- Gọi xem tổ của anh Cường thế nào rồi.
bạn đang xem “Cổ Cồn Trắng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Cường đang chỉ huy một tốp đặc nhiệm bảy người đột nhập vào Thiên Sơn. Họ đi rất êm và khi đến gần chòi canh, họ phải bò trườn như rắn. Các chiến sĩ đặc nhiệm mặc quần đùi áo rằn ri, mặt bôi đen, đầu đội mũ vải mềm... Có tín hiệu gọi từ máy bộ đàm, Cường nghe và nhận ra Tường:
- Anh Tường à, đi đến đâu rồi?
- Chúng tôi sắp vượt ngòi.
- Cố nhanh lên anh. Xe chở tên Túy đã về.
- Rất có thể chúng đưa Minh "hói" về cùng. Phải tính đến khả năng chúng làm liều.
- Rõ. Khoảng mười phút nữa chúng tôi sẽ đến cửa hầm.
- Chúc anh thành công.
Ở sân trong của công an huyện, các chiến sĩ cảnh sát cơ động ngồi trên xe ngủ gà ngủ gật.
xe của Túy rẽ vào nhà Hòa "đen". Minh "hói" ngóc đầu lên khỏi thùng xe quan sát. Không thấy có động tĩnh gì, hắn nhảy ra bấm chuông cửa.
Hòa "đen" ra mở cửa:
- Khuya thế này, anh đến chắc có việc gì?
- Mặc quần áo vào, đi với tao có việc cần lắm.
Vài phút sau, Minh và Hòa "đen" nằm trên thùng xe. xe phóng về trang trại Thiên Sơn. Khi đi qua công an huyện, Túy bảo cho xe đi chậm lại.
Khi thấy chỉ huy phòng trực ban còn sáng đèn, các phòng khác tắt hết, hắn cười hài lòng.
Chạy qua được công an huyện vài trăm mét, bỗng Túy quát:
- Dừng lại. xe dừng, Túy nhảy xuống, bảo Minh "hói" và Hòa "đen":
- Chúng bay xuống đây, nấp vào chỗ nào đó chờ, tao quay lại công an huyện xem sao.
Minh "hói" và Hòa "đen" nấp vào rặng cây ven đường. Túy quay xe lại và chạy vượt qua trụ sở công an huyện rồi lại quay đầu và đi vào cổng, dường như để cho mọi người thấy là hướng xe từ tỉnh về. xe đỗ ở cổng, Túy nhảy xuống bảo anh cảnh
- Cho anh vào gặp lãnh đạo công an huyện với.
- Xin lỗi, anh cho biết tên và anh muốn gặp ai?
- Tôi là Túy ở Thiên Sơn, muốn gặp bất cứ đồng chí lãnh đạo nào cũng được.
- A, Công ty Thiên Sơn, đang có anh công nhân mất tích chứ gì. Anh chờ đây, tôi vào báo lãnh đạo đã. Hôm nay có mỗi anh Tài, Phó huyện trực thôi.
Anh cảnh sát gọi điện thoại vào trực ban:
- Alô! Trực ban hả... Này, báo cáo lãnh đạo là có ông Túy ở Công ty Thiên Sơn đến xin gặp có việc khẩn nhé.
Sĩ quan trực ban vội chạy vào báo cáo với Tường và các đồng chí trong Ban chỉ huy công an huyện:
- Báo cáo các anh, có ông Túy đến xin gặp lãnh đạo công an huyện.
Tường giật mình:
- Ông ta đâu?
- Đang đứng ngoài cổng.
Tường nhíu mày suy nghĩ rồi quả quyết:
- Chắc lão ta đến trinh sát đây. Anh Tài có li rượu nào đây không?
Đại úy tài, Phó công an huyện nói ngay:
- Anh uống vài hớp, làm ra vẻ say rồi ra nóichuyện với hắn. Nếu hắn hỏi việc tim Tâm thì cứ bảo là công an tỉnh chịu trách nhiệm. Huyện hết nhiệm vụ rồi, nhưng không được để hắn vào trong trụ sở.
- Tôi hiểu.
Lát sau, Tài ăn mặc quần áo lôi thôi, đi hơi có vẻ "say" ra cổng
- Ông Túy đấy à, đêm hôm có việc gì gọi bản huyện thế
- Thì cứ cho nhau vào trong nhà đã, tôi có việc muốn trao đổi?
- Lại việc thằng kỹ sư chứ gì? Lệnh của Ban giám đốc là giao lại việc này cho cảnh sát điều tra.
- Tôi muốn hỏi thêm anh mấy việc.
Tài ngáp ngắn ngáp dài:
- Ông nói với tôi việc gì thì... thì cứ vạch đầu đuôi ra mà nói. Tôi bây giờ mụ người vì rượu rồi. Chiều nay, ương quá chén, mệt quá.
Túy nhìn ngó vào trụ sở, thấy im phăng phắc, đèn đóm tắt cả, trừ có phòng trực ban là còn sáng đèn và có tiếng người đánh cờ cãi nhau:
- Hàng đi em. Kẻ thông minh là kẻ biết dừng đúng chỗ. Sáng mai anh lấy chú một bữa sáng đạm bạc thôi!
- Đừng hòng! Chiếu tướng... Chạy đi đâu hả bố
- Ha ha? Chiếu này, tao ăn gỏi con mã. Chiếu lại
Tài ngoảnh mặt vào, quát to:
- Bé miệng chứ, có để anh em ngủ không?
- Thôi, ông về đi, sáng mai ta gặp nhau.
Túy làu bàu:
- Công an mà cũng rượu chè... Bây giờ mà có án xảy ra thì làm sao?
Túy bực bội quay lưng đi luôn ra xe. Tài nhìn theo nhếch mép cười.
xe chạy đến chỗ Minh và Hòa nấp thì dừng lại. Minh "hói" hỏi:
- Có thấy gì lạ không?
Không, mỗi lão Tài đang trực chỉ huy nhưng say rượu, đi không vững.
Chiếc xe lao thẳng vào ga ra xe của Thiên Sơn. Minh "hói" cùng Hòa "đen" về thẳng phòng ngủ của vợ chồng Túy. Túy hỏi vợ
- Tay công an ra sao rồi?
- Ngủ rồi. Cho mấy chén rượu, lại có cô em phục vụ, có mà gỗ cột nhà cũng phải nảy mầm. Ngủ say rồi.
Liễu nói xong cười đắc chí. Túy lừ mắt:
- Mình đi chỗ khác, mấy anh em tôi có việc cần bàn.
- Việc gì? Chắc lại việc thằng Tâm mất tích chứ gì? Tôi hỏi thật, ông và thằng Hà làm gì tay
- Cô im mồm đi. Đàn bà con gái, biết gì mà nói.
- Hừ, thế sao hôm nọ bảo tôi là... là Võ Tắc Thiên. Này, tôi nói cho mà nghe, không tính nhanh lên, sáng mai, công an tỉnh họ đến nạy từng viên gạch ở đây ra cho mà xem.
- Sao cô biết?
- À chú lính nghĩa vụ tâm sự với cô em.
Nói rồi, Liễu ngúng nguẩy đi ra. Hòa "đen" tròn mắt:
- Thế này là thế nào? Các anh bắt thằng Tâm Việc không đừng được. Nó phát hiện ra có cây gỗ được khoét lỗ giấu hàng trắng. Thằng Hà phải bắt nó, tiêm thuốc mê cho nó ngủ và đang nhốt trong hầm ở ngoài rừng.
- Các anh định tính sao? - Hòa hỏi giọng run run.
- Anh định hỏi chú mày đây - Minh "hói" nói - Chúng tao tính kỹ rồi, nó mà thoát ra được thì tất cả vào tù hết, bởi nó biết quá nhiều. Cả tao, cả mày cũng không thoát. Nó lần ra cả nhóm đánh hàng của mày trên cửa khẩu Nậm Cắn ngày xưa. Bây giờ, anh em mình đành phải cho nó ra sông thôi.
Hòa suy nghĩ rồi lắc đầu:
- Không, các ông đi mà làm. Tôi ớn cái trò này lắm rồi.
- Thằng em, mày nghe đây. Mày sẽ có ba trăm triệu...
- Ba tỉ tôi cũng không làm. Tôi về đây.
Túy vằn mắt rút súng ngắn lắp ống giảm thanh trong ngăn kéo:
- Về ư? Hoặc mày phụ giúp thằng Minh, hoặc mày nằm lại đây như nó.
Hòa "đen" sửng người nhìn họng súng:
- Hóa ra ông vác súng ra dọa thằng này. Thôi được tôi nhận lời. Nhưng tôi nói trước, sau vụ này là coi như ông và tôi không biết nhau nghe không?
- Cũng được..
- Thế còn tiền.
- Mày cầm lấy ngay bây giờ? - Túy nói rồi mở tủ lấy ra một cọc tiền đô la đưa cho Hòa. Hòa đút túi áo cẩn thận rồi hỏi:
- Anh định làm cách nào?
- Cho nó liều thuốc mê nửa rồi bỏ bao tải, cho mấy viên bi sắt nghiền đá vào rồi đem ra sông Hồng.
- Còn những ai
- Ngoài hầm có hai thằng canh rồi.
- Được Nhưng ông đừng giở trò đểu đấy nhé.
- Yên tâm đi.
Đúng lúc đó, Hà xuất hiện. Túy giao súng cho Hòa và cả ba tên đi. Hà đi sau như thể giám sát hai người. Từ trong nhà, Bình kín đáo theo dõi và anh ta chuẩn bị ra cổng.. Trong lúc đò, đội đặc nhiệm do Cường chỉ huy bắt đầu đột nhập vào trang trại. Anh em đều mặc áo giáp đòi mũ sắt mang súng bắn đạn cao su, đạn hơi cay và có một nhóm mang theo súng bắn tỉa. Do được tập luyện nhiều nên các động tác kỹ thuật của anh em trong đột nhập rất thành thạo và không phát ra một tiếng động nào. Sau khi vượt qua một vướng bạch dàn, một vườn vải họ bắt đầu lội qua con ngòi. Nhưng có một điều mà anh em không ngờ tới là hôm trước, khi gió mùa đông bắc đổ về đã gây ra trận mưa rất to, vì vậy nước con ngòi dâng khá cao và chảy mạnh. Mấy chiến sĩ đi đầu bị nước cuốn khá xa và phải quay vào bờ. Cũng may là Cường đã chuẩn bị rất kỹ nên chỉ mất mấy phút là anh khắc phục được ngay. Cường cho một chiến sĩ bơi giỏi bơi qua ngòi và kéo theo một sợi dây dù loại lớn. Sang đến bên kia, anh chiến sĩ buộc dây vào một gốc cây, và mọi người cứ bám theo dây bơi sang.
Trong hầm, Tâm đã tỉnh. Anh mệt mỏi giương cặp mắt nhìn bóng đèn điện đỏ đục như một hòn than treo trên nóc hầm. Phải mất một lúc lâu anh mới nhìn kỹ được xung quanh. Đó là một căn hầm bêtông khá lớn vì ở trong hầm, vẫn đi thẳng lưng một cách thoải mái. Từ chỗ Tâm nằm, có hai ngách rẽ và không hiểu đường rẽ đó dẫn đi đâu Hầm khá sạch sẽ và không nặng mùi ẩm mốc, chứng tỏ nơi đây thường xuyên có người đến ở và được quét dọn cẩn thận. Tâm bị chúng trói hai tay ra đằng sau, hai cổ chân bị chúng dùng băng dính quấn chặt. Thấy có bát nước to để bên cạnh, Tâm đành nằm nghiêng, oằn oại trườn tới và vục cả mặt vào bát nước. Nước ao vẫn còn tanh mùi bùn nhưng vời anh lúc nay thì quý giá vô cùng. Bái nước lạnh làm anh thấy tỉnh táo hẳn. Tâm dựa lưng vào cạnh hầm bêtông rồi nhích dần ra phía ngoài cửa hầm và ghé mắt nhìn qua những lỗ thủng trên cánh cửa bằng tôn bị thủng lỗ chỗ vì han rỉ đã lâu ngày.
Bên ngoài, ánh trăng suông tỏa nhợt nhại trên khu trang trại vắng lặng. Gió đông bắc đất mùa đông se lạnh luồn qua những lỗ thủng trên cửa chui vào hầm. Gió mang theo hơi đất mới được cày vỡ ở cánh đồng phía ngoài trang trại. Gió mang theo hương thơm cay nhè nhẹ của rừng bạch đàn hơn năm tuổi trồng ven hồ và mùi khói khen khét ngai ngái của những đống cỏ cháy âm ỉ trên nhừng vườn vải phía xa.
Bỗng Tâm nghe thấy có tiếng nói rì rầm và tiếng đập muỗi. Anh chọn mãi góc nhìn cuối cùng thì cũng thấy bên trái cửa hầm, có hai tên bảo vệ đang ngồi canh. Nhìn chúng ngáp, chúng xoa mặt Tâm biết chúng đang phải chống chọi với cơn buồn ngủ và muỗi đốt. Một gã cằn nhằn:
Chương trước