Old school Swatch Watches
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Mùa bằng lăng

↓↓

Tôi nhảy dựng lên. Thế là lại phải ăn thêm một trận mắng nữa.

bạn đang xem “Mùa bằng lăng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


***


- Hắt xì!


Tôi vừa dầm mưa đến lớp. Ôi!


- Sao không? Mũ đâu sao không đội?


- Tôi có biết đâu! Tôi tưởng mưa nhỏ chứ! Sắp muộn học rồi còn nghĩ mũ nón gì nữa?


Tôi xoa xoa mũi.


- Ốm không thi được bà chết!


- Không đến nỗi đâu! Nói xúi quẩy!


Tôi trừng mắt. Cậu ta không cần rủa tôi thế chứ?


- Mệt quá!


Giờ Văn, tôi nằm bò ra bàn. Tối qua tôi ngủ muộn, sáng nay lại dầm mưa. Vui rồi! Không khéo ốm thật! Haizzzzzz!


- Tôi để nhờ cái mũ!


Cậu ta kéo khóa cặp tôi, nhét cái mũ vào.


- Sao không để vào cặp ông?


Tôi nghi ngờ nhìn cậu ta.


- Thì tôi để nhờ.


Cậu ta trả lời một cách không hề ăn nhập với câu hỏi của tôi.


- Ơ? Nhưng mà...


- Tóm lại là tôi để nhờ.


Cậu ta ngắt lời tôi.


- Tùy ông!


Tôi lười không thèm so đo với cậu ta nữa. Tôi tiếp tục nằm bò ra bàn.


Giờ về, trời mưa lất phất. Thấy cậu ta ra nhà xe trước tôi cũng vội cất sách vở. Tôi lôi cái mũ ra, từ sau đội lên đầu cậu ta.


- Ông quên mũ trong cặp tôi.


Tôi cười mỉm một cái rồi quay đầu đi.


Dưới làn mưa lất phất, bằng lăng tím ngập trời, bông nào bông nấy bung nở, khoe sắc tím dịu dàng.


- Đi mưa không đội mũ là ốm đấy!


Tôi khẽ thì thầm.


***


- Chi ơi! Câu d bài hình làm thế nào?


Giọng nói không quen thuộc của cậu bạn ngồi cạnh vang lên. Tôi làm xong câu d rồi!


- Cậu...kẻ đường phân giác là ra.


Tôi hơi thất thần.


- Ừm! Cậu cho tớ mượn cái thước thẳng.


- Cậu dùng thước đo độ đi!


Tôi đưa thước đo độ cho cậu bạn tên Minh.


Trí chuyển chỗ rồi. Tôi không tỏ thái độ gì! Nhưng tôi không cam lòng! Nhưng tôi cũng không làm được gì. Một cánh hoa bằng lăng trắng bay vào cửa sổ, nhẹ nhàng đậu lại trên vở tôi. Tôi lại thất thần. Hết mùa bằng lăng rồi. Tôi ngước nhìn bông bằng lăng ngoài cửa sổ. Nó nhạt sắc tím, nhiều cánh hoa đã rụng rồi.


***


12 năm sau...


Sắc tím ngập trời, đang là mùa bằng lăng.


Như thường lệ, tôi đi dạo trong công viên, dưới những cây bằng lăng tím. Trên tay là cái túi đựng hộp quà tôi gói nham nhở khi xưa. Bỗng tôi thấy một bé gái đang đứng khóc rất thảm thiết. Tôi lại gần, dỗ bé gái.


- Cháu làm sao mà khóc thế? Ngoan nào ngoan nào!


- Hu hu...Mẹ...hu hu...hic...


- Cháu bị lạc mẹ hả? Cô giúp cháu tìm mẹ nhé! Ngoan!


- Hu hu hu...


Thấy đứa bé vẫn khóc, tôi thật sự không biết làm sao. Haizzzzzz...


- Vậy cô cho cháu đồ chơi nhé?


Dù gì cũng 12 năm rồi. Tôi bóc gói quà ra! Bên trong là những con thú tôi nặn bằng đất sét, bây giờ đã cứng đơ lại rồi. Xung quanh chúng là cả đống sao giấy. Trước hôm sinnh nhật Trí tôi đã thức đêm làm nhưng không tặng cho cậu ta được. Thôi vậy!


- Cho cháu chơi này!


Tôi đưa cái hộp cho con bé. Con bé nín khóc, cầm cái hộp nghịch nghịch. Bây giờ tôi mới phát hiện ra khuôn mặt bé con rất giống khuôn mặt Trí. Tôi tròn mắt. Từ hồi vào lớp 10, tôi không gặp lại cậu ta nữa. Tôi đỗ chuyên Lí còn cậu ta đỗ một trường cũng khá có tiếng. Chỉ thi thoảng tôi có nghe mấy bạn cùng lớp 9 nhắc tới cậu ta nhưng chẳng có gì đặc biệt lắm.


- Ôi! Con ơi!


Có tiếng phụ nữ từ xa vọng lại. Rồi một cô gái xinh đẹp chạy đến ôm chầm lấy bé con tôi đang dắt. Mẹ nó đây rồi!


- Cảm ơn cô!


Giọng nói đã từng quen thuộc vang lên từ phía sau. Tôi quay đầu lại, không một chút ngạc nhiên. Nhưng người con trai trước mặt thì ngược lại với tôi.


- Chi! Là bà à?


- Ừ! Tôi tặng con gái ông món quà sinh nhật mà trước đây tôi chưa kịp tặng ông. Tôi có việc phải đi trước rồi.


Tôi quay đầu bước đi.


Bằng lăng tím ngập trời, bông nào bông nấy bung nở, khoe sắc tím dịu dàng. Chỉ là...hôm nay nắng rất đẹp chứ không mưa như 12 năm trước.


Tạm biệt! Cậu bạn ngồi cùng bàn!


5:39 AM


Hà Nội, ngày 18 tháng 7 năm 2014


 


↑↑
Quy luật tự nhiên

Quy luật tự nhiên

"Mặt Trời bằng tuổi nó, hay rõ hơn là cùng lớp, chỉ khác cái Mặt Trời là nam còn nó

23-06-2016
Một vụ mất tích

Một vụ mất tích

Tháng 10 với dân khối 10 như một lớp keo mỏng kết dính những người bạn xa

28-06-2016
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. *** Tôi là một cô bé

25-06-2016
Nhỏ Bọ Cạp

Nhỏ Bọ Cạp

Cậu ấy nói thích em, vậy mà mấy ngày sau em phát hiện ra là cậu ấy cũng

23-06-2016
Mưa tháng tư

Mưa tháng tư

"Tôi chả hiểu sao, đã nói với bà bao lần rồi, là kêu đau đầu thì đừng có ôm

29-06-2016
Ký ức...Ngủ yên nhé!

Ký ức...Ngủ yên nhé!

Viết tặng bé Nhân – Đậu phụ thối của chị!!! *** “Chị ơi! Trường mất

24-06-2016
Kẹo Kéo

Kẹo Kéo

- Tôi giống kẹo kéo hả? - ... - Vì sao? - Giản dị, nhưng ngọt và dính! *** Cửa hàng

29-06-2016
Mùa hè năm đó

Mùa hè năm đó

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một

24-06-2016
Vụ cá cược ngày ấy

Vụ cá cược ngày ấy

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi

24-06-2016
Cái mụn

Cái mụn

I. Một cái mụn bọc mọc sát khóe miệng nhưng ở vị trí không éo le cho lắm bởi nó

25-06-2016
Cách nhau 10m thôi em à

Cách nhau 10m thôi em à

"Em ghen ghê lắm". Em đã từng nói với anh như thế. Và anh cũng nói: "Yêu phải biết

28-06-2016
Nhà giả kim - Paulo Coelho

Nhà giả kim - Paulo Coelho

Trích đoạn: Fatima "Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một

15-07-2016 43 chương
Món nợ đời

Món nợ đời

(khotruyenhay.gq) Hắn đuổi ả ra khỏi nhà. Hình như ả chỉ chờ có vậy. Thật ra nếu

30-06-2016
Em thua rồi nhé

Em thua rồi nhé

"Anh kia! Bỏ ra đau quá!" Mặt nó nhăn nhó trố mắt nhìn anh. Anh quay sang nó nở nụ

23-06-2016