này, bên nhau kiếp sau

Yêu nhau kiếp này, bên nhau kiếp sau


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 11 đánh giá )

Yêu nhau kiếp này, bên nhau kiếp sau

↓↓
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")


Nguyện cho kiếp này được yêu nhau trọn đời, kiếp sau được bên nhau trọn kiếp.


***


Cô và anh, ở bên nhau từ rất nhỏ. Cô và anh, lúc nào cũng như hình với bóng. Cô và anh, tuy học khác trường nhưng không lúc nào không thấy hai người cùng sóng vai đi học. Cô và anh, tình cảm rất gắn bó.

bạn đang xem “Yêu nhau kiếp này, bên nhau kiếp sau” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Anh, tuy không nổi bật, nhưng lại rất dịu dàng, hòa nhà. Anh, người luôn cho cô cảm giác ấm áp, quan tâm cô từng li từng tí. Anh, người luôn đứng ra che chở, bảo vệ cô. Anh, người luôn ở bên cạnh an ủi, nghe cô cằn nhằn nhưng vẫn mỉm cười ấm áp.


Anh đối xử với cô rất tốt, thế nên, đối với cô, anh chính là thế giới.


Thế nên, đối với cô, anh là một người rất đặc biệt, rất rất đặc biệt.


Anh nói, cô rất nghịch ngợm, nhưng bên trong lại rất đa sầu đa cảm. Anh nói, cô rất hậu đậu, rất cần được quan tâm, chăm sóc. Anh nói, cô tuy bề ngoài mạnh mẽ, nhưng thực ra lại rất yếu đuối, thế nên lúc nào anh cũng muốn che chở, bảo vệ, chỉ sợ một chiếc lông vũ cũng làm tổn thương cô. Anh nói, cô rất phiền phức, có chuyện buồn hay bực mình đều trút hết lên anh, nhưng cô buồn nhìn rất đáng thương, đáng thương đến mức anh cũng cảm thấy đau lòng, chỉ muốn bên cạnh an ủi cô.


Thế là, cô cảm nhận được có gì đó trong cô đang dần thay đổi, ngày càng rõ rệt.


Gặp anh sẽ lập tức trở nên dịu dàng. Được anh quan tâm sẽ cảm thấy bối rối. Núp sau lưng anh sẽ cảm thấy tim đập rất nhanh. Ở bên anh, dù rất buồn nhưng lại cảm thấy rất rất hạnh phúc.


Cảm xúc này đến quá nhanh, nhanh đến nỗi cô không kịp hiểu được, rốt cuộc đây là gì.





Rồi cho đến khi cô nhận ra, thì cô đã đứng trước mặt anh, nói với anh rằng...


Cô yêu anh.


-Không thể được!


Anh gắt.


-Tại sao?


Cô nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước.


-Bởi vì... - Anh không nhìn cô – Em đừng quên rằng, chúng ta là anh em họ.


Chúng ta... là anh em họ...


Phải rồi, cô đã quên mất rằng, cô và anh là anh em...


Là anh em...không thể yêu nhau...


Thế thì sao?


Cô chỉ muốn biết một điều, anh liệu có yêu cô?


Mặc dù biết rằng, dù câu trả lời là gì, cô cũng sẽ rất đau khổ.


Hoặc là, cả hai đều sẽ đau khổ...


-...Có.


Sau một thoáng im lặng, anh khẽ lên tiếng, ánh mắt vẫn không nhìn thẳng vào cô.


-Nhưng không thể được!


Cô chưa kịp vui mừng, anh đã nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt cô, lớn tiếng phủ nhận.


-Tại sao?


Cô vẫn lặp lại câu hỏi cũ, mặc dù đã biết trước câu trả lời. Đôi mắt nhìn anh không chớp, vì sợ rằng chỉ cần lay nhẹ thôi, nước mắt sẽ không kìm được mà tuôn ra.


-Vì nó là một tội lỗi...


-Thì sao?


Cô hét lớn, nước mắt tuôn rơi.


-Anh em thì sao? Chỉ là họ hàng, không phải ruột thịt, như vậy cũng không được sao?


-Em đừng có cứng đầu như vậy! – Anh gắt.


Cô cứng đầu?


Phải, cô rất ương ngạnh, rất cứng đầu, nhưng thế đã sao?


Cô làm vậy, vì cô yêu anh mà, không đúng sao?


Chẳng lẽ vì như thế mà, anh ghét cô sao?


-Em đừng có suy diễn...


-Em không suy diễn! – Cô nhắm mắt, hét lớn. – Anh ghét em, anh không yêu em. Nếu yêu em, anh sẽ không nói như vậy. Nếu yêu em, anh sẽ bất chấp tất cả. Nếu yêu em, bất luận có là anh em đi chăng nữa, anh cũng sẽ không phủ nhận tình yêu của chúng ta!


Không phủ nhận tình yêu của chúng ta...


Anh sững người, cúi đầu không nói.


-Anh không phủ nhận...


-Anh đã phủ nhận rồi! – Cô ngắt lời anh.


-Anh không phủ nhận! – Anh hét lớn. – Nhưng còn cha mẹ chúng ta, gia đình, họ hàng chúng ta, họ sẽ không cho phép...


Ra là vì gia đình.


Anh sợ gì chứ? Sợ mọi người ngăn cản, sợ dư luận bàn tán, sợ cha mẹ mất mặt?


Hay là... đây chỉ là một cái cớ?


Hay là... anh sợ chính cái tình yêu của chúng ta, sợ rằng nó trái với luân thường đạo lí?


Nếu là như vậy, anh thật khiến cô thất vọng.


Không, cô không thất vọng, cô khinh!


***


Anh và cô, ở bên nhau từ rất nhỏ. Anh và cô, lúc nào cũng như hình với bóng. Anh và cô, tuy học khác trường nhưng không lúc nào không thấy hai người cùng sóng vai đi học. Anh và cô, tình cảm rất gắn bó.


Cô, một con người ngỗ nghịch, nhưng bên trong lại vô cùng nhạy cảm. Cô, luôn khiến bản thân bị thương, nên luôn cần anh ở bên chăm sóc. Cô, luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng lại sống nội tâm, rất dễ bị tổn thương, luôn khiến anh muốn bảo vệ vô điều kiện. Cô, không có nhiều bạn bè, cha mẹ lại thường xuyên không có nhà, thế nên có chuyện buồn phiền đều chạy đến rúc vào người anh mà khóc, rồi lại nhanh chóng mỉm cười tinh nghịch khi được anh an ủi.


Cô như thế, là cô em gái bé bỏng của anh.


Thế nên, đối với anh, cô là một người rất quan trọng, rất rất quan trọng.


Cô nói, anh là một người đẹp trai, dịu dàng nhất thế giới. Cô nói, anh chăm sóc cô còn kĩ hơn cả cha mẹ. Cô nói, anh luôn cho cô cảm giác ấm áp, an toàn, thế nên cô không sợ bị bắt nạt. Cô nói, ở bên anh, dù buồn đến mấy cũng sẽ lập tức vui vẻ trở lại.


Thế là, anh nhận ra có thứ gì đó trong lòng mình đang thay đổi.





Cô, từ khi nào đã dịu dàng như thế, khiến anh dù điềm tĩnh đến mấy khi gặp cô cũng phải buông lời chọc ghẹo. Cô, từ khi nào lại đáng yêu đến thế, khiến anh cứ muốn quan tâm đến cô nhiêu hơn. Cô, từ bao giờ lại lớn thế này rồi, núp sau anh mà tim đập nhanh đến nỗi khiến anh cũng đỏ mặt. Cô, từ bao giờ lại thay đổi tâm trạng nhanh như chong chóng đến thế, vừa mới buồn đó gặp anh lại có thể cười toe toét, khiến anh không kìm được nụ cười hạnh phúc.


Cô, từ bao giờ, đã như một phần không thể thiếu của anh như vậy.


Cô, từ bao giờ, đã khiến anh yêu cô nhiều đến thế.


Nhưng anh luôn tự nhắc nhở bản thân rằng, anh và cô là anh em.


Anh luôn cố gắng kìm chế cảm xúc của mình, tự dặn lòng rằng hãy đối xử với cô như bình thường, như một đứa em gái thôi.


Anh đã cố gắng chôn giấu thứ cảm xúc này tận sâu đáy lòng, dặn lòng rằng sẽ không bao giờ nói ra.


Nhưng, anh không ngờ rằng, anh không nói thì cô cũng sẽ nói.


Vào cái đêm sao giăng đầy trời, trong công viên với ánh đèn chiếu sáng, cô đã nói với anh rằng, cô yêu anh.


Anh đã rất hạnh phúc, nhưng lí trí nhắc nhở anh rằng, chúng ta là anh em.


Cô nói, cô chỉ muốn biết, anh có yêu cô không. Lí trí nói với anh rằng, hãy nói không, nhưng trái tim anh lại lên tiếng trước. Có chứ, anh yêu cô.


Nhưng lí trí lại một lần nữa thét lên rằng, không thể được.


Rồi lí trí tiếp tục nói với anh rằng, hãy nói những lời thật tàn nhẫn, để cô nhanh chóng rời xa anh. Lí trí nói rằng, như thế thì cả hai sẽ không còn đau khổ.


Nhưng trái tim không cho phép anh làm điều đó.


Vì gia đình, cái lí do duy nhất mà anh nghĩ ra, cũng là cái lí do duy nhất mà anh trăn trở.


Nhưng cô lại nói, cô khinh anh.


Cô nói rằng, anh ghê tởm tình yêu của chúng ta.


Cô nói rằng, anh không đáng để cô yêu.


Rồi cô quay lưng bỏ đi.


Trái tim anh đau đớn, lí trí nói với anh rằng, nhự vậy sẽ tốt hơn. Nhưng phần lí trí cuối cùng ấy đã bị anh gạt đi không thương tiếc.


-Đừng đi!


Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Cô không nói gì, cũng không vùng vẫy, chỉ nghiêng đầu tựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm mà cô đã quá quen thuộc.


-Không cần biết ngày mai thế nào, không cần biết mọi người nghĩ gì, chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ.


Phải, chỉ cần chúng ta yêu nhau, dù chỉ còn một giờ một khắc, chỉ cần chúng ta yêu nhau, thì cứ toàn tâm toàn ý ở bên nhau. Cho dù không đúng với lẽ bình thường, nhưng đối với chúng ta, chẳng có gì đáng gọi là sai trái cả. Tình yêu của chúng ta, chiến thắng tất cả.


Đêm nay, là một đêm yên bình.


***


-Hai đứa điên rồi!


Cha mẹ cô, cha mẹ anh, tất cả đều có mặt đầy đủ. Cha cô gắt lên, giọng nói rít qua kẽ răng:


-Hai đứa đừng quên rằng, hai đứa là anh em.

↑↑
Nụ cười xứ Nẫu

Nụ cười xứ Nẫu

Tôi thấy nụ cười hóm của Hàn như chúc mừng tôi. Tôi nháy mắt cười cùng Nhiên. Và

23-06-2016
Chiếc cốc vỡ

Chiếc cốc vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh

29-06-2016
Cafe

Cafe

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Có những

27-06-2016
Chị tôi

Chị tôi

Ngày xưa, tôi cũng từng yêu như bao nhiêu người con trai khác, chỉ có điều người đó

29-06-2016
Hương cỏ may

Hương cỏ may

Nhiều năm rồi tôi mới về thăm quê ngoại- nơi tuổi thơ tôi suốt một thời rong ruổi.

25-06-2016
Mất búa

Mất búa

Có một anh chàng tiều phu làm mất cây búa, anh ta nghi ngờ cậu bé nhà hàng xóm ăn

24-06-2016
Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh

29-06-2016
Người anh hùng

Người anh hùng

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết

24-06-2016
Nơi cất giấu tình bạn

Nơi cất giấu tình bạn

Bạn của tôi giống những hạt pha lê lấp lánh. Cất kỹ trong hộp thì sẽ mờ đi, nhưng

30-06-2016
Số phận

Số phận

(khotruyenhay.gq) Tôi nấu xong và đã thu xếp mang ra bàn ngồi chờ anh về... Nhưng sao anh đi

01-07-2016
Khi hạnh phúc đi qua

Khi hạnh phúc đi qua

Khoảng thời gian này của tôi u ám quá, tôi luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn đề,

24-06-2016
Những điều bé xíu

Những điều bé xíu

Người ngoài nhìn chúng ta như một cặp thực thụ, nhưng thật ra tụi mình chỉ là hai

23-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru