Polaroid
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 3 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 126

↓↓
Tra Tấn Nho Nhỏ!



Con thuyền hơi lắc lư theo sóng biển, Cục Bông nằm trong ổ ngủ rất say sưa, ngay cả mỏ cũng há ra, nhìn cực kì ngây ngô.

Mà trên giường, Thẩm Thiên Lăng đang vượt qua khó khăn gian khổ, đấu tranh bảo vệ chủ quyền hoa cúc với nam nhân của hắn!

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cảnh này rất thê thảm, quả thật khiến người ta không nhịn được bật khóc!

“Còn học được cắn người ư?”. Nhìn dấu răng trên mu bàn tay, Tần Thiếu Vũ bị chọc cười.

Đương nhiên, con thỏ nóng nảy cũng có thể cắn người, Thẩm tiểu thụ lầm bầm, nỗ lực đoạt lại quần của mình!

Một giây sau, hắn đã bị đè xuống giường.

“Đừng làm ở đây!”. Thẩm Thiên Lăng cật lực kháng nghị.

“Ta cũng không muốn làm ở đây”. Tần Thiếu Vũ rất nghiêm túc.

Thẩm tiểu thụ căm giận. “Vậy ngươi cởi quần ta làm gì?”

“Không thể không ở đây được”. Tần Thiếu Vũ tiếc nuối thở dài. “Bên ngoài có người, ta không muốn ngươi bị người khác nhìn”

Thẩm Thiên Lăng: …

Ai ai ai ai nói muốn làm bên ngoài chứ? Làm một đại hiệp ngươi không thể có suy nghĩ bình thường một chút sao? Đừng tuỳ tiện làm ra vẻ mặt “Ta rất muốn mang ngươi xx ngoài trời, thế nhưng bên ngoài có người nên không đi được, thật đáng tiếc” chứ! Làm ngoài trời rất nặng khẩu vị, đương nhiên không thể!

“Cho nên chúng ta phải làm ở đây”. Tần Thiếu Vũ cởi sạch Thẩm Thiên Lăng ra.

“Sẽ lạnh!”. Thẩm Thiên Lăng đá hắn.

“Ta có chừng mực”. Tần Thiếu Vũ cúi đầu hôn nhẹ hắn.

Ngươi thì có chừng mực gì? Lúc ngươi xx sẽ thiếu chừng mực nhất biết không! Thẩm Thiên Lăng vươn tay cướp chăn, dù không có quần áo cũng phải bảo vệ “tiểu Lăng”!

Cực kì có nguyên tắc!

Tần Thiếu Vũ đè lên người Thẩm Thiên Lăng, cúi đầu hôn lên xương quai xanh của hắn.

“Nhột!”. Thẩm Thiên Lăng cố gắng tránh thoát, nhưng thất bại đầy xấu hổ!

Không những thất bại, mà “tiểu Lăng” còn bị nắm lấy!

“Có cảm giác ư?”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn cười nhẹ.

Vô nghĩa, ta cũng không phải thái giám! Thẩm tiểu thụ lầm bầm.

Tần Thiếu Vũ hôn sâu lên mặt hắn một cái, sau đó nghiêng người chen vào giữa hai đùi hắn.

Hô hấp Thẩm Thiên Lăng dồn dập, giơ cờ trắng đầu hàng, hai tay nắm chặt đệm, đáy mắt cũng dâng lên một tầng hơi nước.

Nhưng vào lúc này hắn vẫn kiên trì không rên rỉ ra tiếng, vì con trai đang ở bên cạnh!

Một phụ huynh cực kì hợp lệ!

Một tia tê dại truyền tới từ bộ phận nhạy cảm nhất, chồng chất thành biển, hầu như cắn nuốt toàn thân Thẩm Thiên Lăng. Mà vào thời điểm mấu chốt này, Tần Thiếu Vũ đột nhiên nhả “tiểu Lăng” ra, hôn hôn cắn cắn lên bụng hắn.

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp, ngươi chẳng lẽ không cảm thấy rằng có một số việc vẫn chưa làm xong ư?

Thế nhưng Tần Thiếu Vũ hoàn toàn không để ý đến đôi mắt bối rối, nghi hoặc, khát vọng của hắn, tiếp tục tạo ra một dấu hôn trên bụng hắn, sở thích cực kì biến thái!

Vì vậy Thẩm Thiên Lăng và “tiểu Lăng” cùng nhau liêu xiêu theo gió, uất ức vô cùng!

“… Ưm”. Thẩm Thiên Lăng giật giật cơ thể.

Tần Thiếu Vũ tiếp tục chơi với bụng hắn.

Sao có thể phục vụ kém như vậy chứ! Trong lòng Thẩm tiểu thụ đầy đau thương, nếu là ở lầu xanh ta nhất định sẽ không trả tiền, còn khiếu nại với tú bà!

“Tiểu Lăng” cô đơn lạnh lẽo, mà người nào đó vẫn đang cắn cắn cái bụng. Cuộc đời u ám hoàn toàn không thấy ánh bình minh, Thẩm Thiên Lăng tự mò tay xuống, định tự lực cánh sinh giải quyết vấn đề!

Nhưng một khắc sau, tay hắn đã bị nắm chặt!

“Ngươi cố ý!”. Thẩm tiểu thụ đá Tần Thiếu Vũ.

“Ai nói?”. Đáy mắt Tần Thiếu Vũ mang ý cười, ôm Thẩm Thiên Lăng vào lòng.

“Vậy buông tay ra!”. Thẩm Thiên Lăng kháng nghị.

“Nói mấy câu êm tai, ta sẽ buông ngươi ra”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn nói nhỏ.

Thẩm Thiên Lăng: …

Quả thật không thể biến thái hơn được nữa!

“Nói đi”. Tần Thiếu Vũ cọ cọ “tiểu Lăng”.

Giá trị vũ lực không cùng cấp bậc, Thẩm Thiên Lăng không thể làm gì khác hơn ngoài chịu nhục mà khen ngợi. “Thiếu hiệp, ngươi thật anh tuấn”

“Những lời này từng nói rồi, không tính”. Tần cung chủ rất khó chơi!

Thẩm Thiên Lăng không biết xấu hổ mà hỏi. “Đổi thành lãnh khốc được không?”

Tần Thiếu Vũ lắc đầu, tiếp tục nắm lấy tay hắn không buông.

“Ngọc thụ lâm phong, hành hiệp trượng nghĩa, phong lưu phóng khoáng, võ công cao cường”. Thẩm Thiên Lăng vơ vét một đống tính từ, suy nghĩ một chút lại thêm vào. “Quốc sắc thiên hương”

Tần Thiếu Vũ tiếp tục gãi gãi bụng hắn.

Thẩm Thiên Lăng vừa muốn khóc vừa muốn cười, không thể làm gì khác hơn ngoài rưng rưng nói. “Thiếu hiệp ngươi thật “lớn”!”

Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng. “Câu này ta thích”

“Xem ngươi kìa!”. Thẩm Thiên Lăng vô cùng đau khổ, ngươi có thể bỏ đi những sở thích hạ cấp được không?

“Ừ, ta vậy đó”. Tần Thiếu Vũ cởi đồ của chính mình, đường cong cơ thể dưới ánh đèn cực kì đẹp đẽ.

Thẩm Thiên Lăng vươn tay vuốt ve, vừa hâm mộ vừa đố kị.

“Đứng nhé?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

WTF đừng! Thẩm Thiên Lăng nhanh chóng nằm sấp xuống giường, còn ôm lấy gối!

Tần Thiếu Vũ rất hài lòng, mỗi lần nói đứng thì sẽ chủ động nằm sấp xuống, quả thật không thể ngoan hơn được nữa.

Hết thảy đều ngọt ngào mà chậm rãi, Thẩm Thiên Lăng hít sâu một hơi, cực kì phối hợp nâng eo lên.

Sau khi Cục Bông tỉnh ngủ thì lười biếng ngáp một cái, bò ra khỏi ổ định uống nước, kết quả vừa quay đầu thì thấy cận cảnh, vì vậy lập tức bị kinh ngạc!

Mình chỉ ngủ một chút thôi, sao hai người lại ôm nhau rồi?

Thật chẳng khiến người ta yên tâm chút nào!

Để kháng nghị, Cục Bông đá móng một chút.

Nhưng rõ ràng không có hiệu quả.

Cho nên nó lắc lư nhảy ra khỏi ổ.

“Ưm…”. Thẩm Thiên Lăng hơi cau mày, đón nhận xâm chiếm dịu dàng từ phía sau.

Tần Thiếu Vũ vươn tay vén mái tóc đen của Thẩm Thiên Lăng sang một bên, cúi người hôn lên tấm lưng mảnh mai trắng nõn của hắn, muốn khiến hắn thoải mái hơn một chút.

“Chíp!”. Cục Bông ngồi trước mặt Thẩm Thiên Lăng, dùng đôi mắt hạt đậu nghiêm túc nhìn hắn.

Thẩm Thiên Lăng ý thức hỗn loạn, hoàn toàn không để ý tới con hắn mà cắn cắn môi dưới rất mê người!

Cục Bông vô cùng đau đớn, giơ móng vuốt đá hắn một chút.

Thẩm Thiên Lăng buồn bực mở mắt, kết quả thấy con trai đang ngồi trước mũi, vì vậy kinh ngạc suýt chút nữa bật dậy.

“Lúc này đừng lộn xộn”. Tần Thiếu Vũ đè lưng hắn xuống.

“Ta cũng không muốn lộn xộn”. Thẩm Thiên Lăng muốn khóc. “Nhưng con trai ngươi chạy ra ngoài!”

Tần Thiếu Vũ cau mày nắm tiểu phượng hoàng lên, tiện tay mở cửa sổ ra.

“Chíp!”. Cục Bông bị giơ lên giữa trời, rất khẩn trương, vì vậy ra sức MOE, hai móng vuốt vắt vào nhau.

“Đừng ném ra ngoài!”. Thẩm Thiên Lăng cũng kháng nghị. “Sẽ rơi xuống biển!”

Tần Thiếu Vũ bỏ con trai vào ổ.

Cục Bông thở phào một hơi, ngoan ngoãn vùi vào chăn mà Diệp Cẩn may cho, giấu kín chính mình.

Thế giới người lớn thật nguy hiểm!

“Thiếu hiệp, ngươi thật giàu tình thương của cha”. Thẩm Thiên Lăng nhân cơ hội tán thưởng.

Tần Thiếu Vũ nắm lấy eo hắn, đâm mạnh một chút.

Thẩm Thiên Lăng khóc ròng. “Ta rõ ràng đang khen ngươi”. Biết nghe không?

“Ta biết”. Tần Thiếu Vũ không nhanh không chậm vận động. “Cho nên mới thưởng cho ngươi”

Thẩm Thiên Lăng nghẹn ngoài, phần thưởng này ta không muốn chút nào!

Cực kì đau!

Ngoài cửa sổ gió thổi từng trận, ám vệ nằm trên boong tàu ngắm sao, thuận tiện cảm thán chẳng nghe được gì quả thật tàn nhẫn. Không biết cung chủ và Thẩm công tử hiện đang làm gì nữa.

Hơn nữa tối thiểu cũng để Thiếu cung chủ ra khỏi phòng chứ, chúng ta cực kì muốn bắt cá cho nó!

Cái gọi là một ngày không gặp như cách ba mùa thu!

Thật nhớ!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Hợp đồng tình bạn

Hợp đồng tình bạn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại" ) Thanh

27-06-2016
Một cách khóc

Một cách khóc

"Nhưng không sao cả, mai này nhìn nó, bạn sẽ nhớ một con đường một hàng cây. Không

24-06-2016
Ngày đã qua

Ngày đã qua

Nguyên dừng lại tháo giày ở ngạch cửa, lòng bảo lòng, bữa nay hãy vui như trước đây

24-06-2016
Lời xin lỗi nho nhỏ

Lời xin lỗi nho nhỏ

Tự dưng Trâm đi ngang qua tôi trên phố đông người, thản nhiên không hề biết. Tôi hơi

28-06-2016
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Ông đa tình

Ông đa tình

Mà ai thì cũng phải vậy thôi! Những người mình càng thương thì mình càng ít đề

23-06-2016
Hai nửa cuộc đời

Hai nửa cuộc đời

Tôi nhận được cuộc gọi báo tử của Vũ lúc đang gật gù nghe thầy triết học giảng

29-06-2016
Gió hát mùa hè

Gió hát mùa hè

Tôi có một công việc tốt hơn nhiều người bạn của mình. Nhưng không có nhiều thời

30-06-2016
Con Mèo Đen

Con Mèo Đen

Đời giáo viên có lẽ chỉ cần thế là đã cảm thấy đủ hạnh phúc. *** Sau một

24-06-2016