Disneyland 1972 Love the old s
 Một câu xin lỗi cho người

Một câu xin lỗi cho người


Tác giả:
Đăng ngày: 27-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Một câu xin lỗi cho người

↓↓
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại")


Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tia nhìn đầy đau đớn. Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha.Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác.


***


Nhà anh và tôi có chung bức vách. Dãy phố chợ một tầng lầu thiết kế mặt tiền gần giống như nhau. Hàng hiên tầng triệt liên thông, còn bancon lầu, chỉ cách nhau một hàng rào thấp.

bạn đang xem “ Một câu xin lỗi cho người” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Anh lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng có vẻ rất già dặn, điềm đạm như một ông già. Hai gia đình là hàng xóm rất thân, và anh với tôi chơi đùa với nhau từ nhỏ. Nói là cùng nhau chơi đùa, nhưng thật ra chỉ có tôi thường thích trêu đùa, vòi vĩnh, còn anh luôn chiều chuộng tôi...vô điều kiện.





 


Học chưa hết lớp 12, ba anh đột ngột qua đời, anh phải bỏ học để giúp mẹ tiếp tục quản lý công việc kinh doanh của gia đình. Lúc ấy tôi cũng vừa chuyển trường lên tỉnh học, nên anh và tôi không còn gặp nhau mỗi ngày. Thỉnh thoảng mỗi lần tôi về thăm nhà, thì anh sang chơi, nói chuyện với các em tôi nhiều hơn với tôi, đôi mắt anh nhìn tôi như ngày một lạ đi, nhưng nó vẫn mang theo sự ấm áp ngọt ngào đến khó tả, khiến tôi đôi lúc phải lãng tránh tia nhìn ấy. Khi tôi thi tú tài 1, tú tài 2, thì anh là người đầu tiên thông báo kết quả cho gia đình và chiều hôm ấy sẽ là buổi cơm thân mật anh mừng tôi thi đậu.


Tôi vẫn nhớ buổi sáng sau một tuần có kết quả thi tú tài 2, mẹ anh gọi tôi sang nhà anh. Bà mở hai tủ lớn chứa đầy vải đẹp, bảo tôi chọn bao nhiêu tùy thích. Nhưng tôi không dám nhận, ép mãi không được, bà lại cho tôi xem bao nhiêu là nữ trang từ kim cương đến hồng ngọc và nói:


- Đây là nữ trang bác dành cho con dâu. Con có thích không?


Tôi ấp úng:


- Dạ nữ trang bác dành cho con dâu bác, thì con đâu dám nói là thích hay không.


- Vậy con làm con dâu bác đi, có được không?


Tôi...hoảng hốt:


- Con không dám đâu. Con không biết...


Và tôi vội chào bác, gần như bỏ chạy về nhà.


Những ngày sau đó, tôi hơi dè dặt với anh, nhưng anh vẫn như không có gì thay đổi, vẫn cười nói vui vẽ với tôi và các em tôi, thỉnh thoảng vẫn mời tôi và một số bạn quen thân đến nhà anh "liên hoan nhỏ". Tôi cũng quên dần lời "đề nghị" của mẹ anh, và cũng bớt giữ khoảng cách e dè giữa anh và tôi.


Suốt những ngày hè năm ấy, tôi tất bật lo cho chuyện chọn trường học tiếp, nên cũng ít gặp anh. Mãi đến lúc gần vào năm học mới, anh mời tôi và nhóm bạn thân đến nhà anh tham gia tiệc...chia tay để tôi lên Sàigòn học. Chưa bao giờ chúng tôi được phép uống rượu trong các buổi ăn, nhưng hôm đó, anh nhất định khui bia. Đám bạn reo hò hưởng ứng, còn tôi uống chưa được nửa ly đã nghe đầu óc quay cuồng. Người ta nói "rượu vào, lời ra " thật đúng. Đám bạn có thêm hơi men tha hồ tán phiếm, với đủ mọi đề tài. Ngược lại, tôi trở nên ít nói hơn. Thấy tôi cứ yên lặng, một bạn đập tay tôi nói như châm chọc:


- Xin thông báo năm sau Thắng cưới vợ, cô dâu ở Chợ Lách. Tôi không hiểu sao các bạn nữ quận mình không giữ được đám thanh niên, cứ để các cô gái ở xa "cướp" hết ?


Không kịp suy nghĩ, tôi đốp chát trả lời:


- Chứ không phải muốn cưới mà...người ta không đồng ý?


Cả phòng nhao nhao:


- Chứ không phải làm cao...coi chừng "ế "!


Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tia nhìn đầy đau đớn. Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha. Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác.


Đêm ấy, bancon nhà anh đèn thắp sáng suốt đêm, hắt lên cái bóng lặng lẽ của chàng trai hàng xóm. Tôi nằm trong phòng mình, nghe nỗi ân hận xâu xé cả trái tim, nhưng tôi không dám mở cửa bước ra, dù chỉ để nói với anh một lời xin lỗi. Tôi biết làm gì để anh không bị tổn thương đây? Tôi đau đớn nhận ra ý nghĩa tiệc chia tay chiều hôm ấy mà anh dành cho tôi bằng cả tấm lòng yêu thương và trân trọng. Còn tôi đã hất tung tất cả bằng thái độ đầy cao ngạo, dù rất vô tình.


Ngày tháng dần trôi, tôi không biết anh có còn nhớ đến tiệc chia tay năm ấy và sự tổn thương mà tôi đã vô tình đem đến cho anh? Nhưng mỗi lần gặp anh, tôi đều thầm thì trong lòng mình một câu – "xin lỗi ".


Thái Thi Kim Lập


↑↑
Đó có phải là...yêu?

Đó có phải là...yêu?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không trở lại") Đừng nói

27-06-2016
Sao Chổi, anh yêu em!

Sao Chổi, anh yêu em!

Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai

24-06-2016
Thiên thần của anh

Thiên thần của anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Ai tặng em salem

Ai tặng em salem

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Chắc là cậu

27-06-2016
Sài Gòn, mưa và anh

Sài Gòn, mưa và anh

Ngoài trời lất phất vài hạt mưa rơi thánh thót trên mái tôn đã ngã màu cũ kĩ, mùi

23-06-2016
Phá kén, bay ra!

Phá kén, bay ra!

Nhung không kiêng nể yêu người kém tuổi, vì dù Long kém tuổi nhưng cậu ấy rất chững

23-06-2016
Heo con

Heo con

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Lão hà tiện

Lão hà tiện

Ngày xửa ngày xưa, có một lão hà tiện yêu tiền hơn yêu cuộc sống của mình. Ông ta

24-06-2016
Cái mụn

Cái mụn

I. Một cái mụn bọc mọc sát khóe miệng nhưng ở vị trí không éo le cho lắm bởi nó

25-06-2016
Tin nhắn thứ 1000

Tin nhắn thứ 1000

Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại

30-06-2016
Con cáo và chùm nho

Con cáo và chùm nho

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho.

24-06-2016
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Người chồng tham ăn

Người chồng tham ăn

Xưa, có một người rất ham ăn, thấy gì cũng muốn ăn một miếng, nếm thử một chút.

28-06-2016