The Soda Pop
Câu chuyện của bốn năm

Câu chuyện của bốn năm


Tác giả:
Đăng ngày: 23-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 38 đánh giá )

Câu chuyện của bốn năm

↓↓

Là Hoàn, nhưng chàng trai trẻ tuổi luôn vui vẻ tôi từng quen đã biến mất, trước mặt tôi là một Hoàn gầy rộc, xanh xao với đôi mắt u buồn.

bạn đang xem “Câu chuyện của bốn năm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vào nhà đi.


- Hôm nay chị không đuổi em à?


Vừa bước vào phòng khách Hoàn đã ôm chặt tôi, vùi mặt vào mái tóc.


- Em nhớ chị lắm, nhớ đến phát điên.


Tôi cố gắng đẩy Hoàn ra nhưng bất lực.


- Mấy tuần qua cậu ở đâu?


- Để em ngửi mùi chị một tí đã rồi đánh hay mắng em cũng chịu.


- ...


- Chị à. Kết hôn với em nhé!


Tôi xô Hoàn, cau có ngồi phịch xuống ghế. Hoàn lặng lẽ tới ngồi cạnh tôi.


- Em đi Đà Nẵng vài hôm. Thay đổi chút không khí và suy nghĩ vài chuyện.


- Bỏ nhà đi làm bố mẹ lo lắng, bỏ cả học để nghĩ cái gì.


- Về chị.


- ...


- Em yêu chị.


Tôi quay sang lườm Hoàn và bắt gặp cái nhìn ấm áp đầy yêu thương của cậu ấy. Đây không phải lần đầu Hoàn nhìn tôi với ánh mắt như vậy nhưng sao lúc này, ngay thời điểm này tim tôi lại đập loạn xạ. Tôi có thể cảm nhận rõ mặt tôi đang nóng bừng lên còn trái tim không ngừng nhảy nhót mất kiểm soát. Tôi đã lo lắng cho cậu ấy. Tôi hỏi bạn bè cùng lớp những nơi Hoàn hay tới để tìm. Tôi đọc lại những tin nhắn mỗi tối cậu ấy từng gửi cho tôi, mở lại những bài hát cậu ấy từng hát và nghĩ về những lúc cậu ấy bên tôi, chăm sóc tôi. Tôi ngồi đơ người với những dòng suy nghĩ miên man và một trái tim đập mất kiểm soát. Hoàn từng chút, từng chút tiến lại gần, cho tới khi môi cậu ấy chạm vào môi tôi, tôi bừng tỉnh.


- Cậu định làm gì đấy?


- Hôn chị.


- ...


- Chị có nhớ em không?


- Không.


- Em đã nhớ chị đến chết đi sống lại mà chị nỡ lòng nào không nhớ em sao.


- Ừ.


- Vì nhớ chị em mới trở về đấy.


- Đấy là việc của cậu.


- Em sẽ đi du học.


Một người câu trước còn bảo vì nhớ tôi mà trở về, câu sau lại bảo sẽ đi du học. Thật là mâu thuẫn.


- Em sẽ hoàn thành kỳ học cuối ở trường và sẽ đi học Thạc sỹ. Em sẽ tiếp quản cơ nghiệp gia đình.


- Cậu có thực sự muốn làm không? Cậu từng bảo muốn làm ca sĩ.


- Đúng. Em muốn làm ca sĩ nhưng em muốn ở bên chị hơn. Chỉ cần đi học về em có thể đường hoàng chính chính theo đuổi chị. Lúc đó em sẽ đi làm, em sẽ chăm sóc chị. Chị chờ em nhé.


- Tôi không điên. Tôi già rồi, cần lấy chồng và sinh con, việc gì tôi phải chờ cậu.


- Nếu chị muốn ngày mai chúng ta đi đăng ký.


- Cậu bị điên à?


- Em chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.


- Cậu từ bỏ ước mơ của cậu dễ dàng nhỉ.


- Ước mơ của em là chị. Chị là cảm xúc để em hát, để làm làm tất cả mọi việc của cuộc sống này. Em cần chị.


- Nhưng tôi không cần cậu.


- Chị đừng tự lừa dối tình cảm của chị nữa.


Không muốn tiếp tục tranh cãi với Hoàn tôi cáo mệt đi ngủ nhưng Hoàn vẫn ngồi ỳ ở phòng khách. Nửa đêm tôi sực nhớ ra có khi Hoàn đã về mà tôi chưa khóa cửa nhưng khi xuống nhà tôi thấy Hoàn nằm co ro trên chiếc ghế nhỏ ngủ ngon lành. Tôi tiến lại gần lặng lẽ nhìn cậu ấy. Có hai tuần mà cậu ấy  già đi nhiều, trong giấc mơ cậu ấy thấy gì mà cau có vậy? Chắc hẳn Hoàn buồn nhiều lắm. Nếu như những gì Hoàn nói là thật, cậu ấy sẵn sàng từ bỏ ước mơ vì tôi? Liệu tôi có xứng đáng với sự hi sinh ấy?


Sớm hôm sau tôi bị đánh thức bởi mùi bánh kem thơm lừng. Lần theo mùi hương xuống bếp tôi thấy Hoàn đang mặc bộ tạp dề hình con vịt lúi húi trong bếp.


- Cậu đang làm gì trong bếp nhà tôi thế?


- Nướng bánh cho chị.


- Về nhà cậu đi.


- Em không về.


- Không về cũng đừng ở nhà tôi nữa.


- Em không đi chị làm gì được.


- Tôi bảo bố mẹ cậu tới hốt cậu về.


- Họ biết em ở đây rồi.


- Vậy sao...


- Em đã thỏa thuận với bố em rồi, chị hãy yên tâm ở bên em thôi.


- Hoàn này, tôi...


Thêm một câu nói của tôi bị bỏ dở vì môi của tôi đã bị chặn lại bởi môi Hoàn. Từng chút, từng chút một Hoàn tiến  tới cho tới khi tôi đầu hàng và bắt đầu đáp lại nụ hôn ấy.


- Chị còn cãi không yêu em đi.


- Cậu...


- Từ giờ chị cãi một câu em hôn một cái. Cứ cãi có nghĩa chị muốn hôn.


- Cậu...cậu...


- Nào, em đã cất công làm bánh kem từ sáng, việc của chị là mau tới thổi nến.


- Ngày gì mà thổi nến.


- Ngày em và chị chính thức hẹn hò! Chị à! Em yêu chị!


HS2P


↑↑
Anh à...cảm ơn anh

Anh à...cảm ơn anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Có bồ không?

Có bồ không?

- Anh có bồ không đấy? Hùng nói: - Không hề có! My nói: - Một người đàn ông như

30-06-2016
Thả gió về trời

Thả gió về trời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Lá thư yêu thương

Lá thư yêu thương

Khi còn bé, tôi rất say mê những câu chuyện cổ tích. Chúng theo tôi vào cả những suy

01-07-2016
Chuyện của bong bóng

Chuyện của bong bóng

Cái phút giây Luân thấy Khuê tay trong tay với một người con trai khác làm Luân nhớ đến

29-06-2016
Nuối tiếc muộn màng

Nuối tiếc muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Tình trôi

Tình trôi

Cô bước thật nhanh về phía anh, dang hai cánh tay mảnh dẻ ôm siết lấy cổ anh. Cô nghe

25-06-2016
Anh nợ em

Anh nợ em

Audio - Yêu nhau được 2 năm rồi, tôi đến phát ngấy anh. Đầu tiên thì cũng yêu thật

01-07-2016
Để anh cõng em

Để anh cõng em

Trái tim em là nơi: dù đi đến tận cùng thế giới, anh vẫn muốn quay về...  *** Vi yêu

24-06-2016
Ông lão bán tăm bông

Ông lão bán tăm bông

Không ai biết họ đang sắp làm gì... *** Đèn đỏ, xe dừng ở ngã tư, ngay góc công

27-06-2016
Rồi anh sẽ trở lại?

Rồi anh sẽ trở lại?

Anh đã không quên được chị. Một mối tình đầu. Trong bất giác, Lynh dường như hiểu

23-06-2016
Đông về ấm áp

Đông về ấm áp

Chẳng lẽ Mi quên thật, năm tháng và những người bạn mới đã làm Mi cho nó vào dĩ

26-06-2016
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.                    

25-06-2016
Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé... *** Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt

28-06-2016
Người chết trở về

Người chết trở về

Một hôm trong khi đang làm việc ngoài vườn, bà Phạm có cảm tưởng như mình đang bị ai

29-06-2016