The Soda Pop
50 sắc thái (18+) - E. L. James

50 sắc thái (18+) - E. L. James


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 40 đánh giá )

50 sắc thái (18+) - E. L. James - Quyển 1 - Chương 1

↓↓

"Tôi biết ngài rất bận, ngài Grey, và tôi cũng còn phải lái xe một chặng dài nữa."

bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Cô về Vancouver ngay à?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên, thậm chí, có phần lo lắng nữa, khi nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài trời bắt đầu mưa. "Vậy thì cần phải lái xe cẩn thận." Giọng anh ta điềm tĩnh, rất đúng mực. Sao anh ta phải quan tâm chứ?


Anh ta hỏi thêm. "Cô chắc đã lấy đủ thông tin rồi nhỉ?"


"Vâng." Tôi đáp, bỏ máy ghi âm trở vào ba lô.


Dường như anh ta khẽ nheo mắt.


"Cảm ơn vì cuộc phỏng vấn, ngài Grey."


"Tôi rất thoải mái về buổi hôm nay." Anh ta đáp, lịch sự hơn bao giờ hết.


Khi tôi đứng lên, anh ta vẫn ngồi, lồng tay vào nhau.


"Chúng ta sẽ gặp lại nhé, cô Steele."


Không hiểu là thách thức hay đe dọa nữa. Tôi cau mày. Khi nào gặp lại cơ? Tôi bắt tay anh ta lần nữa, kinh ngạc vì dòng điện kỳ lạ ấy lại xuất hiện. Ắt là do tôi quá căng thẳng.


"Ngài Grey." Tôi khẽ cúi chào. Bằng những chuyển động mạnh mẽ và duyên dáng, anh ta bước tới mở rộng cửa.


"Để đảm bảo rằng cô qua cửa bình yên, cô Steele." Anh ta mỉm cười. Chắc chắn anh ta đang muốn nhắc đến cái cách duyên-dáng-ngoại-cỡ khi tôi bước vào phòng. Mặt tôi lại đỏ lựng lên.


"Thật chu đáo, ngài Grey." Tôi đáp trả, nụ cười anh ta rộng mở.


Rất hân hạnh đã giải trí cho ngài, tôi quắc mắt thầm trong bụng khi bước qua phòng chờ. Thật ngạc nhiên, anh ta cũng cùng bước ra. Cả Andrea và Olivia cũng nhìn theo, cả hai đều kinh ngạc.


"Cô có áo khoác chứ?" Grey hỏi.


"Vâng, áo khoác ngắn."


Olivia nhảy dựng lên, lấy áo khoác, trước khi cô ta đưa áo cho tôi, Grey nhấc lấy. Anh ta đỡ áo lên và tôi cảm thấy ngượng nghịu một cách rất ngớ ngẩn, khẽ nghiêng vai khoác áo. Trong một khoảnh khắc, Grey giữ tay trên vai tôi. Tôi thở dồn vì cái chạm ấy. Nếu biết tôi có phản ứng đó, hẳn anh ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Anh ta nhấn gọi thang máy bằng ngón trỏ dài và chúng tôi cùng đứng chờ – tôi vụng về, còn anh ta tự chủ một cách điềm tĩnh. Cửa mở, tôi hấp tấp, cố gắng một cách tuyệt vọng để thoát khỏi chốn này. Mình thật sự cần phải ra khỏi đây. Khi tôi quay lại nhìn, anh ta đang đứng quan sát tôi, lưng tựa nhẹ vào cánh cửa ra vào cạnh thang máy, một tay chống lên tường. Anh ta thật sự vô cùng, vô cùng điển trai. Thật đáng sợ.


"Anastasia." Anh ta chào tạm biệt.


"Christian." Tôi đáp.


Và ơn trời, cửa đóng.


Chương sau

↑↑
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Non Dimenticar

Non Dimenticar

Tôi bất lực, nhưng tôi biết cô ấy còn đau khổ hơn tôi. Vậy nên chỉ đành có thể

25-06-2016
Cất anh vào nỗi nhớ

Cất anh vào nỗi nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") ''Cứ ngỡ đã

27-06-2016
Truyện rất ngắn

Truyện rất ngắn

Những mẩu chuyện đâu đó... *** Truyện rất ngắn 1 Tối đi làm về ngồi quán cơm

24-06-2016