XtGem Forum catalog
Bữa cơm gia đình

Bữa cơm gia đình


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Bữa cơm gia đình

↓↓
Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị cuộc đời làm tổn thương và giày vò.


***


Có lẽ với mỗi người xa quê thì bữa cơm gia đình luôn là những kỉ niệm đáng nhớ nhất, và có lẽ với mỗi người con không gì ngon bằng bữa cơm mẹ nấu, bữa cơm của tình yêu thương, của những chắt chiu mà mẹ dành dụm để nuôi tôi nên người.





Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo,quanh năm lam lũ với nắng mưa bùn đất vì vậy tôi luôn hạ quyết tâm sẽ cố gắng học để thoát li khỏi xứ sở nghèo nàn này. Rồi tôi đỗ đại học, tôi từ miền quê xa xôi lên học đại học xa dời cánh đồng lúa thân quen, con đường làng quê rặt những sống trâu, ổ gà mỗi lần mưa lũ lại trở nên lầy lội tôi mơ ước về một thành phố hiện đại với ánh đèn điện rực rỡ và sự xa hoa lộng lẫy của nó tôi mơ ước về những bữa cơm có đầy thịt, đầy cá,đầy ắp sự xa hoa.

bạn đang xem “Bữa cơm gia đình” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vì vậy tôi lao đầu vào học vào làm thêm kiếm tiền có đợt cả tháng tôi mới gọi điện thoại cho mẹ một hai lần nói chuyện qua loa rồi tắt máy, tôi muốn nhanh chóng quên đi gốc gác nông dân nghèo nàn, quên đi vùng quê đầy lam lũ một cách nhanh chóng. Tết tôi cũng lấy cớ ở lại trên Hà Nội không về để làm thêm kiếm tiền mặc cho bố mẹ ở nhà mỏi mắt chờ trông, tôi chỉ gọi điện thoại nói vẻn vẹn " tết con ở lại kiếm thêm tiền để nộp học phí kì sau".


Rồi tôi có bạn trai tôi cố vẽ ra cho mình một gia thế tốt với mẹ làm giáo viên tiểu học và cha làm công chức ở xã tôi lao đầu vào yêu và kiếm tiền để có những bộ váy đẹp, những mĩ phẩm đắt tiền nhằm xóa nhòa vết tích chân quê của mình. Tôi và bạn trai đã đi quá giới hạn với nhau nhưng một món ăn hoài cũng chán và rồi tôi biết bạn trai mình vốn dĩ không chung thủy, ngoài tôi ra anh vẫn tán tỉnh và hẹn hò với những cô gái khác cho cuộc sống thêm phần thi vị ( đó là như lời của anh nói) tôi biết nhưng vẫn cắn răng chấp nhận, những bữa ăn ngoài hàng liên miên với anh có đủ thịt cá ê hề và những món khác nhau nhưng sao tôi vẫn không bao giờ cảm thấy ngon miệng, những lúc ấy tôi bỗng dưng thèm bát canh chua , thèm món cá rô đồng kho tộ của mẹ đến cháy lòng.


Rồi sự ngoan ngoãn của tôi cũng không thể giữ anh ở lại lâu hơn bên cạnh, anh đang tâm đá tôi để cặp với người con gái tôi như rơi xuống đáy của hố sâu tuyệt vọng. Tôi muốn tự tử để giải thoát bế tắc trong lòng đúng lúc ấy tiếng chuông điện thoại vang lên đầu dây bên kia ngập ngừng " Con dạo này khỏe không? Con bận học và làm thêm lắm à? Nếu được thì con xin phép nghỉ về thăm nhà, bố mẹ nhớ con lắm". Tôi òa khóc nức nở và chợt nhận ra tôi vẫn còn quê hương, vẫn còn một gia đình nơi mà luôn cố gắng chối bỏ - nơi ấy có bố, có mẹ đang ngày ngày ngóng tôi về.


Bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào náo nhiệt tôi xách va li về quê vẫn con đường làng gập ghềnh ổ gà, ổ trâu, vẫn cánh đồng lúa xanh mướt chào đón tôi về. Về đến nhà tôi cất tiếng gọi " Mẹ, mẹ ơi ..." mẹ từ ngoài vườn chạy ra miệng cười mà đôi mắt hoen đỏ "Cha bố cô, về sao không báo cho mẹ một tiếng, trên thành phố học vất vả lắm hả con? Sao con gầy thế? Tết con không về bố cứ suốt ngày ra ngõ ngóng tiếng xe Hon-đa tưởng xe ôm chở con về"- đến lúc này tôi bỗng dưng cảm thấy mình thật tệ làm sao trước tình thương của cha mẹ , rồi mẹ vội vàng bảo tôi đi rửa mặt , mẹ chạy vội ra đồng báo tin cho bố tôi đã về.


Đến gần trưa mẹ làm cho tôi những món ăn mà tôi thích, cá rô đồng kho tộ quánh lại với mùi gừng ấm nồng, mùi lá xả thơm lừng cả gian bếp nhỏ, mùi canh chua nấu khế thơm phức khiến bụng tôi đói cồn cào không cần nêm chút mì chính nào mà món canh thanh mát thơm ngon lạ lung có chút ơt cay cay, vị ngọt của cá và vị chua dịu nhẹ của khế hòa quyện lại với nhau, bữa cơm chỉ đơn giản thế thôi nhưng sao tôi lại thấy nó ngon quá, thi thoảng mẹ lấy quạt nan phẩy qua lại mắt nhìn tôi rơm rớm nước nói yêu "Ăn từ từ thôi con, biết con về thèm ăn cá kho, canh chua bố mày đi đánh nơm úp được bao nhiêu là cá". Còn bố khề khà cốc rượu ánh mắt ánh lên niềm vui sướng, mãn nguyện.


Hóa ra bấy lâu nay tôi mơ tưởng về những thứ xa xôi mà không biết trân trọng những giây phút cả nhà đoàn tụ bên bữa cơm gia đình mới là điều đáng quý nhất. Bố đặt chén rượu xuống nhìn tôi "Bố biết con vừa học vừa làm vất vả nhưng Tết con nhớ về nhà ăn bữa cơm sum họp với bố mẹ thì đó là món quà không gì sánh bằng, bố mẹ già rồi chả có niềm vui nào bằng niềm vui đoàn tụ bên con cái ăn bữa cơm đâu con ạ".


Nghe bố nói mà khóe mắt tôi cay cay chợt nhận ra bấy lâu nay mình vô tâm với bố mẹ và vô tâm với bản thân mình quá có mấy ai biết trân trọng những hạnh phúc giản dị quanh mình đâu tôi chỉ chạy theo những thứ hào nhoáng, phù phiếm và dối trá để rồi tự chuốc lấy những đau khổ và sự dắn vặt bản thân.Như con chim say mồi bị bắn vào cánh tôi đau buốt quay lại tổ để được chở che, tối tôi ôm và rúc vào người mẹ như chú mèo con nghe mẹ kể những chuyện xảy ra khi tôi xa nhà lúc ấy lòng tôi bình yên đến lạ.


Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị cuộc đời làm tổn thương và dày vò. Tôi bỗng yêu tha thiết ngôi nhà với hàng trụ bằng gỗ mục dần theo tháng năm, yêu dáng cha khệnh khạng đi sau khi uống rượu, yêu khóe mắt chân chim đọng bao nhọc nhằn nắng mưa,và chất chứa bao lo toan dành cho đứa con gái thơ dại này.


An an




tấm lòng cha mẹ (80)
↑↑
Đôi tay của mẹ

Đôi tay của mẹ

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công

01-07-2016
Mẹ ơi, ba...

Mẹ ơi, ba...

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì

25-06-2016
Những mùa hè xanh

Những mùa hè xanh

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba

25-06-2016
Xin mẹ tha thứ

Xin mẹ tha thứ

Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết

30-06-2016
Bà Ngoại của tớ

Bà Ngoại của tớ

(khotruyenhay.gq)Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái

28-06-2016
Chúng ta ly hôn đi

Chúng ta ly hôn đi

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". *** Lúc anh nói câu

28-06-2016
Ông ơi!

Ông ơi!

"Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành

25-06-2016
Lòng ái quốc

Lòng ái quốc

Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao

24-06-2016
Người yêu một ngày

Người yêu một ngày

"Giả sử chúng mình ngày ấy yêu nhau thì sao nhỉ?" "Thì chắc chẳng còn đến bây giờ

30-06-2016
Xin hãy tha lỗi cho em

Xin hãy tha lỗi cho em

Mạnh nghe được hết câu chuyện giữa mẹ và Lan. Nghe những lời Lan nói, Mạnh cảm

23-06-2016
Đổi giày

Đổi giày

Mẹ là cô dâu năm 28 tuổi. Những năm vừa thống nhất đất nước mạng người quý

30-06-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

23-06-2016
Chiều vắng

Chiều vắng

Ngày dì Út Thu Lý tròn bốn mươi bảy tuổi, dì từ giã thêm một lượt ba cái răng.

24-06-2016