Teya Salat
Dấu chân của chúa - Greg Iles

Dấu chân của chúa - Greg Iles


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 47
5 sao 5 / 5 ( 76 đánh giá )

Dấu chân của chúa - Greg Iles - Chương 18

↓↓

"Tôi là Bill Matthews, chào David. Tôi biết từ lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đến nay đã khá lâu, nhưng tôi muốn anh hiểu rằng anh vẫn có thể nói với tôi bất cứ điều gì. Nào, nói đi."

bạn đang xem “Dấu chân của chúa - Greg Iles” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi hít một hơi thật sâu và đi thẳng ngay vào vấn đề. "Thưa tổng thống, tôi biết ngài đã nghe người ta nói với ngài về cái gọi là bệnh tâm thần của tôi. Tôi muốn ngài biết cho rằng lúc này tôi khỏe mạnh không khác gì lần gặp ngài ở Phòng Bầu dục. Bởi vậy mong ngài hãy lắng nghe tôi nói một cách khách quan. Hôm qua Fielding đã chết ở phòng làm việc của mình trong Trinity. Tôi tin rằng ông ấy bị giết. Hôm nay có một âm mưu toan tính lấy mạng tôi. Một gã đàn ông mang súng đến nhà tôi, tôi đã phải giết gã để tự vệ. Dự án Trinity hoàn toàn mất kiểm soát, và tôi cho rằng Godin và Skow phải chịu trách nhiệm."


Một khoảng im lặng dài.


"Thưa ngài tổng thống?"


"Tôi rõ rồi, David ạ. Nghe này, việc đầu tiên chúng tôi cần làm là đưa anh đến một nơi an toàn."


"Không có nơi nào an toàn cả."


"Được rồi, phải có một chỗ nào an toàn chứ."


"Không có, khi mà NSA còn đang tìm cách giết tôi."


"Đừng lo về NSA. Tôi có thể bố trí để Sở Mật vụ đón anh ở nơi nào đó, và họ sẽ đưa anh đến một căn nhà an toàn trong khi chờ tôi trở về."


Nghe có vẻ hấp dẫn đấy, nhưng tôi biết không thể liều cho một cuộc gặp mặt như thế. Còn sống mà đến được đó là gần như không thể. "Tôi không thể làm vậy, thưa tổng thống."


"Anh không tin Sở Mật vụ à?"


"Không phải thế. Vấn đề là tôi không biết mặt một nhân viên mật vụ nào cả."


"Tôi hiểu." Im lặng. "Chúng ta có thể quy ước một mật mã, một dấu hiệu nhận biết chăng?"


"Điều đó không an toàn đối với NSA. Không có việc gì như thế có thể giữ được an toàn."


"Chúng tôi có thể đón anh ngay bây giờ."


"Chúng ta cần phải giả thiết rằng bọn an ninh đang nghe trộm cuộc nói chuyện này. Họ có thể vươn dài đến tận Trung Quốc."


Matthews thở dài. "Thôi được, David. Hãy cho tôi biết, anh có tin Ewan McCaskell không?"


Tôi đã nghĩ chuyện này rồi. Mãi đến khi McCaskell trả lời điện thoại của tôi ở nhà, cú điện cho người của an ninh Trinity biết tôi chưa liên lạc được với tổng thống, thì tôi mới bị mưu hại. Nếu McCaskell có liên lạc với một người nào đó của Trinity, chắc ông ta phải báo cho họ từ lâu về chuyện này trước cuộc điện đàm ấy. "Tôi tin ông ấy. Nhưng tôi cần phải được thấy mặt ông ấy."


"Ừm... có lẽ anh sẽ phải ẩn náu cho đến khi chúng tôi trở về. McCaskell và Sở Mật vụ sẽ đón anh. Anh có thể về Washington trong vòng bốn ngày được không?"


"Tôi có thể, thưa tổng thống. Cho phép tôi hỏi ngài một câu được không ạ?"


"Được chứ."


"Ngài có tin tất cả những gì tôi vừa nói không?"


Matthews trả lời bằng giọng bớt chan hòa hơn. "David, tôi sẽ không giấu anh. John Skow nói tiến sĩ Fielding chết vì nguyên nhân tự nhiên, và nói rằng không có khiêu khích nhưng anh đã bắn chết một sĩ quan an ninh Trinity bên ngoài nhà anh. Anh ta còn nói anh đã bắt cóc bác sĩ tâm thần của anh."


Tôi chớp mắt không tin. Thế là cuối cùng Skow cũng đã mắc sai lầm.


"Xin ngài giữ máy," tôi đưa máy cho Rachel. "Hãy nói cho ông ấy biết cô là ai."


Cô ngần ngừ cầm lấy điện thoại, áp lên tai


"Tôi là bác sĩ Rachel Weiss... Vâng... Không, thưa ngài. Tôi tự nguyện đi cùng tiến sĩ Tennant... Vâng, thưa đúng. Vâng, người ta đang muốn giết chúng tôi... Vâng, thưa ngài tôi sẽ làm thế."


Cô đưa lại điện thoại di động cho tôi.


"Ngài tổng thống."


"Tôi đây, David. Nghe này, tôi không biết nên nghĩ sao. Nhưng tôi biết anh xuất thân trong sạch, và tôi muốn gặp gỡ nói chuyện với anh."


Một thoáng nhẹ nhõm lướt qua tôi.


"Vâng, thưa ngài. Tôi chỉ muốn một cuộc điều trần thẳng thắn."


"Điều đó phải đợi đến lúc tôi về. Cẩn thận nhé, David."


Một tiếng cười nho nhỏ thoát ra qua cái cổ họng tắc nghẹn của tôi. Câu nói đó là câu cửa miệng của anh trai tôi. "Cám ơn, ngài tổng thống. Xin hẹn gặp ngài."


Tôi tắt máy.


Rachel nhìn tôi chờ đợi. "Anh nghĩ thế nào?"


"Tôi nghĩ chúng ta khá hơn trước đây năm phút. Ông ấy hỏi gì cô vậy?"


"Hỏi rằng có phải tôi bị cưỡng ép không. Ông ấy cũng bảo tôi phải chăm sóc anh. Lạy Chúa... tôi không thể nào tin được. Trong bốn ngày nữa chúng ta sẽ làm gì đây?"


Tôi nhấn ga tăng tốc lên hơn một trăm cây. "Chúng ta sẽ đến Oak Ridge."


"Tennessee à?"


"Ờ. Tôi không thấy nơi nào trên trái đất giống như ở đấy. Ra khỏi thành phố gần chục cây là đã như lạc vào chốn hoang vu. Không cảnh sát. Không có ti vi đăng ảnh truy nã những kẻ chạy trốn và ăn trộm xe tải. Không có gì hết."


"Có xa không?"


"Tám giờ xe chạy." Tôi vượt qua một chiếc xe chạy chậm và chuyển qua làn xe bên phải. "Cô cố ngủ đi một lúc."


"Tôi không ngủ được trong ô tô."


"Nhưng đây là xe tải cơ mà."


"Cứ đùa."


Thoát khỏi chiếc máy bay và liên lạc được với tổng thống khiến chúng tôi hơi phấn chấn lên, nhưng cảm xúc ấy không kéo dài. "Tôi nói nghiêm túc chuyện ngủ nghê đấy. Sáng mai cô sẽ cần toàn bộ sức lực."


"Để làm gì?"


"Vượt núi."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Giới thiệu: Trong khi đang công tác ở Pari, nhà biểu tượng học của trường Đại học

15-07-2016 106 chương
Ai bảo nói không nghe

Ai bảo nói không nghe

(khotruyenhay.gq) - Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp. - Hả, cái gì, thôi cho tao

24-06-2016
Cô Tư

Cô Tư

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin

24-06-2016
Tuyệt tình ca

Tuyệt tình ca

"Hãy xem ta như một giấc mơ buồn, Trả cho em khúc tuyệt tình ca..." Mưa. Nước mưa tạt

24-06-2016
Đức năng thắng số

Đức năng thắng số

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể

24-06-2016
Tình yêu quý tộc - Luxu

Tình yêu quý tộc - Luxu

Giới thiệu: Diệp Xuân (17 tuổi) : nữ nhân vật chính, là một người hiền lạnh nhưng

14-07-2016 97 chương