pacman, rainbows, and roller s
Mùa đông theo gió …thét gào

Mùa đông theo gió …thét gào


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 22 đánh giá )

Mùa đông theo gió …thét gào

↓↓

Trên cao nguyên Văn Quý, Lập đưng nhìn ra xa, nụ cười tươi rạng rỡ. Cái lạnh nơi đây vơi đi mà rét mướt vẫn lùa theo gió. Cậu vẫn đứng đó, đổ ánh nhìn xuống những mái nhà dân ngoại thành cổ vương khói chiều, những mái ngói thành cổ từ trên cao hoà màu. Những con đường từng qua khi bước mình vào những con đường mà hai bên vẫn y nguyên nét cổ xưa. Hoàng hôn theo gió về khiến cái lạnh càng rõ rệt buốt giá và những ánh đèn khu phố cổ lại càng đậm màu đỏ trang đài.

bạn đang xem “Mùa đông theo gió …thét gào ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chuông điện thoại trên túi áo Lập vang lên.


- Alo, Lập hả con! Mẹ Lập gọi điện cho cậu.


Như những phút vỡ oà, nỗi cô đơn ghìm chặt, cậu chợt khóc như đứa trẻ nhớ nhà lưu lạc. Mẹ dặn cậu phải cẩn thận, tiếng bà lạc hẳn đi trong thương nhớ. Khi đến khi cúp máy mà Lập vẫn gọi.


- Mẹ ơi!


Đầu dây bên kia chưa kịp nghe đã tắt, chỉ còn tiêng gió gào thét. Nỗi cô đơn khi xung quanh mình hiện tại dù đẹp nhưng không thân thuộc. Tráng lệ những phong cảnh cổ trang kiều diễm nhưng cũng khiến người ta cô đơn.


Lập lại khóc, không biết bao nhiêu lần trước những lần cô đơn vỡ oà. Một bàn tay lại đặt lên vai cùng tiêng thở dốc vội vã. Người đó quay cậu phía trước mặt mình.


Là Phong Đình!.


- Trèo nhanh quá, tôi đuổi không kịp. Về thôi, gần tối rồi, lạnh lắm đấy. Giờ gần như chết cóng rồi!


Lập vẫn khóc như không nghe những lời vừa rồi của anh nói trong giá buốt. Phong Đình nhận ra những giọt nước mắt trên má cậu.


- Sao thế...đừng khóc...ốm à ?


- Cảm cúm sao!


Lập vẫn không ngừng khóc, anh khoác vai người Lập rồi ôm cậu vào lòng, cả thân hình anh run lên lẩy bẩy và khuôn mặt đỏ ửng lên.Chuyến tàu này không phải định mệnh, bản thân anh phải bịa ra anh có bạn gái để mang cậu đi cùng cuộc hành trình trong gió lạnh.


Những con gió lạnh theo hành trình chảy qua những tâm hồn cô đơn khiến người ta run sợ. Sau này những luồng gió đi bên qua biên giới thổi run rẩy những cây hoa sữa rung lên mùi hư ơng trên ngả đường Hà Nội


Chúng ta vẫn thường hay gọi là gió Bấc...


Gió Bấc lạnh buốt và dữ dội những tâm hồn cô đơn...


Nhưng đó là lý do con người ta tìm lấy nhau...mãi là vậy!


Đỗ Nguyên Minh_ 1997


↑↑
Em không đáng...

Em không đáng...

Anh nói đúng, cô không đáng, thực sự không đáng... Vậy để anh đi đi. Cứ để anh

24-06-2016
Cám ơn gió

Cám ơn gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cuộc

25-06-2016
Đông này không có anh

Đông này không có anh

Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như

23-06-2016
Kẻ sống chung nhà

Kẻ sống chung nhà

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Nhìn bộ dạng

27-06-2016
Mảnh ghép trái tim

Mảnh ghép trái tim

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Hermes hay Dior?

Hermes hay Dior?

Cuộc sống vốn dĩ luôn rất công bằng. Nếu bạn không đẹp thì bạn sẽ giàu và

24-06-2016
Nắng rơi bên thềm

Nắng rơi bên thềm

  - Hôm nay ai cũng có đôi, vì sao chúng ta không thành một đôi nhỉ? *** - Mình yêu

27-06-2016
Phía sau lưng

Phía sau lưng

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu

30-06-2016
Cái bẫy chuột

Cái bẫy chuột

Một con chuột nhìn qua vết nứt ở vách tường và trông thấy bác nông dân cùng với

24-06-2016
Đơn giản vì em yêu anh

Đơn giản vì em yêu anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Tình

25-06-2016