" Sau này, em phải nói với tiểu bảo bảo, mẹ cùng ba của chúng, ở nơi này lần đầu tiên hôn nhau, hôn rất lâu."
bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!" Nếu nó mà yêu sớm thì cũng không oán anh được, là người làm mẹ như em dạy chúng tư tưởng này."
" Tiểu bảo bảo lớn rồi mới nói cho bọn chúng."
cô nhìn mặt anh, ánh mắt dịu dàng." Em muốn cho bọn chúng biết, em rất yêu ba chúng nó.
" Hạ Khuynh mỉm cười, áp sát nàng, tinh tế hôn."
Anh cũng rất yêu mẹ của bọn chúng.
" Trong lúc tết xuân, Hạ gia gia, cùng Hạ nãi nãi xuống núi, Hạ gia gia nhìn bụng cháu dâu, cười không khép miệng lại được.
" Hạ gia chúng ta rốt cục cũng có sinh đôi. Tiểu nha đâu, thật sự là không chịu thua kém ai a."
Phó Tự Hỉ cười đến phi thường xán lạn. cô cẩn thận từng ly từng tý một, cái bụng của cô đã rất lớn, liền không thể đi ra ngoài quá xa, chỉ hoạt động trong phạm vi Hạ gia.
Lương San sợ Phó Tự Hỉ sinh khó, liền dặn dò Phó Tự Hỉ cách đi bộ thích hợp. Phó Tự Hỉ nhớ thật kỹ, mỗi ngày sẽ cùng người giúp việc đi dạo một chút. Tới gần ngày sinh dự tính, cô sớm đã nằm ở bệnh viện chờ sinh.
Tâm tình của cô rất mừng rỡ.
cô biết sinh con sẽ rất đau, nhưng cô không sợ. Mẹ cô cũng sinh ra cô cùng em gái như thế. cô tin tưởng mình nhất định chịu đựng được. Thời điểm Phó Tự Hỉ bắt đầu đau đớn, Hạ Khuynh nhận được thông báo, liền bỏ lại công việc, vội vã tới bệnh viện.
Quá trình sinh, anh vẫn bên cạnh cô, cổ vũ cô. cô nhìn anh, trên mặt anh so với cô càng đau đớn hơn. Sau đó, Phó Tự Hỉ nở nụ cười.
Hạ Khuynh… em không sợ… … Nguyện vọng của Phó Tự Hỉ được thực hiện. cô sinh một nam một nữ.
cô nhìn hai đứa bé, cười đến phi thường thỏa mãn. Hai đứa bé chậm rãi lớn, cô mới phát hiện, hai chị em tướng mạo lại không quá giống nhau, bé trai giống Hạ Khuynh hơn, bé gái lại là sự tổng hợp giữa cô và Hạ Khuynh.
Có điều, con mắt thằng bé giống cô như đúc, cười lên là cong. Đối với chuyện đặt tên cho hai chị em, Hạ gia gia đã nghĩ tới. Hạ Tú, Hạ Cẩm. Hạ Cẩm cảm thấy chị mình có chút giả dối.
Thí dụ như, cô thường thường hỏi mẹ một số vấn đề đơn giản. Lúc đó, mẹ đều rất kiên nhẫn đáp, Hạ Tú nghe xong cười hì hì nói.
" Mẹ thật thông minh a."
Sau đó con mắt của mẹ sẽ cười đến cong cong, rất giống mặt trăng trên trời. Sau đó Hạ Cẩm cũng học đi hỏi mẹ, có điều, những điều cậu hỏi không giống Hạ Tú, cậu hỏi đều là những câu có chiều sâu.
Mẹ nghe xong có chút ngốc, sau đó sẽ đi hỏi ba, có được đáp án sẽ trả lời Hạ Cẩm. Hạ Cẩm cũng tán thưởng nói.
" Mẹ con thật thông minh."
Mẹ cũng cười rất vui vẻ. Hạ Cẩm biết, ở nhà, địa vị của mẹ phi thường cao, tuy rằng ba hay gọi mẹ là " cô bé ngốc."
Hạ Cẩm mỗi thứ nghe được sẽ học theo răm rắp, kêu một câu.
" Mẹ cô bé ngốc."
Mẹ cậu sửng sốt, ba cậu động tác phi thường nhanh, trực tiếp ném cậu ra ngoài.
Thế nên, Hạ Cẩm rõ ràng "cô bé ngốc" chỉ có ba cậu mới được nói.
Ai cũng không thể nói mẹ của cậu ngốc. Ngoại trừ ba cậu. Có đoạn thời gian, Hạ Tú xem truyện cổ tích, đột nhiên thông suốt, nói với em trai mình,
"cô bé lọ lem cùng hoàng tử, mẹ cùng ba."
Hạ Cẩm lật lật vài tờ, trả lời.
" Mẹ là công chúa, mới không phải cô bé lọ lem."
" Vậy thì là công chúa và hoàng tử."
" Hạ Tú, chị thật sự rất ngốc."
Hạ Cẩm liếc cô một cái, chỉ vào bức tranh.
" Mẹ là công chúa, ba là kỵ sĩ."
Hạ Tú nhăn nhó khuôn mặt.
" Ba là hoàng tử."
" Chị cái gì cũng không hiểu."
Hạ Cẩm hừ một tiếng, chạy đi. Hạ Khuynh vào ngày nào đó, lại mang theo Phó Tự Hỉ đến ‘ ma thiên luân’.
Anh ôm cô, nhìn cảnh đêm, oán thán nói.
" Hai tiểu quỷ kia ở nhà phiền chết đi, chúng ta vẫn là tới đây hôn nhẹ."
Cô ngửa đầu cười nhìn anh." Hạ khuynh, chúng ta hôn nhẹ đi." Sau đó cô chủ động hôn anh. cô đời này may mắn nhất, chính là được trở thành Phó Tự Hỉ.
Ba mẹ yêu thương Phó Tự Hỉ, em gái bảo vệ Phó tự Hỉ. Còn có, Hạ Khuynh sâu sắc yêu Phó Tự Hỉ.
Hoàn
Chương trước