Snack's 1967
Con nhớ...

Con nhớ...


Tác giả:
Đăng ngày: 29-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 42 đánh giá )

Con nhớ...

↓↓
Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi...


Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. "Muộn rồi ai còn nhắn tin giờ này không biết" – nó càu nhàu.


Thì ra chị dâu nhắn tin à.


***

bạn đang xem “Con nhớ...” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Em ơi! Cuối tuần em có về nhà được không?


- Em đang thi học kì chị ạ, bài vở lung tung nên chắc chưa về được. Có việc gì không chị?


- Mẹ đau không có ai lo việc nhà, chị chỉ chạy qua chạy lại bên mẹ có ít thời gian thôi.


- Dạ, vậy em sẽ về.


Nghe đến mẹ nước mắt nó cứ trào ra, nó cố kìm nén nhưng không được.


Anh chị có nhà riêng rồi, còn phải lo làm việc, lo cho hai đứa con nhỏ nữa thời gian đâu mà lo cho mẹ? Nó nghĩ mình phải về.





Là con út nên mẹ thương nó lắm, có thứ gì cũng để dành cho nó. Nó nhớ mẹ quá... Ở quê quanh năm ba mẹ chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời để làm lụng kiếm từng đồng tiền nuôi nó ăn học. Sáng sớm, mẹ đã ra đồng khi ông Mặt Trời còn chưa thức giấc, có những ngày mùa gặt đến tối mịt mẹ mới về. Nó muốn giúp mẹ nhưng chẳng làm nổi những công việc tay chân đó vì người nó ốm yếu, nhỏ và mảnh mai lắm. Mẹ thương nó nên không cho làm, nó chỉ giúp mẹ được những công việc lặt vặt ở nhà.


Là con gái nên nó ít kể chuyện với ba, có chuyện gì nó đều nói với mẹ. Mẹ như là một người bạn của nó vậy – một người bạn rất đặc biệt.


Hồi nó học phổ thông mẹ muốn nó được như bạn bè nên cho nó đi học thêm. Nó chẳng chịu đi vì thương mẹ làm việc vất vả lại còn lo tiền cho nó đóng học thêm nữa thì mẹ khổ hơn. Mẹ khuyên thế nào nó cũng không đi. Mẹ khóc... khóc không phải vì cực khổ hay vất vả trong công việc mà là khóc vì mẹ thương nó.


Đời mẹ cực khổ thì phải chịu thôi con ạ. Nhưng dù có thế nào mẹ cũng phải cho con ăn học đến nơi. Một chữ bẻ đôi mẹ cũng không biết vì năm xưa nhà ngoại nghèo lắm nên mẹ không được đi học....


Mẹ kể cho nó chuyện hồi xưa, chuyện bà nội nó bị giặc bắn chết oan, chuyện mẹ phải đi củi để bán kiếm tiền, mẹ đi ở cho người ta để kiếm tiền giúp ông bà ngoại, rồi chuyện bà ngoại mất sớm vì bệnh tật, chuyện mẹ đi phát rẫy gặp bom nên bị thương nặng phải nằm bệnh viện sáu tháng không có ai chăm sóc ... Nó nghẹn ngào khi nghe mẹ kể. Nó đã khóc lúc nào không biết. Nó thương mẹ biết nhường nào khi cuộc đời của mẹ chưa có lấy một ngày sung sướng.


Cuối cùng nó cũng đồng ý đi học thêm, nó cố gắng học tốt để mẹ vui lòng. Rồi đến năm cuối cấp ba, bạn bè làm hồ sơ đăng kí vào các trường kinh tế, ngoại ngữ để thi thì nó lại chọn trường sư phạm. Hồi nhỏ nó ước ao được làm cô giáo để dạy từng con chữ cho bọn nhỏ. Bây giờ, nó càng quyết tâm hơn vì mẹ. Mẹ là động lực cho nó phấn đấu.


Nó tốt nghiệp 12 rồi thi đại học. Cuối cùng cái ước mơ làm cô giáo của nó cũng sắp được thực hiện vì nó đã là sinh viên của trường đại học sư phạm. Ngày nhận lấy giấy báo nhập học cả nó và mẹ đều khóc. Mẹ khóc vì sung sướng... con mẹ đã rất cố gắng. Nó khóc vì vui mừng, khóc vì thương ba mẹ lại thêm gánh nặng khi nó đi học xa nhà.


Những ngày đầu xa nhà, nó buồn lắm, thứ gì cũng lạ lẫm. Cứ nhớ nhà, nhớ mẹ, thương mẹ rồi nó khóc hoài. Lúc đó không có mẹ để chia sẻ vui buồn thế là nó mua một quyển sổ ghi nhật kí. Nó ghi lại những gì xảy ra với nó, nó viết như đang nói chuyện với mẹ. Có hôm đang viết nó lại nhớ rồi khóc... khóc ướt nhem cả trang giấy.


...


- Mẹ ơi!


- Bé về rồi à con? Sao không ở lại thi xong rồi về?


- Dạ, con tranh thủ về vài hôm rồi con lên thi cũng được mẹ ạ. Mẹ thấy trong người thế nào rồi ạ?


-...


- Thôi con đi cất đồ đã mẹ nhé! - Nó cố cười và quay đi như không muốn cho mẹ thấy mắt nó cay cay và nhòa đi...


Trước mặt ba mẹ nó luôn tỏ ra là người mạnh mẽ, cứng rắn để ba mẹ thấy an tâm hơn khi nó sống xa nhà.


Về bên gia đình hai ngày cuối tuần mà nó thấy nhanh quá, cứ ngỡ như hai tiếng đồng hồ vậy. Ngày nó đi học, mẹ gói ghém biết bao nhiêu thứ cho nó mang theo, nào là rau, chuối, bí... Mẹ bảo con cứ mang theo, toàn là những thứ của nhà mình làm ra hết, không thuốc trừ sâu gì cả. Ba đưa nó ra bến xe để đi, nó chỉ chào mẹ và quay đi thật nhanh. Đi đường ba dặn dò đủ điều: Con cố gắng học, ở nhà đã có ba. Đi đường phải cẩn thận. Nhớ ăn uống và giữ gìn sức khỏe. Đừng thức khuya, dạo này con ốm quá... Nó ngồi sau và chỉ trả lời dạ, vâng. Ra bến xe rồi, ba về kẻo mẹ trông. Ba quay xe đi rồi... Nó đứng đó nhìn đến lúc bóng ba khuất xa và mắt nó lại nhạt nhòa.


Thấm thoát đã 4 năm rồi, bây giờ nó đã là sinh viên năm cuối. Mỗi lần về thăm nhà nó lại thấy khuôn mặt mẹ nhiều nếp nhăn hơn. Giờ đây, cả ba lẫn mẹ tóc đã điểm trắng. Nó đứng lặng im và thấy buồn buồn...


Mẹ làm việc suốt ngày mà chẳng bao giờ than vãn một điều gì. Nó thương mẹ lắm nhưng chưa bao giờ nói được câu: Con thương mẹ hay con yêu mẹ. Nhưng không nói ra những câu ấy không đồng nghĩa với việc nó không thương ba mẹ. Nó luôn giấu cảm xúc của bản thân, nó chỉ có thể thể hiện bằng hành động để ba mẹ hiểu đó là học thật tốt. Cuộc sống vốn khó khăn đã khiến nó biết tính toán và lo nghĩ hơn. Cứ mỗi lần nhớ nhà, nhớ mẹ là nó lại khóc... thường ngày nó mạnh mẽ lắm cơ mà sao lại dễ khóc thế chứ? Nó luôn tự nhủ rằng mình sẽ học tốt, ra trường kiếm việc làm rồi sẽ giúp đỡ được cho ba mẹ. Có lần nhớ quá đến nỗi nó phải ngồi dậy viết thư cho ba mẹ, nhưng không gửi.


Mười hai giờ đêm rồi nhưng nó vẫn trằn trọc không ngủ được. Nó lại nhớ mẹ...


Hôm nay nghe tin có gió mùa về, thời tiết thay đổi, không biết mẹ có bị đau nhức tay chân với mệt mỏi không nhỉ?


Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ quá, nhớ cả nhà nữa.




tấm lòng cha mẹ (80)
↑↑
Em đồng ý ly hôn!

Em đồng ý ly hôn!

Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu 1 vãn cuộc hôn

30-06-2016
6 hình ảnh người cha

6 hình ảnh người cha

"Bố cho con ăn, con cười, bố cười. Con cho bố ăn, bố khóc, con khóc". *** 1. Có một

29-06-2016
Gửi Ba lời xin lỗi!

Gửi Ba lời xin lỗi!

Xin lỗi ba! Ba à! Con mong rằng lời xin lỗi con gái nói ra lúc này là chưa quá

24-06-2016
Mặt trời mang tên Mẹ

Mặt trời mang tên Mẹ

Tôi muốn viết về... 1 người phụ nữ "rất" bình thường trong xã hội - nhưng là nguồn

23-06-2016
Như một giấc mơ

Như một giấc mơ

Tôi nhận ra, dù thế nào, thì chị vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi, nó chưa bao giờ phai

23-06-2016
Chụp ảnh gia đình

Chụp ảnh gia đình

"Cũng cần có thời gian cho mấy vết thương bớt sưng. Để còn chụp hình. Níu được

24-06-2016
Chỉ còn là quá khứ

Chỉ còn là quá khứ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Bức tranh không màu

Bức tranh không màu

Được 1 tháng, tin động trời nữa. Công ty của bố phá sản. Bố nợ chồng chất. Mẹ

30-06-2016
Ăn vạ cuộc đời

Ăn vạ cuộc đời

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước

24-06-2016
Đi bụi

Đi bụi

"Ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương..." *** Ngồi ở ngoài hiên có thể

24-06-2016
Miền thương!

Miền thương!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Mỗi chúng ta

27-06-2016
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Món quà để đời

Món quà để đời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Sau này

27-06-2016
Ta đi qua đời nhau

Ta đi qua đời nhau

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Sáng nay

25-06-2016
Lạc đường

Lạc đường

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "Cà phê làm

27-06-2016