Bé Tơn vào lớp một

Bé Tơn vào lớp một


Tác giả:
Đăng ngày: 28-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 82 đánh giá )

Bé Tơn vào lớp một

↓↓

- Tưởng gì, chứ có mười mấy triệu, chưa bằng một phần tháng lương của bố bé.

bạn đang xem “Bé Tơn vào lớp một” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Thế là từ lúc đó, bé Tơn học nhanh lắm, trả lời câu hỏi trí tuệ nhanh như cắt.


Mẹ bé giở sách ra hỏi:


- Giữa trời và đất là gì?.


Bé đáp dõng dạc:


- Là chữ và.


Ông nội ngồi bên cạnh hỏi:


- Cháu nói trống không thế à?.


Mẹ bé bảo:


- Ở trường Tây họ dạy như vậy, đơn giản chỉ I và You.


Ông nội lại hằm hằm đứng lên đi ra. Mẹ bé lắc đầu, ông già rồi khó tính quá.


Mẹ bé lại hỏi câu khó hơn:


- Khi tôi gọi tên anh, anh đã không còn ở đấy nữa.


Bé đáp nhanh:


- Sự im lặng.


Bố bé cười vang, thế này con mình thi đậu là cái chắc.


Bố bé hỏi:


- Thế giờ bố đố con, hai đầu thối ở giữa ngọt là gì?


Bé Tơn ngơ ngác, rồi bảo:


- Câu này không có trong sách.


Mẹ bé cũng bảo:


- Làm gì có cái gì như thế.


Bố bé cười:


-  Cả nhà nghe nhé. Đó là ông gánh phân mồm nhai kẹo, chả hai đầu quang gánh thì thối, ở giữa ngọt thì là cái gì.


Mẹ bé lắc đầu:


-Anh cứ thế thảo nào không sang lên được!


***


Càng gần đến kỳ thi bé Tơn càng hay cáu kỉnh. Hơi một chút là lăn ra giữa nhà, hơi một chút là gào lên.


Tất nhiên, mẹ bé không thiếu cách dỗ dành:


- Bé Tơn ngoan nhé, mai mẹ đưa đi ăn KFC. Cố lên Tơn nhé, ngày kia đi Vincom sắm đồ, mẹ mua cho bé một túi đồ chơi to đùng.


Bé Tơn nghe xong lại tươi tỉnh như chưa có gì xảy ra. Bé lại ngân nga đọc:


- Tôi buồn, ôi tôi buồn, tôi buồn đến tê tái khi con cào cào bay lên mang theo ký ức về một đêm mưa mất điện.


Mẹ bé bảo:


- Con ngâm thơ hay quá, mẹ nghe mà nở từng khúc ruột.


Bé phấn khích, bảo mẹ là tối nay con sẽ thức để làm bài thơ về con mèo đã qua đời. Mẹ bé gật gù. Đúng là trời không phụ lòng người có công.


***





Trước ngày thi, cả nhà bé Tơn mất ngủ. Mẹ bé liên tục hỏi xem bé thuộc bài này không, quên bài kia không. Bố bé thì bảo: "Nuôi binh ba năm dùng một ngày, con hãy cố lên". Bé Tơn giương đôi mắt lờ đờ lên mà nhắc lại như cái máy: "Con sẽ cố gắng". Cẩn thận hơn, mẹ bé còn bắt bé đi ngủ đúng giờ đẹp, hợp cả vận lẫn mệnh của bé.


Sáng sớm, bố bé đã thức dậy, rồi hò reo cả nhà cùng dậy theo. Phải mất gần một tiếng sau bé Tơn mới tỉnh ngủ. Bố bé cằn nhằn: "Lẽ ra để con nó nghỉ một ngày". Mẹ bé lừ mắt: "Trẻ con là hay quên, nên em phải ép con học những ngày cuối". Chắc cô nhân viên văn phòng lấy kinh nghiệm từ bản thân.


Bé Tơn hoàn thành các bài thi một cách xuất sắc. Bé ngâm thơ do chính mình sáng tác, cover lại một ca khúc nổi tiếng của vua nhạc Pop đã quá cố. Ban lãnh đạo nhà trường cùng các thầy cô giáo ồ lên sung sướng pha chút ngạc nhiên.


Bố mẹ bé thì khỏi phải bàn, mừng lắm lắm. Mừng y như ngày trước nàng nhân viên kiếm được hoàng tử của đời mình, hay y như hôm chàng nhân viên quèn được lên chức phó phòng.


Bố bé đi ra, khẽ hỏi bà giám đốc là con tôi đã đỗ chưa. Bà lắc đầu, bảo là còn vòng cuối. Bố bé thấy hơi lo, bởi càng về sau, các bé càng tỏ rõ tài năng. Con mình đã tài, mà con người khác lại càng không thua kém.


Có bé hát được bằng tiếng Nhật - chắc do sinh ra lúc bố mẹ làm nghiên cứu sinh bên xứ hoa anh đào, có bé biểu diễn ảo thuật, có bé thì thuyết trình hùng hồn bằng tiếng Italia về việc tại sao một ngày phải đánh răng hai lần. Mẹ bé ngồi mà tiếc rẻ, giá như mình bớt cho con đi chơi Vincom thì giờ có lẽ bé Tơn đã làm được nhiều tiết mục hay hơn.


Đúng là trường điểm. Các thông báo điểm trúng tuyển của nhà trường cũng rất tế nhị. Bà giám đốc gọi từng phụ huynh vào.


Đến lượt bố mẹ bé Tơn, bà bắt đầu thông báo bằng hai chữ sorry nói bằng âm chuẩn quốc tế rằng: "Rất tiếc, cháu nhà mình cũng có tiềm năng, nhưng chúng tôi đành phải loại".


"Tại sao?" - Mẹ bé Tơn thảng thốt. "Vâng! - Bà giám đốc điềm tĩnh - Cháu đúng là không tồi, nhưng vì cháu gầy và vêu vao quá, sợ không đủ sức theo học, hơn nữa, nếu để cháu học trong trường sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của chúng tôi.


Một bộ óc thông minh phải nằm trong một thân thể khỏe mạnh". "Không còn cách nào thưa bà" - Bố bé hỏi. "Tôi rất tiếc, có lẽ năm sau anh chị cho cháu thi vào lớp Hai vậy, có điều cháu học một năm ở ngoài, khó có thể theo kịp".


Chàng phó phòng và cô nhân viên văn phòng lặng lẽ ra về. Một đêm trắng. Hai người đều lặng im. Đến nửa đêm, bé Tơn lên cơn sốt. Miệng lẩm bẩm: "Ký ức đã qua đời, con cóc già gặm tiềm thức". Hai vợ chồng hối hả gọi xe chở đến bệnh viện quốc tế sang trọng và uy tín nhất thành phố, bởi họ đều có tiêu chuẩn bảo hiểm ở đó.


***


Đến sáng, ông bác sĩ có mái tóc bạc như cước, nói bằng tiếng Việt lơ lớ rằng, cháu đang bị suy nhược cơ thể: "Ông bà phải lo chế độ dinh dưỡng, ăn nghỉ cho cháu thật khoa học".


Hai vợ chồng thở phào nhẹ nhõm, ngày trước khi lo thi cử, họ cũng đều bị ốm rồi khỏi, không lo lắm. Ông bác sĩ nói tiếp: "Nhưng tôi lo nhất là cháu đang có dấu hiệu trầm cảm và thần kinh không ổn định, ông bà nên đưa cháu đi khám bác sĩ tâm thần".


Mẹ bé hỏi: "Bác sĩ có nhầm không, bởi tôi thấy bác sĩ là người nước ngoài". Ông bác sĩ bảo: "Không, vốn từ của tôi đủ để phân biệt giữa tâm lý và tâm thần".


Hai vợ chồng nhìn nhau, rồi đứng lên, nhìn vào cánh cửa kính. Trên giường bệnh, bé Tơn nhăn mặt, miệng lẩm bẩm cái gì đó, rồi lại nhe răng cười


Nguyễn Toàn Thắng




vợ chồng trẻ (50)
truyện vui (40)
chuyện sau khi kết hôn (38)
truyện thư giãn (35)
↑↑
Người vợ mù

Người vợ mù

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh

25-06-2016
Bố và con gái

Bố và con gái

Bố dạy con gái tập xe máy... - Mạnh vào! Vào số! Ga

29-06-2016
Hồ xanh phẳng lặng

Hồ xanh phẳng lặng

Sinh nhật 18 tuổi, trong sự ngạc nhiên của tôi, thằng bé chủ động xin tôi được làm

27-06-2016
Con bù nhìn

Con bù nhìn

Thường vào những đêm hè. Trời quá nóng nực, khiến tôi chẳng tài nào ngủ được

24-06-2016
Êm ả lời ru

Êm ả lời ru

Trưa nghe giọng Mẹ, thoáng giật mình vì bên kia đầu dây đã là cái giọng run run của

25-06-2016
Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh

29-06-2016
Tại sao lại là ba?

Tại sao lại là ba?

Audio - Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó

01-07-2016
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Không thể bỏ lỡ

Không thể bỏ lỡ

"Tớ rất quý cậu, tớ muốn cảm ơn cậu về tất cả mọi thứ. Nhưng có lẽ tớ và

26-06-2016
Bao lâu rồi em nhỉ?

Bao lâu rồi em nhỉ?

Hôm Nhi bỏ tôi đi, Nhi nhắn cho tôi một cái tin rất ngắn: "Em lạc vào trong đám đông

27-06-2016
Một kẻ hợm hĩnh

Một kẻ hợm hĩnh

Anh Gà Trống bay lên đậu trên hàng rào rồi rướn cao đầu lên trời. – Anh đang

24-06-2016
Đi bụi

Đi bụi

"Ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương..." *** Ngồi ở ngoài hiên có thể

24-06-2016

XtGem Forum catalog