XtGem Forum catalog
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 84 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 140

↓↓
Sau Này Nhớ Trả Cho Ta Một Thứ Đắt Tiền!



Qua một trận chiến kịch liệt, binh lực hai bên đều tổn thất, trong khoảng thời gian này đều nghỉ ngơi dưỡng sức, biên cảnh cũng bình yên hơn nhiều. Diệp Cẩn cũng vì vậy mà rảnh rỗi, không có nhiều người bệnh cần chữa trị, mỗi ngày sau khi ăn cơm xong hắn đều đến phòng thuốc sửa sang thảo dược, sau đó nằm trong viện ngắm mây trời, toàn thân lười biếng như một con mèo vào mùa đông.

“Tiểu Cẩn”. Sở Uyên đẩy cửa bước vào.

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Chuyện gì?”. Diệp Cẩn nhắm mắt lại ngáp, rõ ràng muốn ngủ.

“Xử lý xong công việc nên đến thăm ngươi một chút”. Sở Uyên ngồi xuống cạnh hắn. “Trên đường gặp được dịch quan, nói là có thư của ngươi”

“Ta?”. Diệp Cẩn bối rối. “Ai viết?”

“Tần Thiếu Vũ”. Sở Uyên đưa thư cho hắn.

“Tám chín phần không phải chuyện tốt”. Diệp Cẩn bĩu môi, mở niêm phong ra, sau khi xem xong thì cảm thán. “Ta quả nhiên là miệng quạ đen”

“Sao vậy?”. Sở Uyên hỏi.

“Trấn Tiêu gia xảy ra án mạng kì lạ, gọi ta tới khám nghiệm tử thi”. Diệp Cẩn ngồi dậy.

“Khám nghiệm tử thi?”. Sở Uyên cự tuyệt. “Chuyện này đương nhiên có người làm, không cho ngươi đi”

“Nếu người khám nghiệm có thể làm được thì hắn sẽ không cố ý viết thư cho ta”. Diệp Cẩn đá đá Sở Uyên. “Giúp ta chuẩn bị một con ngựa”

Sở Uyên vẫn không cho. “Dù là án mạng, cũng do quan viên địa phương…”

“Ngươi ồn muốn chết!”. Diệp Cẩn bất mãn cắt ngang.

Sở Uyên bất đắc dĩ. “Tiểu Cẩn”

“Ta không được nhận bổng lộc, lại giúp quan viên địa phương làm việc là ngươi có lời”. Diệp Cẩn dùng vẻ mặt “lão tử thật lỗ, nếu ngươi không cảm động ta sẽ bóp chết ngươi” nhìn Sở Uyên.

Sở Uyên: …

“Tự ta đi chọn ngựa”. Diệp Cẩn mang giày ra ngoài.

Sở Uyên thầm thở dài, tính tình xấu quá đi…

“Hắn phải đi ư?”. Thẩm Thiên Phong đang luyện binh, nghe được tin thì sửng sốt.

“Vâng”. Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang gật đầu. “Diệp cốc chủ nhận được thư của Tần cung chủ xong thì đến chuồng ngựa, ngay cả Hoàng thượng cũng không cản được”

Đầu Thẩm Thiên Phong kêu ong ong.

“Ở đây có mạt tướng trông coi là được”. Phó tướng rất thức thời, nghe vậy thì vỗ ngực nói. “Thẩm thiếu gia cứ trở về xem”

“Làm phiền”. Thẩm Thiên Phong xoay người nhảy xuống đài, giục ngựa ra xa, ngay cả bậc thang cũng không dùng, đủ thấy cực kì sốt ruột!

Các binh sĩ thấy toàn bộ quá trình đều tỏ ra cảm động!

Trong doanh trại, Diệp Cẩn thu thập hành lí qua loa rồi đeo lên lưng, dắt ngựa ra ngoài.

“Sao lại vội vã như vậy?”. Sở Uyên đi theo bên cạnh hắn. “Tối thiểu cũng nên ăn cơm cái đã”

“Không ăn”. Diệp Cẩn phóng lên ngựa. “Mạng người quan trọng”

Một năm nay Sở Uyên vẫn bó tay với đệ đệ này, vì vậy không thể làm gì khác ngoài sai người âm thầm bảo vệ, lại thông báo cho quan viên ven đường chăm lo nhiều hơn.

Tây Bắc đất bằng, chạy cũng nhanh hơn. Gió thổi từng trận bên tai, nhiều ngày đều ở trong quân doanh, lần này khó có cơ hội ra ngoài, tâm trạng Diệp Cẩn sảng khoái không ít.

Có mấy bóng đen từ trên trời giáng xuống, chặn lại giữa đường.

Chiến mã giật mình giơ lên vó trước, suýt nữa hất Diệp Cẩn xuống lưng ngựa.

“Các ngươi làm gì vậy?”. Diệp Cẩn trong lòng hoảng hốt, sau khi thấy rõ người tới thì thở phào một hơi – muốn hù chết người ư?

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang nhìn nhau một cái, sau đó tiếp tục đứng giữa đường.

“Ta muốn đi trấn Tiêu gia”. Diệp Cẩn nói.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang đơ mặt nói. “Đợi lát nữa”

Diệp Cẩn khó hiểu. “Vì sao?”

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang nói. “Thiếu gia đã dặn, nếu cốc chủ muốn đi xa thì phải chờ hắn về”

“Dựa vào cái gì?”. Diệp Cẩn ngạo kiều nổi giận. “Ta ăn của hắn hay ngủ của hắn mà hắn quản ta?”

Đối với phu nhân tương lai, ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang đương nhiên không thể đắc tội, nhưng cũng không thể thả đi, một hồi lâu mới nói được một câu. “Nếu cốc chủ cứ đi như vậy, đại thiếu gia nhà ta sẽ khóc mù mắt!”

Những lời này là học được từ ám vệ Truy Ảnh cung. Trước kia có lần Thẩm Thiên Lăng giận Tần Thiếu Vũ, tự giam mình trong thư phòng không chịu ra, ám vệ Truy Ảnh cung bèn canh giữ ở cửa sổ, đầy thâm tình miêu tả cung chủ nhà mình sẽ đau khổ hối hận như thế nào, thậm chí còn dùng các câu trau chuốt như “Phòng thanh lãnh, đêm tràn lan, sợ người bất an, nuốt lệ vui hoan”. (Mỹ Ngân version ~ Nguyên văn: Giác thanh hàn, đêm lan san, phạ nhân tuân vấn, yết lệ trang hoan ~).

Vì độ dày da mặt và trình độ không bằng, ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang không thể than thở khóc lóc được, cho nên không thể làm gì khác hơn ngoài học được bao nhiêu hay bấy nhiêu!

“Hắn sẽ khóc mù mắt?”. Diệp Cẩn tức cười.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang tập thể gật đầu – đúng vậy, rất thảm.

“Đừng làm rộn”. Diệp Cẩn nhẫn nại. “Ta đã để lại thư, hắn sẽ không trách các ngươi”

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang không nhúc nhích.

Diệp Cẩn đau đầu, sắp có xu hướng xù lông.

“Hay cốc chủ ngồi nghỉ ngơi một chút đi?”. Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang đề nghị.

Trời đang nắng gay gắt, xung quanh không có một bóng mát, Diệp Cẩn hết nói nổi. “Ta phải ngồi ở đâu?”

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang: …

“Tránh đường cho ta đi”. Diệp Cẩn thở dài. “Nếu còn kéo dài, đêm nay ta phải ngủ ngoài trời, nếu bị hắn biết các ngươi sẽ bị phạt”

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang rơi vào khó xử.

Diệp Cẩn quay đầu ngựa vòng qua mọi người, tiếp tục đi về phía trước.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang không còn cách nào khác, đành âm thầm theo sau bảo vệ hắn. Diệp Cẩn cũng không nhiều lời nữa, tuỳ ý bọn họ đi theo.

Lúc trời tối, mọi người rốt cuộc chạy tới một thôn nhỏ. Vì chiến tranh mà trong thôn đã vắng người, nhưng miễn cưỡng cũng có chỗ ở. Diệp Cẩn đốt một chậu than, sau đó đứng trong sân nói. “Đều vào nghỉ ngơi đi”

Vừa dứt lời, ngoài tường xuất hiện hơn hai mươi người, vừa có ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang, vừa có Ngự lâm quân của Sở Uyên.

Diệp Cẩn bất đắc dĩ, hắn đã quen đi một mình, lần đầu tiên có nhiều người theo như vậy.

“Cốc chủ nghỉ ngơi đi, nơi này có chúng ta trông chừng là được”. Ngự lâm quân nói.

Diệp Cẩn gật đầu, xoay người vừa định vào nhà thì nghe sau lưng truyền tới tiếng gió.

Diệp Cẩn lười quay đầu lại, cũng không muốn quay đầu lại. Không cần nghĩ cũng biết là ai.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang thức thời đóng cửa dùm hai người.

“Tiểu Cẩn”. Quần áo Thẩm Thiên Phong dính đầy cát, rõ ràng vội vã chạy đi.

Diệp Cẩn ngồi trên ghế nhìn trời.

“Sao không chờ ta về”. Thẩm Thiên Phong bất đắc dĩ, nói đi là đi, bệnh này chừng nào mới sửa được?

“Chờ ngươi làm gì?”. Diệp Cẩn ngạo kiều. “Huống hồ ta có để lại thư cho ngươi!”. Đã hết lòng quan tâm rồi!

“Thư của ngươi cũng quá đơn giản rồi”. Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, lấy trong tay áo ra một tờ giấy, trên mặt viết qua loa hai chữ - ta đi!

Cực kì biết lựa chọn trọng điểm.

“Nếu ngươi không thích, sau này ta không làm vậy nữa”. Thẩm Thiên Phong ngồi xổm trước mặt Diệp Cẩn, nắm tay hắn nói. “Không nói tiếng nào mà chạy đi là sao?”

“Ngươi câm miệng!”. Diệp Cẩn bị đâm trúng chỗ đau, thẹn quá thành giận, vì vậy xù lông giận dữ nói. “Buổi tối hôm đó cơ bản chưa hề phát sinh chuyện gì!”. Lão tử hoàn toàn không bị ngươi cởi sạch, cũng không phát ra âm thanh đáng xấu hổ kia, cũng không nắm lấy xx của ngươi giúp ngươi yy!

Biến thái muốn chết!

Tay phải nhất định thối nát!

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang ở ngoài cửa sổ thở dài. Sao Diệp cốc chủ vừa xuống giường là trở mặt rồi, đêm đó chúng ta đều nghe được.

Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, đứng dậy ôm Diệp Cẩn vào lòng. “Đi đường cẩn thận”

Diệp Cẩn ngạo kiều hừ một cái!

“Lý Uy Viễn lòng lang dạ sói, ta phải ở đây bảo vệ Hoàng thượng”. Thẩm Thiên Phong kề vào tai hắn nói. “Tự chăm sóc tốt cho mình”

“Ai cần ngươi lo!”. Diệp Cẩn cực kì mạnh miệng.

“Ngủ sơm đi”. Thẩm Thiên Phong buông tay ra. “Ta ở bên ngươi đến sáng rồi về”

“Tay bị sao vậy?”. Diệp Cẩn cau mày.

“Bị dây cương siết, không có gì đâu”. Thẩm Thiên Phong nói. “Sáng mai sẽ hết”

“Như vậy mà còn bảo không có gì!”. Diệp Cẩn nổi giận. “Ngươi nghĩ ngươi mình đồng da sắt ư?”

“Ta…”

“Ngồi xuống!”. Diệp Cẩn mở bao quần áo, lấy bên trong ra hòm thuốc nhỏ.

Ánh nến trên bàn nhạt nhoà, Diệp Cẩn hơi cúi đầu, hết sức chăm chú xử lý vết thương trên tay Thẩm Thiên Phong. Gò má dưới ánh nến vừa mịn vừa đẹp, lông mi rũ xuống, ánh mắt chăm chú đến mức khiến cho người ta muốn nâng trong tay mà yêu thương.

Thẩm Thiên Phong nhìn không rời mắt, vô cùng dịu dàng.

“Được rồi, đừng để dính nước, buổi tối nhớ đổi thuốc”. Diệp Cẩn băng bó cho Thẩm Thiên Phong, trùng hợp ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.



Vì vậy Diệp Cẩn đỏ mặt y như dự đoán!

“Nhìn cái gì?”. Làm một ngạo kiều chân chính, kỹ năng khẩu thị tâm phi đương nhiên phải thành thạo!

Thẩm Thiên Phong kéo hắn vào lòng, cúi đầu dịu dàng hôn lên.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cưới Cô Vợ Non Nớt

Cưới Cô Vợ Non Nớt

Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của

21-07-2016 9 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Có một mùa hoa ở lại

Có một mùa hoa ở lại

Ai rồi cũng sẽ đi qua những tháng ngày vụng dại của tuổi trẻ. Ai rồi cũng có lúc

24-06-2016
Tình cho không

Tình cho không

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế

24-06-2016
Chiếc cốc vỡ

Chiếc cốc vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh

29-06-2016
Nhạc vỡ

Nhạc vỡ

(khotruyenhay.gq)"Thường thì người ta không tặng nhau những vật dễ vỡ vì họ sợ rằng

30-06-2016
Mưa và Ban Công

Mưa và Ban Công

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Con đường tắt

Con đường tắt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Mở ra được một nửa

27-06-2016