Duck hunt
Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 29
5 sao 5 / 5 ( 20 đánh giá )

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu - Ngoại truyện 2 - Nếu để tôi gặp anh (Hết )

↓↓

Còn Cao Triển Kỳ gần say, cầm hai rượu, ở cạnh tôi, hát nhảy theo.

bạn đang xem “Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cuối cùng di động rung trên bàn thủy tinh, lóe sáng.


Cao Triển Kỳ nhiều chuyện, giơ tay cầm, bị tôi trừng mắt.


Tôi cầm di động ra ngoài, cúi đầu nhìn màn hình, số đó, quả nhiên vẫn là số đó.


"Alo.." Tôi nhận máy, nói to.


Bên cạnh mọi người qua lại, tiếng kêu khóc om sòm trong phòng hát, vọng ra ngoài, vô cùng ầm ĩ.


Tôi cầm di động dán chặt bên tai, bịt tai bên kia, miễn cưỡng mới có thể nghe thấy giọng anh, anh đang hỏi tôi: "Em ở đâu?"


"Em ở ngoài" Tôi nói lớn, đi nhanh trong quán karaoke, muốn tìm một nơi yên tĩnh.


"Đang làm gì" Anh hỏi tiếp.


"Em đang hát".


Xung quanh đều là người, cửa thang máy vừa mở, một đám trai gái tràn vào, khoác vai ôm eo, cười hi hi ha ha.


Anh nói một câu bên kia đầu điện thoại nhưng tôi nghe không rõ.


"Anh nói gì?" Tôi đành hỏi, sau đó thấy đường thoát bên cạnh thang máy, tôi len vào đó.


Cửa lò xo vô cùng lặng, dùng hết lức mới đẩy nổi.


Đóng cửa, tiếng huyên náo bị chặn lại phía sau, trong hành lang, ánh đèn mờ ảo. Khải Chính bên kia đầu điện thoại, cẩn thận e dè hỏi: "Anh đến đón em, được không?"


"Để làm gì?"


"Chúng ta đi mua đồ".


"Đi đâu?"


"Em nói đi đâu, chúng ta sẽ đi đó".


"Em không biết".


"Gặp mặt rồi nói nhé"


Tôi bâng khuâng, không trả lời, anh cũng im lặng chờ đợi.


Rất lâu sau, tôi khẽ giọng gọi tên anh: "Khải Chính"


"Ừ". Anh vẫn trả lời như vậy.


"Vừa này..." Tôi dựa vào tường lẩm bẩm nói: "Nên để anh ôm em".


"Trâu Vũ..." . Anh đoán ra manh mối, ngữ khí trở nên căng thẳng: "Anh đến đón em, gặp mặt rồi nói, được không?"


"Không". Tôi lắc đầu: "Vừa nãy em uống nhiều, quên rất nhiều chuyện nhưng bây giờ em nhớ lại rồi".


"Hai năm rồi, anh tưởng rằng em có thể gặp anh" Anh chán nản nói. Cho dù cách một ống nghe, tôi cũng có thể nghe thấy sự thất vọng của anh.


"Đúng! Em cũng tưởng vậy!" Tôi trả lời.


"Gặp mặt nhé, Trâu Vũ, coi như là bạn". Anh vẫn không từ bỏ. Nước mắt chảy xuống, mũi tắc nghẹn, tôi buồn bã trả lời: "Đừng, Khải Chính, gặp anh em rất buồn".


Anh im lặng bên kia đầu điện thoại.


"Anh ổn chứ?" Tôi lau sạch nước mắt, cố gắng đổi chủ đề.


Rất lâu anh không trả lời, sau đó khẽ nói "ừ"


"Nghe nói gần đây công ty anh đã lên sàn bên Mỹ?"


"Ừ"


"Đáng tiếc ở Mỹ, nếu ở trong nước em cũng mua một ít, mua cổ động anh".


"Ừ"


"Nhưng anh phải bảo đảm sẽ tăng, nếu làm em lỗ, sẽ phải bồi thường theo giá".


"Trâu Vũ, hay là để anh đón em nhé". Anh đột nhiên trở nên cố chấp: "Gặp mặt chúng ta chỉ nói chuyện thôi, anh bảo đảm!"


"Không!" Tôi từ chối một cách yếu ớt.


"Gặp anh sẽ buồn, không gặp anh sẽ không buồn ư? Đã quên anh rồi à? Có phải đã quên anh rồi không?" Anh dường như có chút kích động, thấp giọng hỏi nhiều lần.


"Chưa quên, vẫn nhớ, đến từng câu anh nói em cũng đều nhớ"


"Em ở đâu? Trâu Vũ, em ở đâu?"


"Em đang hát, vừa hát vừa nhớ anh"


"Trâu Vũ..."


"Đừng trở lại nữa, bỏ số điện thoại đi! Còn có tấm biển trên cây cầu nữa, cũng đừng thêm nữa. Khải Chính, em mãi mãi, mãi mãi, sẽ không quên anh! Em thề, em mãi mãi sẽ không quên anh!" Cho dù anh không nhìn thấy, nhưng một mặt tôi nói, một mặt giơ tay phải về hướng đông thành kính thề.


"Anh cũng vậy" Anh khẽ đáp


"Em biết"


"Anh sẽ trở lại, trở lại một mình, anh bảo đảm!"


"Không có tác dụng đâu, em muốn gả cho người khác!"


"Em gả đi! Anh sẽ trở về!"


"Trở về cũng không có tác dụng!"


"Anh sẽ trở về! Vì vậy mãi mãi đừng quên anh!" Anh kiên định lặp lại.


Cửa an toàn đằng sau đột nhiên được đẩy ra, Cao Triển Kỳ đầy hơi rượu gọi tên tôi: "Trâu Vũ! Cô chạy vào đây làm gì? Tôi vẫn tưởng cô bị đem bán rồi?!"


Tôi nhìn Cao Triển Kỳ, nói với Khải Chính trong điện thoại: "Tạm biệt!"


"Tạm biệt... đừng quên anh!" Cuối cùng anh vẫn nói như vậy.


Cúp máy, mắt tôi vẫn không rời Cao Triển Kỳ, tôi nhìn anh ta chăm chú, nghiêm túc nói: "Lão Cao, tôi gả cho anh nhé, được không?"Cao Triển Kỳ không hiểu, trong phút chốc thấy kinh ngạc, sau đó anh ta cười mỉa: "Không được!"


"Vì sao?" Tôi thấy rất kỳ lạ: "Chẳng phải anh luôn nói thích tôi ư?"


"Nhưng tôi không muốn ly hôn lần nữa". Anh ta xua tay, từ ngữ không rõ ràng, tôi ngẩng đầu cười lớn.


Chương trước

↑↑
Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A là một truyện ngôn tình cổ đại có nội dung 18+ (truyện ngôn tình

22-07-2016 45 chương
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Sương mù

Sương mù

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hỏi nó

25-06-2016
Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến

25-06-2016
Rất giống tình yêu

Rất giống tình yêu

Tình cảm phải đến từ cả hai phía thì mới gọi là tình yêu. Vậy những cảm xúc rất

27-06-2016
Các em giỏi quá

Các em giỏi quá

"Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn

01-07-2016