pacman, rainbows, and roller s
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng


Tác giả:
Đăng ngày: 23-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 28 đánh giá )

Bản tình ca màu nắng

↓↓

Sau đó Hạ Khiết khép nhẹ cánh cửa phòng bệnh, nước mắt lăn dài trên má.

bạn đang xem “Bản tình ca màu nắng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Một tuần sau đó, Hạ Khiết biến mất, không để lại dấu vết nào cả.


Dĩ Ân hỏi các bác sĩ, y tá thì được họ cho biết rằng Hạ Khiết đã xuất viện.


Giờ mới biết mình thật ngốc, lúc trước không hỏi cách thức liên lạc với Hạ Khiết vì anh nghĩ rằng cô có thể ở lại viện lâu hơn một chút để đợi đôi chân bình phục hẳn. Thật không ngờ cô lại ra viện sớm thế, cũng chẳng báo cho anh biết một tiếng.


Rốt cuộc là vì sao? Có chuyện gì đã xảy ra chăng?


Dĩ Ân tìm Hạ Khiết khắp nơi như một người điên. Anh còn đến công trường của Hải Hưng nhưng những người ở đó bảo rằng Hải Hưng đã nghỉ việc.


Hy vọng cuối cùng tắt ngấm.


Thất vọng.


Bất lực.


Đau đớn.


Anh ngửa cổ nhìn trời.


Bầu trời vẫn trong xanh nhưng trong tim anh lại xuất hiện một vệt mây đen u ám.


Đến lúc anh nhận ra anh yêu em nhiều biết mấy, em lại mất hút giữa biển người mênh mông.


Khuya thật khuya, Dĩ Ân mới trở về nhà. Anh thấy mẹ mình đang ngồi trên sô pha, ung dung uống trà. Nhìn dáng điệu thư thả của bà, anh nghi hoặc. Trong đầu anh dấy lên một vài ý nghĩ không tốt. Ngàn lần anh mong rằng đó chỉ là suy đoán của mình thôi nhưng mẹ anh lại thừa nhận.


"Đúng, chính mẹ đã làm cho cô ta biến đi đấy."


"Tại sao?" Dĩ Ân thét lên.


"Vì mẹ không muốn cô ta lại gần con, làm sao con biết cô ta yêu con thật lòng? Con gái bây giờ ham vinh hoa phú quý, mẹ làm vậy là muốn tốt cho con mà thôi."


"Mẹ thật đáng sợ."


Chỉ nói có vậy, Dĩ Ân chạy ào ra khỏi nhà, phóng xe bạt mạng trên đường. Vào ngày này hai năm trước, chị gái anh vừa hay tin cũng lái xe với tốc độ chóng mặt như thế.


Nhưng may cho Dĩ Ân, lúc này đường phố vắng hoe, không một bóng người.


Chỉ có tiếng gió thổi âm u như vọng lại từ cõi xa xăm nào đó.


Sao sáng rực bầu trời.


Chiếc xe lao đi vun vút trong đêm thanh vắng, để lại phía sau những làn khói mờ ảo.


...


Bao nhiêu mùa nắng qua đi là bấy nhiêu nỗi nhớ mong dâng đầy trong tim anh như thủy triều.


Cuộc tìm kiếm vẫn không có kết quả.


Một thời gian sau, Dĩ Ân dọn ra ngoài sống riêng. Thỉnh thoảng cuối tuần anh về nhà lấy ít đồ, nói vài điều qua quýt với ba rồi đi ngay. Về người phụ nữ ấy, anh chỉ đưa mắt nhìn lạnh lùng, tuyệt đối không hỏi thăm điều gì. Anh biết mình làm vậy là không trọn chữ hiếu nhưng mẹ anh thật quá đáng. Chỉ vì sự ngăn cản của bà mà bà đã vô tình hại chết một mạng người. Chẳng lẽ bà muốn nỗi đau quá khứ tiếp diễn lần nữa với đứa con trai duy nhất của bà luôn sao?


Nghèo thì có tội gì?


Trong tình yêu, điều quan trọng chẳng phải là sự chân thành hay sao?


Dĩ Ân cũng không về làm công ty của ba mình. Anh đi theo con đường của riêng anh, mở studio nhiếp ảnh. Ngày nối ngày, anh cầm máy ảnh lang bạt khắp mọi miền đất nước. Những bộ sưu tập của anh đã lên đến con số đáng nể. Trong đó với bộ sưu tập Nắng Thu, anh đem đi tham gia cuộc thi tìm kiếm Nhiếp ảnh gia trẻ tuổi Việt Nam và đoạt giải Nhất.


Dĩ Ân bỗng chốc trở nên nổi tiếng, được nhiều người biết đến.


Bên cạnh niềm vui, anh vẫn không thôi hy vọng sẽ có ngày gặp lại Hạ Khiết. Anh tin rằng nếu định mệnh đã cho anh gặp cô thì chắc chắn định mệnh sẽ mang cả hai quay về bên nhau.


***


Thời gian thoi đưa.


Mùa nắng thứ sáu...


Dĩ Ân tình cờ gặp lại Hạ Khiết trên phố đông đúc người qua lại.


Niềm vui tràn ngập.


Điều đáng vui mừng là Hạ Khiết đứng đấy, nắng chiếu rực rỡ quanh người cô. Có lẽ không cần phải nói đến chuyện có một vị bác sĩ tốt bụng đồng thời cũng là bạn trung học của Hạ Khiết đã giúp cô phẫu thuật đôi chân.


Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với Dĩ Ân thì không như vậy. Anh tin vào tình yêu, tin vào những điều bất ngờ mà cuộc sống ban tặng.


Chính niềm tin ấy đã mang ngày trùng phùng đến với họ, những người yêu nhau thật lòng.


Dĩ Ân tiến về phía Hạ Khiết, trong mắt anh, cả thế giới chỉ có mình em.


↑↑
Mười bốn ngày yêu

Mười bốn ngày yêu

"mình quen nhau chỉ mấy ngày, quen qua điện thoại thì chia tay cũng chỉ qua điện thoại

25-06-2016
Người chậm cảm

Người chậm cảm

Anh có bao giờ nhớ một ai đó nhưng bản thân không biết, cho đến khi gặp lại người

24-06-2016
Biển mặn

Biển mặn

Cô đẹp mà, cô có quyền, cô có quyền được sống sung túc hơn, không phải nghèo khó

24-06-2016
Sự tích sao băng

Sự tích sao băng

Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái

30-06-2016
Như bản tình ca

Như bản tình ca

Mẹ anh hẹn gặp tôi vào một buổi chiều thứ ba. Vì đang trong giờ hành chính nên

23-06-2016
Cuối năm cưới

Cuối năm cưới

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Hoa hồng cho anh

Hoa hồng cho anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "anh luôn mong

27-06-2016
Hương cỏ may

Hương cỏ may

Nhiều năm rồi tôi mới về thăm quê ngoại- nơi tuổi thơ tôi suốt một thời rong ruổi.

25-06-2016
Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành

29-06-2016
Những cơn mưa rửa lá

Những cơn mưa rửa lá

Trong thâm tâm, tôi bâng khuâng không rõ những cơn mưa trở buồn hay vui vẻ, chỉ biết

24-06-2016
Giường

Giường

Tôi đưa em qua cửa và bảo: "Cho một giường đôi". Em bụm miệng cười. Cậu phục vụ

01-07-2016
Dòng sông quê hương

Dòng sông quê hương

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả

29-06-2016
Cơm của má

Cơm của má

Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn

24-06-2016