Hết hạn rồi, tạm biệt!

Hết hạn rồi, tạm biệt!


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 109 đánh giá )

Hết hạn rồi, tạm biệt!

↓↓
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")


Hóa ra, đến một lúc nào đó, chúng ta cũng phải học cách chấp nhận tình yêu cũng có hạn sử dụng của nó. Đôi khi một người hết yêu bạn, chẳng phải vì bạn xấu xí đi, cũng không phải vì anh ta đã đem lòng thương một người mới, mà bởi trên đời vốn chẳng có gì mãi mãi nữa là yêu. Em có thể bất chấp mọi thứ để yêu anh, nhưng cuối cùng, duyên phận hết hạn rồi, chỉ đành nói tạm biệt.


***





"Điều tiếc nuối duy nhất vào ngày chia tay anh ấy

bạn đang xem “Hết hạn rồi, tạm biệt!” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Là tôi đã không ngăn lại được những giọt nước mắt tuôn rơi


Nếu được quay trở về, tôi sẽ không khóc


Để anh ấy biết rằng tôi vẫn có thể sống tốt"


(Ca khúc Tôi yêu anh ấy)


Điều đáng tiếc nhất trong đoạn tình cảm này là khi anh yêu tôi thì tôi không yêu anh, đến khi tôi thương anh thì anh lại quên mất cách yêu tôi. Là thời gian khiến cho tình yêu tàn phai hay là vì giữa chúng tôi vốn chỉ có duyên mà không có phận. Ừ thì mỗi khi mất nhau người ta vẫn thường đổ thừa cho chữ duyên, duyên ngắn thì tình mỏng, duyên cạn thì tình hết. Có ai nỡ trách lòng người sao vội vã đổi thay.


***


Tôi khoác áo và bước ra ban công. Những bông hoa dã yên thảo hình phễu, sẫm màu trong đêm tối, gió thổi qua cất tiếng kêu sàn sạt. Nếu là ban ngày, hẳn bụi dã yên thảo sẽ ánh lên rất nhiều màu sắc rực rỡ: đỏ tía, hoa cà, trắng ngần, vàng tươi,...Khi chạm vào cuống hoa, đầu ngón tay còn dấp dính hơi sương và thoang thoảng mùi benzene. T đang ngủ, đầu vùi xuống gối, hai tay dang sang hai bên chiếm hết một phần hai chiếc giường, cả thân người úp sấp như con nhái bén. Ba tiếng trước, tôi mới đón T ở sân bay Nội Bài. Anh mặc một cái áo gió mỏng như cánh ve, chẳng mang theo vali hành lí, gương mặt hốc hác, cằm lún phún râu, quầng mắt xanh xao như một viền lá úa. T cười ngơ ngác như một con mèo nhỏ đi lạc và bao giờ hành động ấy cũng khiến lòng tôi lăn tăn một niềm thương xót vô hạn."Cảm ơn em đã đến!" – T nói khi tôi đang ra sức rút tay mình ra khỏi bàn tay to dầy và chai sạn của anh. "Đây là lần cuối cùng!" – Tôi quay đầu, không thèm nhìn T, nặng nề cất bước, chẳng mấy chốc đã hòa mình vào dòng người tới và đi vội vã. T vẫn theo sát tôi, cách nhau không hơn không kém một bước chân, trước đây tôi từng nghĩ rằng, nếu có một người nguyện ý suốt đời đi sau mình, dẵm lên bước chân của mình và cùng nhau tiến về phía trước hẳn sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu. Nhưng hóa ra, cái mà tôi có được chỉ là một trò chơi đuổi hình bắt bóng. Lúc mới đầu là T không ngừng đuổi theo tôi, đến bây giờ là tôi không ngừng đuổi theo anh. Ngỡ là gần nhau trong gang tấc, chỉ một bước chân là chạm tới đối phương nhưng lại không hề hay biết khoảng cách càng ngắn, đích đến càng xa, cứ thế dần lạc mất nhau tựa lúc nào.


Điện thoại của T rung bần bật, tôi nghe rõ tiếng âm thanh ma sát vào vải. Quay người trở vào, tôi đứng rất lâu trước giá treo đồ bằng gỗ, có cảm giác cả căn phòng dường như cũng đang lắc lư. Người gọi vẫn chưa bỏ cuộc. Tôi cười, dửng dưng. Nếu là vài tháng trước, nỗi đau hẳn sẽ cộm lên như một cục u nhức nhối, nước mắt sẽ xoay tròn như những viên bi rơi lộp bộp tựa mưa đá. Nhưng đến hôm nay, mọi cảm xúc đã loãng, đau đớn cơ hồ quen thuộc như một cơn sổ mũi, hắt hơi. Chỉ cần uống vài viên tiffi, chùm chăn ngủ một giấc, hôm sau lại khỏe mạnh như thường, không còn giận hờn, không còn ghen tuông. Chỉ thấy buồn cười, chính mình vì sao sau ngần ấy những đau khổ, dằn vặt vẫn không thể dứt áo lìa xa T. Cứ một lần lại một lần tha thứ cho sự phản bội của anh. Vì điều gì? Vì lẽ gì?





Sau đó, tôi phát hiện ra T lại tiếp tục lừa dối mình, hết lần này đến lần khác. Tuy cuối cùng anh vẫn trở về bên tôi, nhưng tôi luôn sống trong lo lắng và sợ hãi, không biết đến lúc nào anh lại phản bội mình. Tôi cho anh ba cơ hội làm tôi tổn thương nhưng đến khi cơ hội thứ ba mất đi tôi vẫn không nỡ lòng nói đây là lần sau cuối. Chỉ cần mỗi đêm anh nhớ ra phải gọi điện cho tôi, anh sẽ thấy tôi luôn ngồi đợi anh, từ lúc hoàng hôn thức giấc đến khi bình mình ló rạng. Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội, vì thế, nên có thể anh nghĩ rằng, tôi tuyệt đối không dám rời xa anh, chỉ cần anh nói xin lỗi thì lúc nào tôi cùng sẵn lòng thứ tha.


Đã từng sống nương tựa vào nhau vậy mà giờ đây lại cô đơn lưu lạc giữa biển người mênh mông, đã từng vì anh mà tin tưởng ngày mai sẽ là tương lai, ngoài vòng tay anh chỉ còn bão tố. Thế nhưng giờ đây, tình yêu của tôi cũng giống như một ngọn nến đơn độc cháy trong đêm. Tôi cố gắng duy trì nó bằng sự cố chấp - Cố chấp khi không nỡ buông lơi những điều đẹp đẽ đã từng có. Nhưng đến một lúc nào đó, khi thứ ánh sáng cuối cùng cũng vụt tắt, ngay đến sợi bấc cũng hóa thành tro bụi. Tôi buộc phải buông tay, không phải vì đã hết yêu mà vì không còn đủ sức để chờ đợi.


***


T tỉnh dậy vào trưa muộn hôm sau, tôi đang ở trong bếp, anh vòng tay ôm tôi:


- Sao em không ngủ thêm? - T hỏi.


- Anh muốn bít – tết mấy phần chín?


T liếc nhìn đồng hồ, lắc đầu:


- Không kịp ăn sáng đâu, anh ra sân bay luôn đây.


- Vào gấp thế à? Có việc?


Tôi tắt bếp và tháo tạp dề treo lên móc. T nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh mắt của tôi.


- Ừ.


- Có cần em đưa anh đi không?


T lại liếc nhìn đồng hồ và lắc đầu:


- Thôi khỏi, anh đi taxi cũng được.


- Ừ, đến nơi nhớ báo em biết.


Tôi theo T ra cửa. Trong lúc đứng đợi xe, T vuốt nhẹ tóc tôi, bảo: "Đừng nghĩ ngợi lung tung, nhé. Tin anh". Tôi chỉnh lại cổ áo cho T, rồi lùi lại ngắm anh một chút và nói rất khẽ:


- Đây là lần cuối cùng!


Nhưng hình như anh không nghe thấy hoặc là cho rằng tôi chỉ đang nói lẫy, làm mình làm mẩy thế thôi. Vì vậy, đêm ấy, khi vào đến Sài Gòn điện thoại của anh lại tiếp tục nằm ngoài vùng phủ sóng. Tôi đã rất muốn nói với T, ngày hôm đó, tôi cho anh thêm ba cơ hội: ngồi ăn sáng cùng tôi, để tôi tiễn anh và gọi điện cho tôi khi anh hạ cánh bình an, chỉ tiếc là... Trong đoạn tình cảm này tôi đã cố gắng vãn hồi đến phút cuối cùng, đã yêu T mãnh liệt đến điên cuồng để rồi thất bại đến tuyệt vọng. Sau cùng đành lựa chọn gửi mộng theo gió bay.


***


Hóa ra, đến một lúc nào đó, chúng ta cũng phải học cách chấp nhận tình yêu cũng có hạn sử dụng của nó. Đôi khi một người hết yêu bạn, chẳng phải vì bạn xấu xí đi, cũng không phải vì anh ta đã đem lòng thương một người mới, mà bởi trên đời vốn chẳng có gì mãi mãi nữa là yêu. Em có thể bất chấp mọi thứ để yêu anh, nhưng cuối cùng, duyên phận hết hạn rồi, chỉ đành nói tạm biệt.


My Việt




tình yêu tan vỡ (218)
sau một tình yêu (104)
↑↑
Biến mất trong màn mưa

Biến mất trong màn mưa

(khotruyenhay.gq) Những thứ đàn ông như ông, chỉ đi săn người rồi hút máu như con dơi,

29-06-2016
Kế hoạch cua trai

Kế hoạch cua trai

- Tao sẽ cua chàng, bằng mọi giá. Đừng ngăn cản tao. Tôi nói gần như hét vào mặt con

28-06-2016
Miền cỏ lạ

Miền cỏ lạ

"Nếu khoảng cách giữa chúng ta lớn như đại dương đến ngọn núi cao xa kia, thì đừng

23-06-2016
Chiếc cốc vỡ

Chiếc cốc vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh

29-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Yêu thương quay về

Yêu thương quay về

(khotruyenhay.gq) Người ta vẫn thường nói rằng: "Trong tình yêu ta cần những ngọn lửa,

27-06-2016
Gió hát mùa hè

Gió hát mùa hè

Tôi có một công việc tốt hơn nhiều người bạn của mình. Nhưng không có nhiều thời

30-06-2016
Cai nghiện ma túy

Cai nghiện ma túy

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn

28-06-2016
Gửi người yêu con tôi

Gửi người yêu con tôi

Tôi sẽ yêu thương người yêu thương con tôi. Tôi mong anh thương yêu con tôi và thay tôi

30-06-2016
Tôi làm gia sư

Tôi làm gia sư

Anh đẩy em vào chỗ chết rồi. Tưởng chuột sa hũ nếp , mang ơn anh không hết, ai

25-06-2016
Nước mắt của đá

Nước mắt của đá

Thật ra, trong lòng tau mi mãi mãi là mối tình đầu tiên mà tau không thể nào quên

23-06-2016
Bàn tay ấm

Bàn tay ấm

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền

29-06-2016
Nụ cười của mẹ

Nụ cười của mẹ

(khotruyenhay.gq) Tôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm

30-06-2016

80s toys - Atari. I still have