Insane
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 sao 5 / 5 ( 132 đánh giá )

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu - Chương 173 - Có anh làm bạn

↓↓
Nghe thấy điện thoại có tiếng bận, Uất Noãn tâm thẫn thờ, thất vọng cúp điện thoại, có lẽ mình đã thực sự quấy rầy anh rồi! Đang buồn bã, thì chuông cửa vang lên.........


Không lẽ là anh sao?


Kích động vội xông qua đó mở cửa, nhưng không nhìn thấy người mình đang chờ đợi, mà là Ngũ Liên. Vẻ mặt buồn bã, nhưng vẫn khéo léo che giấu đi.


Ngay lúc đó dù rất thất vọng, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. "Sao anh lại đến đây?"

bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Em quăng tôi qua một bên, mặc kệ tôi sống hay chết, tôi đến tìm em tính sổ đó!" Ngũ Liên nghênh ngang bước vào, chọc ghẹo. "Sao nào? Không phải người em muốn thấy, rất thất vọng sao? Có cần biểu hiện rõ ràng đến vậy không? Dù sao cũng phải để ý cảm nhận của tôi một chứ!"


"Không có!" Uất Noãn Tâm buồn rầu đóng cửa. "Muộn như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?"


"Không phải đang đợi em sao?"


"............ Xin lỗi!"


"Tôi đùa thôi mà." Nhìn thấy cô ủ rũ, anh xoa đầu cô. "Đừng có bày bộ mặt ỉu xìu đó nữa, tôi nhìn thấy rất khó chịu."


"Ờ............." Uất Noãn Tâm vẫn cúi đầu xuống, lê người đến ghế sofa.


"Sao em còn chưa ngủ? Giường đơn gối chiếc sao? Có cần tôi chịu uất ức một chút, ngủ với em một đêm không?"


"Cám ơn! Không cần anh chịu uất ức vậy đâu."


"Cắt! Rõ ràng đang ghét bỏ tôi mà."


Uất Noãn Tâm thực sự không còn sức để đấu võ mồm với anh, không nói tiếng nào liền nằm dài trên ghế sofa.


"Anh ta tối nay sao không ở đây?"


"Về nhà rồi!"


"Ở với tiểu tam sao? Không phải em vì lý do này mới bị đuổi ra ngoài chứ?"


"Không phải, anh ấy về nhà vì............" Uất Noãn Tâm vừa nghĩ đến liền cảm thấy khó chịu. "Quên đi! Không nói nữa!"


"Nói được một nữa rồi lại không nói, đây không phải cố ý khơi dậy sự tò mò của người khác sao? Có gì không vui, nói ra hết đi để ông đây vui một chút coi!"


"Tôi thực sự không muốn nói............ rất rắc rối.........."


"Càng rắc rối càng không được để trong lòng, tìm người bộc lộ ra, sẽ cảm thấy dễ chịu rất nhiều. Đợi chút!" Anh đi vào bếp, lấy một tá bia ra. "Uống hết đống này, tôi không tin em không vui."


"Tôi mua đó!"


"Hở?"


Anh rất bình thản "ờ" một tiếng. "Tối qua em đánh rơi chìa khóa ở chỗ tôi, tôi chỉ tiện tay làm thêm một cái thôi!"


"Làm ơn! Đây là nhà tôi! Anh sao có thể tùy tiện làm thêm chìa khóa nhà người khác chứ!" Điều đáng ghét nhất, còn vui vẻ đến vậy, giống như đây là việc anh nên làm vậy.


"Tại sao không được chứ? Nhà em cũng đâu có đồ gì quý giá đâu, tôi nhìn không thuận mắt."


Còn lý sự đó là điều hiển nhiên nữa sao? Uất Noãn Tâm xòe tay ra trước mặt anh. "Đưa chìa khóa giao cho tôi."


"Keo kiệt!" Ngũ Liên lẩm bẩm một tiếng, ngoan ngoãn mang giao ra hai chiếc chìa khóa. "Dù sao tôi vẫn còn một trăm chiếc."


"Anh............"


"Được rồi được rồi, lúc nãy không phải chúng ta đang nói về chuyện khiến em buồn phiền sao?" Ngũ Liên mở một lon bia, nhét vào tay cô. "Uống đi, uống vài hớp sẽ muốn nói ngay."


"Ngày mai tôi còn phải đi làm!"


"Sợ gì chứ, cùng lắm xin nghỉ thôi! Đời người chỉ có vẻn vẹn mười mấy năm, em đừng có sống mệt mỏi như vậy được không? Tâm trạng của mình không giải tỏa trước, thì làm được việc gì chứ!"


Uất Noãn Tâm bị anh nói trúng, hơn nữa tâm trạng quả thực không tốt, cũng không muốn lo không muốn để ý gì trút bia vào trong miệng.


"Vậy mới được chứ.........."


Cô uống một lượt hai lon, mặt bắt đầu ửng đỏ, hơi say, mới chịu mở miệng từ từ. "Không phải tiểu tam, là em gái anh ấy..........."


"Nam Cung Nghiêu còn có em gái sao? Sao tôi không biết vậy? Trông như thế nào? Đẹp không?"


Uất Noãn Tâm trừng mắt liếc anh. "Đồ dê xồm!"


Giơ lon bia lên, ánh mắt lờ mờ nói. "Em gái là người anh ấy quan tâm nhất, vì cô ấy, anh ấy nhiều lần bỏ rơi tôi........... còn bắt tôi dọn ra ngoài ở............. tối nay................. anh ấy vốn muốn ở lại đây qua đêm, nhưng cô ấy xảy ra chuyện............. anh ấy lập tức trở về nhà, quên mất tôi còn đứng bên cạnh anh ấy............."


"Nhưng cô ta không phải em gái anh ta sao? Còn ghen tuông như vậy?"


"Tôi biết điều này rất vô lý................. nhưng tôi không kiềm được.............. rất nhiều lúc tôi cảm thấy................ tình cảm của bọn họ không phải tình cảm anh em.............. mà là, mà là..................... tình yêu! Bọn họ từng cùng nhau trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện............ tôi vốn không thể bì được, một chút cũng không bì được với cô ấy..............."


Lông mày của Ngũ Liên nhíu lại thật chặt. Anh đã từng điều tra thân phận của Nam Cung Nghiêu, cha mẹ anh ta chỉ sinh hai người con, sau đó hình như vô cớ có thêm một đứa em gái bốn tuổi. Lúc trước anh không chú ý lắm, bây giờ nghĩ lại, quả thật không thể tưởng tượng được.


Uất Noãn Tâm đột nhiên nắm lấy cổ áo của anh lắc điên cuồng, đôi mắt đỏ ửng lên án. "Tại sao anh ấy lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao? Mỗi lần đối xử với tôi tốt một chút, trong lúc tôi cho rằng anh ấy có thể yêu tôi, lại đột ngột đẩy tôi xuống đáy vực.......... một chút cảm giác an toàn cũng không có.......... nếu như anh ấy không yêu tôi, không cần cho tôi niềm tin! Như vậy tôi còn đau khổ hơn!"


Ngũ Liên bị cô lắc đến chóng mặt, bia cũng đổ hết ra ngoài. "Này này này............. cũng không phải tôi làm em buồn, em dằn vặt tôi làm gì hả?"


"Tôi mặc kệ! Đều tại anh! Đều tại anh......" Uất Noãn Tâm càng ngày càng say, gần như không phân biệt được người trước mặt là ai, tâm trạng vô cùng kích động. Quậy một trận, lại vô cùng chán nản cúi đầu, ôm chặt lấy trái tim của mình. "Ở đây............. rất đau............ thực sự rất đau!"


Cô giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn, chỉ có ở bên anh ấy, mới có hạnh phúc. Nhưng một khi anh ấy rời khỏi, thì chỉ còn lại đau khổ, cả thấy giới trống rỗng, một màu đen.


Ngũ Liên mặc dù đau lòng, cũng biết mình bất lực. Bởi vì người cô thực sự cần, không phải anh. Anh giang một cánh tay ra ôm cô vào lòng, vỗ lên vai an ủi cô.


"Đồ ngốc, cần gì vì một người không đáng mà tổn thương mình chứ? Thế giới của em, không chỉ có Nam Cung Nghiêu, còn có rất nhiều rất nhiều thứ khác. Em quên mất ước mơ của mình rồi sao? Làm cho mình trở nên xuất sắc, mới là cách tốt nhất! Mà không phải trốn ở đây khóc lóc, tự oán tự trách mình không giúp ích được gì hết, chỉ làm cho mình càng đáng thương hơn thôi!"


Uất Noãn Tâm nức nở. "Tôi không biết............. tôi thực sự không biết............"


"Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa!" Anh đỡ cô nằm xuống. "Mệt rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi."


"Tôi sợ............ anh sẽ ở bên tôi chứ?"


"Đương nhiên!" Anh hôn nhẹ lên trán cô. "Ngủ đi! Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Sợi nắng

Sợi nắng

Chẳng ai thích một cái nắng gắng gỏt như muốn đốt cháy mọi thứ giữa trưa hè.

24-06-2016
Tình bạn ngọt ngào

Tình bạn ngọt ngào

Hai mươi mốt năm về trước, chồng tôi mang Sam - một chú chó giống Đức tám tuần

30-06-2016
Non Dimenticar

Non Dimenticar

Tôi bất lực, nhưng tôi biết cô ấy còn đau khổ hơn tôi. Vậy nên chỉ đành có thể

25-06-2016
Hành lang tầng hai

Hành lang tầng hai

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Gió thổi lau

27-06-2016
Chuyện tình hôm qua

Chuyện tình hôm qua

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Đôi tay của mẹ

Đôi tay của mẹ

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công

01-07-2016