XtGem Forum catalog
Vụ cướp thế kỉ

Vụ cướp thế kỉ


Tác giả:
Đăng ngày: 01-07-2016
5 sao 5 / 5 ( 92 đánh giá )

Vụ cướp thế kỉ

↓↓
- Đoàng!


Phát súng nổ vang. Viên đạn trúng vào chiếc điện thoại trên bàn khiến nó nấc lên một tiếng, rồi xuyên qua trúng chiếc tivi đang phát lại bộ phim Lang băm khiến cả công ty chìm trong im lặng.


***


Tên cướp lao vào như một cơn lốc, tay vung khẩu súng ngắn tự động có gắn ampli để tiếng nổ được khuếch đại, hô to:

bạn đang xem “Vụ cướp thế kỉ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tất cả ngồi im. Ăn cướp đây.


Mọi người trong phòng sững sờ như bị sét đánh, thậm chí ông trưởng phòng đang ngáp cũng phải dừng lại, khiến ai cũng nhìn rõ chiếc răng vàng. Cô thư ký dừng tay đánh máy ở dòng chữ "đơn xin...", còn ông giám đốc ngừng đôi mắt khi đọc tới chữ "kính trình...". Tên cướp hét:


- Tiền! Nhanh!





Im phăng phắc. Rồi bà kế toán trưởng lên tiếng với giọng rụt rè:


- Thưa ông, tiền thì chúng tôi còn cần hơn ông nữa. Nhưng giờ này công ty không có một xu nào.


Tên cướp không phải loại nhiều lời. Hắn kéo một ngưòi đàn ông lại, kê súng vào mang tai:


- Ta đếm đến ba, nếu không đưa tiền ra...


Mọi người nhìn nhau. Bật cười. Cô thư ký nói:


- Thưa ông, đấy là giám đốc công ty. Nếu bắn vào giám đốc sẽ không có ai ký. Mà thiếu chữ ký thì không thể rút tiền ở nhà băng được.


Tên cướp ngớ người. Nhanh nhẹn, hắn đẩy người đàn ông ra, kéo cô thư ký tới gần họng súng đen ngòm:


- Vậy tôi bắn nhỏ này. Tiền đâu, vàng đâu, đô la đâu? Cũng đếm đến ba.


Trưởng phòng thong thả ngáp tiếp. Giám đốc ung dung cúi xuống đọc tờ trình, vài người còn lại xoay ra đánh bài "tiến lên". Tên cướp gầm:


- Một. Hai...


Cô thư ký mếu máo:


- Ông ơi, ông có đếm tới ba triệu cũng chẳng ai đưa tiền ra đâu vì họ không ưa tôi. Tôi là cháu ông tổng giám đốc nên họ phải nhận vào làm chứ tôi không biết gì cả?


Hốt hoảng, tên cướp xô cô gái ra, túm lấy một thanh niên trẻ khỏe, đẹp trai.


- Nếu ta bắn gã này mọi người có đưa tiền ra không hả?


- Ông nổ súng là mắc mưu họ đấy. Tôi là thợ sửa chữa máy lạnh cho công ty. Cả mấy tháng nay nợ tiền điện nên máy lạnh phải ngưng chạy rồi. Họ đang kiếm cách cho tôi thôi việc. Ông bắn tôi sẽ hợp thức hóa chuyện này.


Tên cướp điên lên. Mồ hôi túa ra trên chiếc lưng xăm đầy tên tuổi các vũ trường, địa chỉ các quán karaoke. Hắn túm lấy hai ngưòi trong đám đánh bài, hoa khẩu súng lên như một thiếu nữ múa lửa hoa ngọn đuốc và gào:


- Vậy thì ta bắn hai đứa này cùng một lúc! Tiền đâu?


Mắt giám đốc lóe lên tia hi vọng. Bà kế toán trưởng cố gắng kìm nén vẻ vui mừng, những người còn lại nhìn chăm chăm vào khẩu súng, miệng lẩm nhẩm:


"Thưa ông, ông có mang chúng tôi vào lò quay cũng chẳng ai van xin đâu. Vì chúng tôi là chủ nợ công ty. Chúng tôi ở đây là để đợi nếu có tiền là xiết luôn cũng như ông vậy. Mà chúng tôi đợi đã một năm rồi."


Tên cướp kinh hoàng. Chưa bao giờ hắn gặp phải tình huống bế tắc đến thế này. Hắn rút trong lưng ra một con dao to bản, sáng loáng, tiến tới chồng giấy tờ trên bàn.


- Nếu không có tiền ta sẽ băm nát hết!





Tất cả đồng thanh:


- Thưa ông, nếu ông không băm thì đám hồ sơ ấy cũng nát lắm rôi. Mọi thứ trong đó đều lộn xộn không phải như băm mà như trong máy nghiền vậy.


Tên cướp từ từ đưa súng lên, kê vào... đầu mình:


- Neu các vị không đưa, tôi sẽ bắn... tôi. Các vị sẽ phải tốn tiền lo thủ tục, lo chi phí ma chay. Nào, tôi đếm đến ba. Một...


Câu nói như một tiếng sét nổ trong phòng. Tất cả sững người nhìn nhau rồi nhìn ngón tay đặt trên cò súng. Nghiêm trọng rồi. Có một xác chết trong công ty? Lôi thôi lắm.


- Hai...


Không khí như đặc lại. Ông giám đốc từ từ đưa tay vào thắt lưng. Tên cướp phản ứng rất nhanh:


- Đưa tay lên. Súng hả?


- Không phải súng. Tôi muốn móc máy điện thoại di động ra.


Tên cướp đắc chí:


- Có vậy chứ. Gọi cho ngân hàng, bảo họ mang tiền lại.


Giám đốc thong thả bấm số. Ông nói thì thầm vào đó, rồi nhẹ nhàng bỏ máy xuống, nói với tên cướp:


- Xin ông cứ tự sát đi.


- Ông vừa nói gì với ngân hàng đó?


- Không. Tôi vừa điện cho dịch vụ mai táng. Họ hứa là ông nổ súng, họ sẽ cho tôi mười phần trăm hoa hồng.


(Trích "Thư của Trứng gà gửi Chứng khoán" - Tiểu phẩm Lê Hoàng)




truyện vui (40)
truyện thư giãn (35)
↑↑
Bài kiểm tra nhớ đời

Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho

01-07-2016
Thầy của tôi

Thầy của tôi

Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên:

30-06-2016
Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

- Em thấy hổ thẹn quá! - Người con út rơm rớm nước mắt. - Chính chúng ta đã ép bố

30-06-2016
Lối thoát

Lối thoát

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc,

30-06-2016
Hạnh phúc dưới chân

Hạnh phúc dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc

29-06-2016
Hoa Cúc diệt chuột

Hoa Cúc diệt chuột

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. *** Nhà Hoa

25-06-2016
Không khóc ở Hà Nội

Không khóc ở Hà Nội

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất.

27-06-2016
Em chỉ là công nhân

Em chỉ là công nhân

(khotruyenhay.gq) 24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là

28-06-2016
Bản Romance cho em

Bản Romance cho em

Điều đó đôi lúc khiến tôi xao nhãng đôi chút trong những bài guitar của mình. Nhưng

30-06-2016
Em chết rồi!

Em chết rồi!

(khotruyenhay.gq) Và mất một ai đó cũng không đáng sợ. Chỉ có những trạng thái cảm

01-07-2016
Quan điểm sống

Quan điểm sống

Chúng ta ai cũng có những quan điểm sống riêng của mình, nó làm nên những giá trị

01-07-2016
Thằng bạn vàng

Thằng bạn vàng

"Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà

23-06-2016
Hãy cứ bước đi

Hãy cứ bước đi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đúng

25-06-2016
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Sau tất cả

Sau tất cả

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,

23-06-2016