Polly po-cket
Bình thường à! Chúc cậu may mắn!

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 130 đánh giá )

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!

↓↓
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong nhiệm vụ cuộc đời rồi...


 


***


Lớp 7

bạn đang xem “Bình thường à! Chúc cậu may mắn!” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Thứ 2 đầu tuần, Chi đi bộ trên con đường đến ngôi trường nó mới chuyển đến. Hôm nay là ngày đầu nó đến học ở trường mới. Bước chân vào cánh cổng lạ lẫm, nhìn những gương mặt xa lạ, nó có vẻ bối rối không biết nên làm gì. Chi sáng nay dậy rất sớm, đến trường cũng rất sớm, trong sân trường chỉ thưa thớt học sinh. Nó đảo mắt một vòng, lấm lét tiến lại ngồi dưới một bồn cây như mấy học sinh trong sân trường. Từ cổng trường bước vào một bạn nam có thể nói là không có gì đặc biệt: quần áo đồng phục, đầu tóc hơi rối, đi giày thể thao, đeo cặp đen viền đỏ, dáng người cao cao, gầy. Chi chỉ khẽ liếc một cái rồi nhìn chỗ khác. Cậu bạn đó đi thẳng vào canteen, thậm chí còn chẳng nhìn Chi lấy một cái.





Lần đầu tiên gặp nhau...có lẽ chỉ cần bình thường thế thôi.


Chi mới vào lớp, thân nhất là con bạn hàng xóm cùng lớp. Tên Giang, tính như con trai, rất tốt tính. Giờ ra chơi, Chi đứng một bên nhìn Giang đánh nhau với bọn con trai, khẽ cười vui vẻ.


- Á...


Tiếng Giang kêu lên. Một quả bóng da đáp thẳng vào mũi nó, làm nó lui ra sau mấy bước. Chi hoảng hốt vội chạy ra đỡ Giang, thấy mũi bạn chảy máu, nó cứ ngây ra, luống cuống không biết làm gì cho phải.


- Chi! Đưa Giang xuống y tế với tớ nhanh nào.


Một bạn khác trong lớp giục Chi, bây giờ nó mới bừng tỉnh.


- A...Ừ ừ...đi nào Giang.


Giang mũi đút bông nằm trong phòng y tế, Chi ngồi cạnh. Cô chủ nhiệm thì đứng trước cửa phòng y tế hỏi tội bọn con trai.


- Tóm lại là anh nào mà nghịch dại thế hả? Không quy củ phép tắc gì nữa rồi!


Cô gằn giọng.


- Nó...


- Thằng Long ạ...


- Nó cô...


Cả bọn chỉ vào cậu con trai có đôi lông mày xếch vẻ nghịch ngợm.


- À...Anh Nguyễn Hoàng Long hả? Giỏi quá rồi đấy!


Cô nghiêm khắc. Ánh mắt lạnh lùng của Chi quét qua khuôn mặt của tên thủ phạm.


- Ơ...Em có cố ý đâu? Tại mặt nó thò ra đấy chứ.


- Anh lại còn cãi à? Con nhà người ta như thế kia anh đã xin lỗi được câu nào chưa? Chỉ giỏi cãi thôi! Anh vào xin lỗi bạn đi!


Cô kéo kéo cánh tay Long, muốn cậu ta xin lỗi Giang.


- Xin lỗi!


Long bĩu môi, giọng dài thượt làm như miễn cưỡng lắm.


Chi khó chịu quay ngoắt lại lườm Long, cậu ta hơi ngạc nhiên nhưng cũng tự nhiên trừng mắt lại, nhìn rất muốn cho ăn đạp.


- Thôi ngay! Cái thằng này!


Cô đập nhẹ vài đầu Long.


- Được chưa cô?


Long giở giọng kèo nhèo . Cô chủ nhiệm tuy mắng thế nhưng lại rất hiền, rất chiều học sinh.


- Thôi được rồi! Thế là hòa nhé!


Cô nhìn Giang mong đợi.


- Vâng!


Giang rất là dễ tính.


- Không đền bù được người ta một bữa sáng hay sao?


Chi nói giọng khinh khỉnh.


- Này! Tôi cứ tưởng bà hiền lành cơ! Gì mà chanh chua thế hả?


Long bực mình nhảy dựng lên.


- Tôi...hiền lành lúc nào?


Chi hờ hững nhìn Long. Nó hiền lành? Chẳng qua là chưa trải nghiệm thôi!


- Giang lợn! Mai tao mua bánh mì cho.


Cậu là cái thứ gì thế hả? Ngứa mắt!


Tan học, Chi đi bộ về nhà. Vác trên vai cái cặp to đùng, nó đang vô cùng bức bối.


- A...


Đầu nó bị người ta đập một phát từ đằng sau, đau điếng.


- Ê cái đồ ghê gớm!


- Này, ông bị sao thế hả?


Nó bực mình trừng mắt với Long. Cậu ta thong thả đạp xe chậm chạp đi song song Chi.


- Chả sao hết! Tại tôi ghét cái loại chanh chua ghê gớm.


Nghe thế Chi tảng lờ cậu ta luôn. Nó rất ghét con trai chấp nhặt.


- Tôi hỏi thật nhé sao bà cứ chĩa mũi vào chuyện người khác thế? Liên quan gì đến bà đâu?


- Liên quan!


Chi khẳng định.


- Không thấy liên quan tí nào luôn.


- Rồi ông sẽ thấy!


Sáng hôm sau, Chi ngon lành gặm bánh mì còn Giang ngồi cạnh thì bụng rỗng.


- Ngon nhỉ?


Giang nhìn nó.


- Ừ ngon!


Nó gật đầu. Lại cắn thêm một miếng bánh.


- Rõ ràng tớ mới là người bị hại cơ mà. Sao Chi lại được ăn bánh?


Giang ấm ức bất bình. Sao Chi có thể ăn bánh của Giang một cách ngon lành như thế mà không thấy áy náy nhỉ? Giang nhăn mặt, giơ tay cướp lại cái bánh mì chỉ còn một nửa.


- Ơ? Tớ đang ăn mà Giang. Giang trả tớ đây!


Với vẻ mặt hết sức vô tội, Chi đoạt lại cái bánh từ tay Giang. Đồng thời nó liếc ánh mắt đắc ý về khuôn mặt có đôi lông mày xếch của Long.


"Biết rồi! Biết rồi! Tôi thấy liên quan rồi!" Long nghĩ.


Chi cười tươi.


- Này! Cho Giang cắn một miếng thôi nhé!


- Không! Trả tớ chứ!


Giang mặc cả. Thật là không còn lí lẽ gì để nói với con bạn này.


- Không! Thế bây giờ cậu có cắn một miếng không?


- Nhưng đây là thằng Long đền bù cho tớ mà.


- Hả? Ai cơ?


Chi ngớ ra.


- Tớ!


Giang chỉ vào mũi mình, nhấn mạnh.


- Không!


Chi xua tay ý bảo không phải.


- Người đền bù cho cậu...tên là gì?


Chi ngây ngô hỏi. Đằng sau có người ngã từ trên ghế xuống đất.


- Nó là Long!


Mặt Giang là biểu hiện nản toàn tập. Đúng là bó tay!


Long! Thì ra tên cậu là Long à? Nguyễn Hoàng Long! Cái tên sao cũng bình thường y như lần đầu gặp cậu thế?Mà cậu thì...sao bất thường hơn lần đầu gặp nhiều thế? Đồ khó ưa!


***


Lớp 8


Nó không nhận ra cái đồ khó ưa kia có gì đặc biệt. Cậu ta xuất hiện trong đời nó hoàn toàn bình thường. Ờ! Bình thường quá nên cũng chẳng để tâm. Bây giờ nó đang để tâm...





- Tuấn Linh ơi! Ông học Sinh chưa?


Tuấn Linh là một bạn nam học giỏi, khuôn mặt ưa nhìn, lớp 7 cùng học đội tuyển Toán với Chi, năm lớp 8 lại cùng học đội tuyển Sinh. Nhưng nó để tâm tới Linh vì ấn tượng ban đầu về cậu bạn này nó khá là khó quên. Tiết học đầu tiên nó học ở ngôi trường này, cô dạy Văn đã:

↑↑
Làm bạn thôi anh nhé

Làm bạn thôi anh nhé

Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có

23-06-2016
Lung linh mắt nắng

Lung linh mắt nắng

Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau.

24-06-2016
Bản năng hàn gắn

Bản năng hàn gắn

Trước sinh nhật ba ngày. Tôi ngồi trong rạp, một tay bốc bắp rang bơ ăn ngon lành, mắt

28-06-2016
Hai thằng bạn thân

Hai thằng bạn thân

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ

25-06-2016
Cờ mù

Cờ mù

Năm lớp sáu, hai thằng được xếp ngồi cạnh nhau. Cả hai đều lầm lì ít nói nên

28-06-2016
Mắc nợ

Mắc nợ

Chả biết có phải mang nợ hay không mà tôi và 1 cô bạn học chung từ thời tiểu học

28-06-2016
Những ngày như thế

Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất

27-06-2016
Ngốc này, anh yêu em

Ngốc này, anh yêu em

Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi

24-06-2016
Hai thằng con trai

Hai thằng con trai

(khotruyenhay.gq - Bài dự thi tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Điều quan

26-06-2016
Rồi trái tim sẽ ổn

Rồi trái tim sẽ ổn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") Tôi

25-06-2016
Tết, anh lại không về

Tết, anh lại không về

Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên

24-06-2016
Cô hàng xóm

Cô hàng xóm

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn

25-06-2016
Vợ xấu

Vợ xấu

Vậy là Sanh lấy vợ. Không ngờ anh lại có vợ sớm như thế, mới hai hai tuổi đầu

29-06-2016
Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được mà, có thể chém gió hàng giờ, có thể lắng nghe chuyện của nhau,

24-06-2016
Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la

25-06-2016