XtGem Forum catalog
Thông Điệp Cuối Cùng

Thông Điệp Cuối Cùng


Tác giả:
Đăng ngày: 19-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 116 đánh giá )

Thông Điệp Cuối Cùng - Chương 03

↓↓
- Không, chúng cháu không phải vợ chồng, đây là em gái cháu.

bạn đang xem “Thông Điệp Cuối Cùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Ồ, vậy sao. Tôi chưa thấy cậu bao giờ. –Vừa nói ông ta nhả từng hơi thuốc ra. Mùi thuốc bay khắp phòng.

- Vâng, thật ra cháu mới đi học từ xa về. Mà không biết sao chú lại ở đây ạ. Chú làm việc ở đây à. –Sơn chuyển chủ đề sang người đàn ông.

- Cậu không đọc danh thiếp của tôi sao.

Sơn nhìn lại tấm danh thiếp nhưng vẫn không thấy địa chỉ cơ quan, chỉ có địa chỉ nhà riêng. Nét mặt Sơn tỏ vẻ lúng túng.

- Tôi chỉ là người sưu tầm đồ cổ thôi. Công dân tự do mà. –Ông thản nhiên trả lời.

- Vậy ra ở đây có đồ cổ ạ?

- Không, tôi chỉ lên đây nghỉ dưỡng thôi. Ở đây thì có gì chứ. Ông ta trả lời vẻ dè chừng. Tôi tìm đồ cổ ở dưới phố, tôi có cả tiệm cầm đồ riêng.

- Bác vẫn hay đi xuống phố như vậy à? Sơn tiếp tục dò xét căn phòng.

- Không. Hôm nay tôi xuống phố có chút việc riêng. Mà tôi chưa biết cậu ở nhà nào đấy?

Sơn đang nhìn bức tranh ông ta đang treo trên tường. Câu nói của ông ta làm anh giật mình.

- Cháu ở ngôi nhà cuối cùng. Mà mấy bức tranh này. –Vừa nói Sơn vừa chỉ lên bức tranh treo trên tường. –Bác rất thích tác phẩm của Leonardo da Vinci sao ạ.

- À, đó là tranh giả thôi.

- Cậu thích nó sao.

- Không, chỉ là…

Sơn đưa mắt liếc nhìn lên các các bức vẽ của ông ta đang treo trên tường. Tất cả đều là tranh vẽ của Leonardo Da Vinci. Trong số đó anh đặc biệt quan tâm đến bức “Nàng mona Lisa”. –Chẳng có lẽ nào bức tranh đó là giả sao ạ.

Ông ta quay lại nhìn theo ánh mắt của Sơn rôi cười khuẩy.

- Tất nhiên rồi, nàng Mona Lisa thật đang nằm tại bảo tàng Louve của Pháp kia.

- A, thì ra vậy. Nhà cháu cũng có một bức y như vậy, là tranh giả nhưng là do chính tay ông nhà cháu vẽ.

- Ồ thật sao, hôm nào tôi phải qua xem mới được.

Thấy ông có vẻ quan tâm đến nó, Sơn nói ngay. –Vâng, hôm nào mời bác qua chơi ạ.

Thấy đã trưa Sơn cũng xin phép ra về trước. Ra được ngôi nhà như là một sự giải thoát đối với An. Từ lúc vào nhà cô không nói câu nào mà cứ liên tục nháy mắt nhắc Sơn về nhà.

- Anh thấy nhà ông ta có gì lạ không.

- Không phải lạ, mà là rất quen thuộc. Trong nhà ông ta treo bức tranh của Leonardo da Vinci. Bức tranh giống hệt nhà mình. Có thể ông ta đang có một âm mưu gì đó với gia đình chúng ta chăng.

- À, em nghĩ là…

An chưa nói dứt câu thì cô bị kéo lại vì tay cô đang lồng vào tay Sơn. Sơn đứng trước một căn nhà nhỏ. Anh chăm chú nhìn vào ngôi nhà ấy. Căn nhà nhỏ bé đơn độc, nước sơn đã cũ đi vì mưa gió. Nó càng thêm nhỏ bé khi đứng cạnh mấy căn biệt thự này. Cửa khóa bên ngoài, từng lớp lá cây phủ lên mái nhà, bám chặt dưới nền sân như chưa được quét hàng tháng trời. Sơn đưa tay lay cánh cửa sắt. Cánh cửa dường như đã quá cũ kĩ nên tự động mở ra, tiếng “cót két” hòa lẫn vào không khí. Bàn tay Sơn dường như đã dính rỉ của cánh cửa sắt bị ô xi hóa lâu ngày, nhưng anh chả quan tâm đến điều đó. Anh đi thẳng vào giữa sân, lặng im nhìn cái xích đu đã cũ kĩ cũng giống như cánh cửa kia. Đôi mắt anh trở nên vô hồn, anh ngồi lên nó, lắc lư qua lại. Anh nhìn thẳng vào cái đồng hồ kim đã cũ kĩ đang đeo trên tay.

- Anh tìm anh Liêm à. Từ ngày mẹ anh ấy mất thì em cũng không thấy anh ấy ở đây nữa.

Câu nói của An vẫn không làm Sơn chú ý. Đôi mắt vô hồn lặng lẽ nhìn vào hư không. Anh đã quên khuấy đi thằng bạn thân thuở nào. Kí ức chợt ùa về. Cũng tại khung cảnh này, chiếc xích đu này, hai chàng trai trẻ đang đung đưa hòa theo chiều chuyển động của nó.

- Này, học công an thấy thế nào.

- Cũng ổn, còn cậu.

- Thật ra thì mình rất thích làm công an như cậu nhưng mà bố mình buộc mình theo nghề y. Nhưng giờ...

- Cái gì, cậu muốn học lại công an nữa sao. Đã thi đậu y thì nên học đi chứ.

- Không, tôi định đi du học. Trường tôi vừa có suất học bổng, tôi định học lên cao học, cậu thấy sao.

- Vậy thì theo đuổi ước mơ là sao, tôi không hiểu.

- Tôi định học pháp y, cậu thấy sao.

- Ừ, cũng được. Cũng là đem lại công bằng cho xã hội mà. –Khuôn mặt chàng trai trẻ tỏ vẻ rạng rỡ.

- Cái đó không quan trọng, quan trọng là mình thích. Nhưng mà… Chàng trai tỏ vẻ buồn hẳn.

- Tôi đi nữa cũng phải bốn, năm năm nữa. Chắc tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy.

- Ừ, nhưng mà miễn cậu có đam mê là được. Hơn nữa cậu phải học đại học ở đây sáu năm rồi mới đi mà. Nói rồi chàng trai trẻ đưa tay ra, chàng trai kia đánh mạnh vào một cái và cả hai nắm chặt lại. Cả hai cùng gồng hết sức, mặt cắt không còn giọt máu.

- Á, thả ra, đau.

- Đúng là bác sĩ trói gà không chặt mà. Tặng cậu cái đồng hồ này xem như mừng mày đậu đại học.

Vừa nói cậu vừa cởi chiếc đồng hồ cho chàng trai trẻ. Chiếc đồng hồ kim bằng bạc đã cổ mà cậu còn sửa lại mấy lần vì nó là quà mẹ cậu tặng cho.

- cảm ơn, nhưng sắp vào thành phố học rồi, tôi 6 năm còn cậu 4 năm, vẫn còn gặp nhau thường xuyên mà…

Tiếng “lốp đốp” của lá khô làm Sơn sực tỉnh về hiện tại. Tiếng động như có người đang dậm lên lá khô ở trước cửa. Sơn nhanh chóng đưa mắt về hướng ấy nhưng không thấy ai. Âm thanh ấy mỗi lúc một to làm Sơn bừng tỉnh hẳn.

- Ai? –Sơn hét lớn.

Âm thanh ấy vọng lại theo tần số rất nhanh và nhỏ dần. –Hắn đang bỏ chạy. –Sơn thầm nghĩ. Anh phóng như bay ra ngoài cửa. Chỉ thấy bóng hắn vừa khuất sau dãy nhà bên cạnh. Anh nhanh chóng bám gót theo hắn.

- Anh, chờ em với. –Tiếng An gọi với theo và chạy theo sau anh.

Sơn chạy ra tới cành cây cũng là lúc hắn cừa khuất bóng. Không biết là anh chạy nhanh hay hắn không có sức mà khoảng cách của anh và hắn ngày càng gần. Hắn dường như rất am hiểu về địa hình nơi này, hắn luồn lách qua từng hẻm nhỏ, từng hàng cây. Tuy nhiên điều này chả là gì với Sơn cả vì đây là địa bàn của anh. Từ nhỏ anh và Liêm đã là đại bàng của khu vực này, có ngóc ngách nào mà không biết. Tên lạ mặt chạy ra một đồng cỏ rộng lớn, hắn cứ chạy, chạy mãi và khi nhận ra rằng Sơn đang chờ hắn ở phía trước thì đã quá muộn.

- Thì ra là ông. Sao ông lại theo dõi chúng tôi. –Sơn tỏ vẻ giận dữ.

- Tôi không, không theo…ai. –Ông ta đáp trả.

- Ông nói gì.

- Không, không được được lại gần gần. –Ông ta nói bằng giọng lắp bắp.

Sơn nhận ra rằng bên phải ông ta là cấm địa nhà mình. Ánh mắt ông ta cũng nhìn vào hướng đó. Như nhận ra ý định ý định của ông ta. Sơn hét lớn.

- Không được vào đó.

Ông ta định nhảy vào nhưng tiếng hét của Sơn làm ông ta khựng lại. - Ông hãy cho tôi biết tại sao ông lại theo dõi tôi.

- Mục đích của ông là gì.

Những câu hỏi dồn dập. Sơn tiến ngày càng gần lão ta. Bỗng nhiên lão ta nhảy thẳng vào trong cấm địa. Sơn vội lao theo ông ta.

- A. –Tiếng thét của An vang lên. Sơn quay lại, anh nhìn thấy An đang nằm sõng soài dưới đất vì vấp phải cái rễ cây gần đó. Anh vội đỡ An dậy.

- Có sao không.

- Em không sao. Mà ai vậy anh.

Sơn vội chạy lại trước cấm địa nhưng không còn thấy bóng hắn nữa. Chỉ còn một cánh đồng cỏ xanh tươi đung đưa trong gió. Anh tức giận, anh đạp mạnh cái cột cắm hàng rào trước cấm địa.

- Vậy cảm giác của mình là đúng, hắn đã theo dõi mình từ khi mình ra khỏi nhà.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mật Mã Tây Tạng

Mật Mã Tây Tạng

Tên truyện: Mật Mã Tây TạngTác giả: Hà MãThể loại: Trinh Thám - Phưu Lưu - Truy Tìm Kho

19-07-2016 233 chương
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Cây tỏi nổi giận, vốn tên sách là Bài ca củ tỏi Thiên Đuờng, nhưng căn cứ vào cốt

20-07-2016 30 chương
Tokyo Hoàng Đạo Án

Tokyo Hoàng Đạo Án

Hãy tới đây, hạ giới và vòm trời BombôTa sẽ giết các con và cháu taCắt thân thể

20-07-2016 29 chương
Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa được sáng tác dựa trên những tình tiết có thật trong quá trình phá án của

27-07-2016 34 chương
Mật Mã Tây Tạng

Mật Mã Tây Tạng

Tên truyện: Mật Mã Tây TạngTác giả: Hà MãThể loại: Trinh Thám - Phưu Lưu - Truy Tìm Kho

19-07-2016 233 chương
Thiên Văn

Thiên Văn

Những bí ẩn chưa được tháo gỡ, những nhân vật kì lạ xuất hiện trong tập một seri

20-07-2016 16 chương
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Cây tỏi nổi giận, vốn tên sách là Bài ca củ tỏi Thiên Đuờng, nhưng căn cứ vào cốt

20-07-2016 30 chương
Đứa Trẻ Giấy

Đứa Trẻ Giấy

Câu chuyện bắt đầu bằng mẩu tin có thật được công bố trên Thông tấn xã liên hợp

19-07-2016 38 chương
Chuyến Tàu Địa Ngục

Chuyến Tàu Địa Ngục

Nửa đêm, hướng về phía nhà ga Manhattan, một chuyến tàu chở tất cả các loại yêu ma

19-07-2016 29 chương
Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa được sáng tác dựa trên những tình tiết có thật trong quá trình phá án của

27-07-2016 34 chương
Lòng kiêu hãnh

Lòng kiêu hãnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Vợ tôi ốm nghén

Vợ tôi ốm nghén

Được khoảng một tuần vợ chưa có biểu hiện gì nên mình cũng yên tâm lắm. Nghĩ

29-06-2016
Vọng cổ

Vọng cổ

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Quên và mất

Quên và mất

Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên "hư ổ

01-07-2016
Cái đuôi

Cái đuôi

Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa "mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng

24-06-2016
Răng của chúng mình

Răng của chúng mình

"Không phải tự nhiên mà tôi nghĩ chị đã không yêu chính chị. Có yêu ngón tay đứt

24-06-2016
Người hát ru hồn

Người hát ru hồn

(khotruyenhay.gq) Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất

28-06-2016
Cậu bé chăn cừu

Cậu bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con

24-06-2016