Polaroid
Hoàng tử Mèo

Hoàng tử Mèo


Tác giả:
Đăng ngày: 28-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 140 đánh giá )

Hoàng tử Mèo

↓↓

- Ki à. Đến lúc rồi con.

bạn đang xem “Hoàng tử Mèo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Không. - Tôi gào lên.


Tôi khóc. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ. Tôi không muốn ở đây, tôi muốn về, tôi muốn nô cùng Pie, tôi muốn được chạy nhảy, tôi muốn được đá bóng như Trung Anh, được nô đùa như bao bạn khác. Tôi không muốn tôi thế này.


- Ki à.


- Không. Để con ở một mình.


Tôi biết rằng giọng mẹ tôi lạc đi. Tôi biết rằng cả bố và mẹ đều đang khóc, cũng biết rằng họ cũng không mong tới ngày này. Nhưng tôi không biết phải làm gì, ngoài khóc và muốn ở một mình.


Tôi bị ung thư xương từ nhỏ.


Tuổi thơ của tôi gắn liền với những viên thuốc đắng ngắt và những lần điều trị lâu dài. Nhưng rồi cũng chẳng có ích gì khi lớn lên, tôi vẫn buộc phải tháo đi những khớp xương đang dần thoái hóa. Tháo đi xương chân.


Lúc nhỏ, trong khi các bạn cùng lớp ước mơ rằng sẽ bay vào vũ trụ, bay lên cung trăng, hay là có một ngôi nhà nhiều đồ chơi, tôi chỉ ước rằng mình không phải gặp những viên thuốc đắng ngắt mỗi ngày.


Khi lớn, tôi cũng chỉ mong rằng mình có thể nô đùa chạy nhảy thoải mái như bao bạn cùng tuổi khác.


Và tôi vẫn tin rằng, người bạn tuổi thơ của tôi khi ấy cũng sẽ chạy nhảy cùng tôi.


Lúc nhỏ, Ju vẫn thường nhìn tôi nô cùng mèo Pie của cậu ấy, rồi thì thầm.


- Ước gì tớ được đứng dậy và đi được như cậu nhỉ.


- Mai mốt cậu khỏe lại thôi. - Tôi đáp chắc nịch.


Ju vẫn gượng cười khi tôi nói vậy. Rồi cậu ấy nói rằng.


- Ki nhất định phải chạy nhảy đến già nha.


- Ừ. Ju cùng chạy với Ki nhé.


- ừ.


Tôi đợi Ju. Tôi đợi người bạn ấy 12 năm. Nhưng cũng từng ấy năm, tôi không nghe tin tức gì về Ju cả. Điều tôi muốn duy nhất chỉ là được nắm tay của cậu ấy và chạy. Chỉ có vậy.


Nhưng giờ, tôi mệt lắm.


---


Tôi không biết mình đã tỉnh dậy và lại thiếp đi bao nhiêu lần.


Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng mèo Pie. Nhưng tôi cũng chẳng đủ sức để ôm nó vào lòng như trước nữa.


Tôi cũng mơ màng nhìn thấy gương mặt của Trung Anh.


- Ki. Cậu tỉnh chưa?


- Tớ không muốn tỉnh. - Tôi gượng đáp.


- Cậu ngủ một tuần rồi đấy. Mọi người rất lo lắng cho cậu.


Tôi không đáp. Tôi chỉ muốn ngủ. Tôi muốn ngủ thật lâu, thật lâu. Ngủ thật lâu với đôi chân của mình, chứ không phải thức dậy với hai chiếc chân giả.


- Ki.


- Ki. Mạnh mẽ lên.


- Kệ tớ. - Tôi cố xoay người vào trong.


- Cậu có thể quay sang nhìn tớ 1 phút thôi được không?


Tôi lắc đầu. Tôi không muốn ai thương hại tôi hết. Tôi biết rằng Trung Anh chỉ muốn an ủi tôi thôi.


Nhưng mèo Pie cứ dụi đầu vào vai tôi một cách khó hiểu. Tôi chậm rãi xoay người lại.


Rồi...


Tôi không dám tin vào mắt mình nữa. Một chân của Trung Anh là chân giả. Đôi chân với những màn tranh bóng điêu luyện có một chiếc là giả ư?


- Lớp 10, tớ gặp tai nạn. Khi tỉnh dậy, tớ thấy mình thiếu mất một chân. Lúc ấy tớ thực sự tuyệt vọng. Cảm giác có một cơ thể không lành lặn như bao người thật khiến tớ suýt nữa nghĩ đến cái chết. Tớ từng mơ ước thành một cầu thủ đá bóng. Và giờ cậu nhìn xem. Tớ đã có thể đá bóng. Cái sợ nhất không phải là mất mát một phần trên cơ thể, mà là sợ mất niềm tin, mất ý chí Ki ạ. Hãy mạnh mẽ lên! Hãy mạnh mẽ như mèo Pie của cậu. Nó bị mù. Cậu không biết sao?


Tôi khóc. Tôi khóc rất nhiều. Những sợi dây chằng chịt trên người, màu trắng của giường bệnh, những viên thuốc đắng ngắt lăn lóc trên sàn nhà chẳng còn ở đó nữa. Xung quanh tôi, là một màu vàng. Màu vàng của những giọt nắng còn sót lại.


Thì ra những tiếng đồ vật rơi vỡ, những lần vấp ngã của Pie là bởi nó không nhìn thấy được. Nhưng Pie vẫn mạnh mẽ, vẫn cố dùng thân hình nhỏ bé của nó để bảo vệ tôi. Nó mạnh mẽ như một Hoàng tử. Mạnh mẽ như Trung Anh.


---


Đầu xuân, nắng đã vàng ươm trên những búp xanh chớm nhú. Dưới một góc công viên, một đôi bạn trẻ và một con mèo lông trắng muốt đang nô đùa. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng giày nện xuống đất như mang hết thảy sức xuân.


- Này Trung Anh, cậu có thể đi chậm được không?


- Không được. Sức mạnh đôi chân của tớ là vô biên. Haha.


- Nào, nhanh lên Pie. Chúng ta phải đuổi kịp Trung Anh thôi.


***


Trên vòm trời cao rộng và xanh lơ của mùa xuân, ai đó bỗng nhìn thấy một vệt lóe sáng. Hệt như một ngôi sao đổi ngôi vậy. Thật kì lạ rằng người ta có thể nhìn thấy một ngôi sao đổi ngôi vào ban ngày. Một vệt sáng trong veo, hệt như nụ cười của một thiên thần vậy.


Nó giống như nụ cười của cậu bé Ju 12 năm trước. Dù biết rằng mình chẳng sống được bao lâu, nhưng vẫn muốn mang đến hi vọng cho cô bạn hàng xóm bị ung thư xương. Cậu bé ấy ra đi vào một chiều mưa - 12 năm về trước.


Kio


↑↑
Bạn thân khác giới

Bạn thân khác giới

Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm

24-06-2016
Kế hoạch làm thêm

Kế hoạch làm thêm

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại" Huynh đành

27-06-2016
Em không phải gái hư

Em không phải gái hư

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây

24-06-2016
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

23-06-2016
Câu chuyện cà phê

Câu chuyện cà phê

Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng

01-07-2016
Đẹp trai và tóc bím

Đẹp trai và tóc bím

Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da của tui

01-07-2016
Cơn nắng mơ màng

Cơn nắng mơ màng

Đôi khi, mở lòng mình với một người xa lạ lại thấy an yên đến lạ thường. Chỉ

26-06-2016
Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến

25-06-2016
Hoa gạo tháng 3

Hoa gạo tháng 3

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Đem con chữ về bản

Đem con chữ về bản

Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có

24-06-2016
Ngày ấy sẽ đến

Ngày ấy sẽ đến

Tình yêu một ngày. Yêu nháp. Yêu thử. Một ngày trọn vẹn. Phi vào vai như chính mình

30-06-2016