Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?


Tác giả:
Đăng ngày: 23-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

Khi nào em cưới anh?

↓↓
Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?"


"Em à?" - Nàng hỏi, mắt mở to ngạc nhiên.


"Tại sao không?", tôi hỏi, "Có gì sai đâu?"


Nàng đỏ mặt, đáp, "Không."

bạn đang xem “Khi nào em cưới anh?” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


***


Lần đầu tiên khi tôi hỏi cưới nàng là khi chúng tôi lên sáu.


"Mình sẽ là chồng", tôi nói, "còn cậu là vợ"


"Không được", cô bé trả lời ngắn gọn.


..."Được mà", tôi nói


"Không được", cô bé đáp lại và bỏ đi.


Một lúc sau, tôi cũng bỏ đi luôn. Chả có gì vui khi chơi một mình trong nhà cả.





Lần thứ hai tôi hỏi cưới nàng là khi chúng tôi mười bốn.


Chúng tôi là một đôi nhảy trong vũ hội hằng năm của trường và tôi chờ nàng ra khỏi phòng thay đồ. Tôi mặc bộ com-lê đen có thắt nơ. Khi nàng bước ra khỏi phòng thay đồ trong chiếc đầm màu hồng ngang gối , tôi hít một hơi thật sâu. Nàng giống như một thiên thần từ trời xuống.


Khi chúng tôi chờ đợi thầy ra hiệu bước lên sân khấu, tôi nhìn nàng chằm chằm và cố gắng cất giọng. Nàng bắt gặp cái nhìn của tôi và mỉm cười hỏi: " Này, cậu nhìn gì vậy ?"


"Cậu đồng ý lấy mình ko?" tôi buộc miệng.


Nụ cười trên môi nàng nở toét, rồi vài giây sau đó nàng phá lên cười. Tôi ko quan tâm. Tôi thấy những vì sao trong mắt nàng. Vẫn cười to, nàng cầm tay tôi và dẫn tôi lên sân khấu.


Lần thứ ba tôi cầu hôn nàng là vào sinh nhật thứ mười sáu của nàng.


Chúng tôi đi picnic với những người bạn và hai chúng tôi ngồi bên nhau dưới 1 cái cây khi những đứa khác đang cãi nhau về trò chơi tiếp theo. Nàng cười khi ai đó nói gì đằng xa. Tôi nghe tiếng chuông ngân vang trong giọng nói của nàng.Tôi ngắt bông cúc dại mọc gần chỗ tôi ngồi, đưa cho nàng và nói, "Em đồng ý làm vợ anh chứ ?"


Nàng đỏ mặt khi ngước nhìn bông hoa, rồi lại phá lên cười. Nàng cầm bông hoa rồi chạy lại chỗ đám bạn. Tôi chạy theo.


Lần thứ tư, chúng tôi mười tám.


Chúng tôi ngồi trong một quán cà phê ở trường, nàng nhấp nhấp ly nước cam và nói về một bài thơ hay nàng vừa đọc. Sau khi nói liên tục vài phút, nàng ngừng lại và hỏi, "Chuyện gì thế? Sao anh không nói gì cả?"


Tôi nhìn vào mắt nàng và nói,"Anh muốn sống cuộc đời với em. Em sẽ lấy anh chứ?". Như lần trước, nàng phá lên cười rồi nói, "Anh chưa đủ tuổi lấy vợ đâu."Rồi nàng bắt đầu nói về một bài thơ khác.


Lần thứ năm tôi hỏi cưới nàng là khi chúng tôi tốt nghiệp.


Cả hai đã 21. Tôi quỳ 1 chân xuống, tay cầm 1 bông hồng đỏ và nói với nàng. "Bây giờ em có đồng ý cho anh được trở thành chồng em không?"


Lần này nàng cười không thành tiếng và đáp,"Anh lúc nào cũng vội vã. Anh muốn theo học tiếp đại học, đúng không?"


Tôi nhún vai, đứng dậy, rồi đi cùng nàng vào hội trường.


Bốn năm sau, tôi hoàn tất chương trình sau đại học và tìm được một việc làm trong một công ty đa quốc gia.


Chúng tôi ngồi bên nhau trong một quán kem thì nàng khơi lại chuyện cũ. "Đã bốn năm rồi anh chưa cầu hôn em", nàng nói."Chuyện gì thế ? Anh thay đổi rồi à?" . Nàng cười rộng miệng.


"Em nghĩ sao?" tôi chọc.


"Em nghĩ anh sợ bị em từ chối 1 lần nữa."


"Em chưa thật sự từ chối anh lần nào, cho đến bây giờ," tôi phản đối. "Em chưa bao giờ thật sự trả lời Không."


"Em đã nói hồi chúng ta lên 6", nàng lưu ý tôi.


"Cô ấy nhớ," tôi nghĩ thầm trong bụng, rồi mỉm cười khi nghĩ lại kỷ niệm đó. Tôi múc muỗng kem cho nàng, và nói, "Thôi được, như vậy là em đã từ chối anh một lần."


"Thì sao?", nàng nói khi nếm miếng kem tôi múc.


"Thì không có gì," tôi đáp


Nàng chớp mắt trong im lặng. Nàng không còn cười nữa.  


"Mà này", tôi hỏi, "Em nghĩ là anh thay đổi à? '


Nàng cau mày nói "Em không biết." Trông nàng thật dễ thương thậm chí khi cau mày.


Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?"


"Em à?" - Nàng hỏi, mắt mở to ngạc nhiên.


"Tại sao không?", tôi hỏi, "Có gì sai đâu?"


Nàng đỏ mặt, đáp, "Không."


"Em đang từ chối anh một lần nữa đấy à?" Tôi hỏi.


"Không, không." Nàng nói nhanh.


"Vậy có nghĩa là em nói Đồng ý?"


Nàng le lưỡi về phía tôi khi nhận ra điều tôi đang cố làm, và trở lại ăn kem của mình.


"Này em," tôi nói khi cầm tay nàng. "Lấy anh nhé."


Nàng nhíu mũi đáp, "Anh chắc chứ ?"


Tôi đã chắc chắc từ khi 6 tuổi. "Vâng", tôi đáp gọn.


Nàng chỉ mỉm cười, và gật đầu.




truyện thư giãn (35)
↑↑
Tặng em hoa hồng trắng

Tặng em hoa hồng trắng

Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn

30-06-2016
Tôi làm gia sư

Tôi làm gia sư

Anh đẩy em vào chỗ chết rồi. Tưởng chuột sa hũ nếp , mang ơn anh không hết, ai

25-06-2016
Lại thấy mình đang yêu

Lại thấy mình đang yêu

Không phải Việt bắt buộc cô như thế, mà đơn giản bởi khi ở bên một người dịu

29-06-2016
Hãy làm khi còn có thể

Hãy làm khi còn có thể

Vì tình yêu giống như ngọn lửa, khoảng cách là gió, gió dập tắt ngọn lửa nhỏ,

24-06-2016
Bánh ngọt và trà xanh

Bánh ngọt và trà xanh

Một chiều mưa, tôi kéo sụp mũ len và leo miệt mài trên con dốc nhỏ. Khóc không thành

24-06-2016
Em sẽ đợi anh về

Em sẽ đợi anh về

"Em biết, giờ này ở đất nước xa xôi ấy có một chàng trai cũng ngồi nhâm nhi ly cà

29-06-2016
Cách nhau 10m thôi em à

Cách nhau 10m thôi em à

"Em ghen ghê lắm". Em đã từng nói với anh như thế. Và anh cũng nói: "Yêu phải biết

28-06-2016
Người thứ ba

Người thứ ba

Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh đó chính là đã đem lòng yêu hai người phụ nữ, anh

26-06-2016
Sao anh không gõ cửa?

Sao anh không gõ cửa?

Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua

26-06-2016

Snack's 1967