Teya Salat
Ô xanh, chiều tím

Ô xanh, chiều tím


Tác giả:
Đăng ngày: 28-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 69 đánh giá )

Ô xanh, chiều tím

↓↓

"Xem như là chuộc lại lỗi lầm của anh mấy tháng qua được không?Anh chỉ đùa vui thôi mà, giận gì mà dai thế".

bạn đang xem “Ô xanh, chiều tím” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Đùa?Nếu được em xin anh đừng đùa em nữa, không vui, thực sự là không vui chút nào".


Lam bĩu môi cầm lấy ô bước ra khỏi hành lang.Kiệt vội chạy theo sau.


"Cho anh đi chung với, anh có một cái ô thôi".


"Không cho".


Tay anh cầm lấy cán ô, vừa vặn nắm luôn bàn tay cô trên đó.


"Thế anh mà ốm thì em phải chịu trách nhiệm mua đường sữa chăm anh đấy".


Lam tung sang một ánh mắt đầy khinh bỉ, đáng thương cho cô vừa mới tin người nào đó trở nên lương thiện, ai mà cho anh ta lương thiện chứ!!!


Chiếc ô xanh đi ngang qua bức tường đỏ của trường cấp ba, Lam vui vẻ chỉ trỏ.


"Chỗ này em hay đứng này, chỉ cần đứng đây là có ý tưởng để vẽ, khổ nỗi mỗi hôm về nhà là ướt hết cả".


Kiệt bật cười: "Chứ không phải em quên mang áo mưa nên phải ra đây đứng chờ bạn đến đón?"


Lam bĩu môi: "Em quên, còn anh không phải ngày hôm đó cũng quên kìa?"


"Anh có quên đâu, anh cố tình đến đó đứng đấy chứ".


Lam dừng lại, đầy ngạc nhiên: "Anh cũng lấy cảm hứng ở đó giống em à?"


Kiệt quay người lại đối diện với cô, chiếc ô xanh anh che hết cho cô làm cả nửa người bị mưa hắt ướt, thế nhưng trong mắt vẫn lấp lánh nét cười khó gặp.


"Lung Linh, anh còn chờ đến lúc nào em mới nhận ra anh, nhưng mà lâu quá, anh chờ không nổi. Anh cố tình đến đó, là để gặp em!"


Lam Lam lung linh, đôi mắt to tròn lấp lánh lần đầu anh gặp đã không cách nào quên được, đi theo cô, chơi game Lam hay chơi, tìm thấy cô trong đó, làm quen trong game, làm quen ngoài đời, chờ một ngày cô cảm nhận được sự hiện hữu của anh bên cạnh. Đó không phải là lần đầu tiên anh đến, mà đã rất nhiều lần, nhưng chỉ lần đó mới đủ dũng khí tới gần bắt chuyện. Lam Lam lung linh, bây giờ, trong đôi mắt đó như có một màn nước, có ánh lên nét vui mừng, có hốt hoảng, có khó xử, có cả băn khoăn...


***


Lam dẫm dẫm lên con kiến đang chạy tán loạn trên mặt đất, tưởng tượng như đang chà đạp ai kia. Hừ!Cô chỉ đùa bảo là không đồng ý lấy anh trong game thôi, làm gì mà giận dỗi đến mấy ngày. Hôm nay mưa lớn quá, cô lại quên mang áo mưa. Tất cả cũng là vì Kiệt tập cho cô thói quen không mang đấy chứ. Giờ bỏ cô lại đây, quí bà Thu Thảo cũng trở mặt không thèm đón, hừ, cô đứng cho cảm lạnh luôn, cho anh ăn năn hối hận chết luôn.


"Em làm gì mà đứng hết người ra ngoài mưa thế hả, muốn lạnh cóng à?"


Kiệt gắt lên vội chạy đến chỗ cô, chiếc ô xanh che trên đầu. Lam quay đầu sang chỗ khác.


"Tưởng anh giận không đến nữa chứ?"


"Anh có nói là giận à?"


Lam liếc mắt nhìn anh, còn dám tỏ vẻ ngây thơ cơ đấy. Tha cho anh lần này! Lam cười híp mắt cầm lấy tay anh, xúyt xoa: "Lạnh chết em!"


Anh cho tay cô vào túi áo mình, chiếc ô xanh đi chầm chậm trên vỉa hè mưa buồn tí tách, hai bóng người dựa sát vào nhau. Mưa ngày đông cũng không còn lạnh, không còn ướt, không còn những cô đơn đợi chờ như trước nữa, với anh, và cả với em!


Hoài Châu




tình yêu đẹp (109)
↑↑
Biển mặn

Biển mặn

Cô đẹp mà, cô có quyền, cô có quyền được sống sung túc hơn, không phải nghèo khó

24-06-2016
Tình dược số 9

Tình dược số 9

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Vì sao ta yêu nhau?

Vì sao ta yêu nhau?

Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định

01-07-2016
Hình như là yêu

Hình như là yêu

Hình như Vinh đang yêu, Vinh sẽ thổ lộ tình yêu của mình nhưng không phải lúc này,

24-06-2016
Cưới Cô Vợ Non Nớt

Cưới Cô Vợ Non Nớt

Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của

21-07-2016 9 chương
Đông Hà Nội

Đông Hà Nội

Đông Hà Nội lạnh quá. Lạnh từ cái thời tiết cho đến trái tim của con người

24-06-2016
Thiết chúa đại phong

Thiết chúa đại phong

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người

24-06-2016
Chuyến bus số 26

Chuyến bus số 26

(Giải Nhì - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) - Bảo An là sinh viên năm 1 của một trường

24-06-2016
Cảm ơn cậu nhé, Nobita

Cảm ơn cậu nhé, Nobita

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không trở lại") Chưa bao

27-06-2016
Love

Love

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20

25-06-2016