Tình đầu ơi, quên nhau nhé
Người ta nói. Mỗi người đều có một khoảng trống không thể chạm đến. Khoảng

5 / 5 ( 31 đánh giá )
Người ta nói. Mỗi người đều có một khoảng trống không thể chạm đến. Khoảng
Khi 20, say rượu lần đầu vì thất tình, khóc lóc vật vã thảm thiết. 30 tuổi, thảnh
Tháng 7 về trong những cơn mưa ngâu thoắt đến rồi thoắt đi gợi cho lòng người một
25 tuổi, tôi chênh vênh giữa được và mất. Giữa ở và đi. *** 25 năm cuộc đời,
Bạn đã bao giờ cảm thấy xót xa chưa? Hoặc thấy áy náy? Hoặc thấy mình sống ở trên
Tôi đưa em qua cửa và bảo: "Cho một giường đôi". Em bụm miệng cười. Cậu phục vụ
Tôi không ưa con Vịt nhà bên. Nó vừa xấu vừa đen mà suốt ngày đòi sau này lớn lấy
Phải rồi, con người, càng lớn lên càng phải học cách ích kỷ vì xung quanh ai cũng ích
"Bệnh buồn là hỗn hợp của những đổ vỡ, ngơ ngác, thảng thốt, vu vơ, ngớ ngẩn,
Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt
Cuộc đời vốn chẳng ai nói trước được điều gì. Đã nghiệt ngã sẽ lại gặp
Yêu thương một ai đó, không phải chỉ là cố hữu giữ người ấy cho riêng mình, mà
Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc
Ti toe đơn giản lắm, có một thằng non choẹt tay cầm bao thuốc ba số vứt xuống bàn
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau
Đã lâu rồi chưa xảy ra chuyện ghê gớm đến vậy. Và câu chuyện còn được
Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt
Anh thương yêu! Anh luôn hỏi tại sao em lại chọn anh mà không phải ai khác để làm
Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước
Cuộc sống là thế. Đôi khi, việc tuân thủ một quy định nhỏ lại giúp ta tránh