XtGem Forum catalog
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm

Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 284
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm - Chương 116 - Hôn lễ

↓↓
Lâm Tử Hàn nhìn chăm chú vào bóng dáng càng đi càng xa của cô ấy, cô ấy tuy rằng nói không phản đối, nhưng mà cô biết trong lòng cô ấy rất thống khổ. Dù sao cũng là người mình yêu phải kết hôn, trước đây có lẽ cô không lĩnh hội được loại tâm tình này, bây giờ có thể, bởi vì trong lòng của cô, cùng cô ấy khó chịu như nhau, cùng tàn nhẫn mà dứt bỏ tình yêu của chính mình!


Mặc kệ cô lấy hay không lấy Đỗ Vân Phi, đều sẽ có người bị thương tổn!


Trong phòng ngủ, áo cưới trắng tinh như một đóa hoa lài thật lớn nở rộ trên giường lớn. Lâm Tử Hàn yếu ớt vươn tay, nhẹ vỗ về lụa trắng mềm mại.


Áo cưới rất đẹp, cũng rất hợp với cô, là Đỗ Vân Phi tìm người trong thời gian ngắn nhất chế tạo gấp gáp. Cô đờ đẫn ướm thử áo cưới trắng như tuyết trên người, đờ đẫn dừng ở gương nhìn hình bóng phản chiếu ra, đây là cô sao? Vì sao sau khi mặc áo cưới vào không có chút cảm giác hạnh phúc nào chứ?

bạn đang xem “Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Bảo bối, mẹ xinh đẹp không?" Cô khẽ hé môi đỏ thắm, buồn bã mở miệng.


"Xinh đẹp!" Tiểu Thư Tuyết hưng phấn nói: "Mẹ thật xinh đẹp"


Cô ngồi xổm người xuống, nắm tay nhỏ bé của con bé hỏi: "Có thích ba ba Đỗ hay không?"


"Thích!" Tiểu Thư Tuyết không chút nào suy nghĩ mở miệng nói, toàn bộ người trong thôn này, không có người nào là nó không thích.


"Vậy... Thích ba ba Đỗ nhiều hơn, hay là thích chú Lãnh nhiều hơn?"


Tiểu Thư Tuyết suy nghĩ một chút, cười hì hì nói: "Thích chú Lãnh nhiều hơn, mẹ không thể nói cho ba ba Đỗ nha, ba ba Đỗ nghe được sẽ đánh mông con"


"Vì sao thích chú Lãnh nhiều hơn?" Lâm Tử Hàn vốn là muốn nói, mẹ cũng thích chú Lãnh nhiều hơn. Nghĩ đến vấn đề phức tạp như thế con bé cũng nhất định sẽ u mê, không thể làm gì khác hơn là nhẫn nại hơn.


Tiểu Thư Tuyết mờ mịt mà lắc đầu, bởi vì nó cũng không biết mình vì sao lại thích chú Lãnh nhiều hơn, "Mẹ, mẹ sao lại khóc? Ở đây lại không có dã lang"


Ô... Bởi vì cô nhớ dã lang... Rất rất nhớ anh...


Sáng sớm, Lâm Tử Hàn bị Vương Văn Khiết kéo dậy trang điểm, buồn bã ngồi ở trước gương lớn, tùy ý để nhà trang điểm động thủ trên mặt mình.


"Lâm Tử Hàn! Có người nói cho em hiện tại lấy chồng phải khóc không?" Vương Văn Khiết nhìn hai mắt cô sưng giống như quả hạch đào, thét to.


Lâm Tử Hàn nhìn chằm chằm chị, vô tội mà lắc đầu, cô làm sao biết lại biến thành như vậy chứ.


Vương Văn Khiết chịu hết nổi rồi mà trợn trắng mắt, hướng về phía nhà trang điểm nói: "Thêm ba tầng phấn cho em!" Nhà thiết kế "A" một tiếng, do dự mà không biết nên hạ thủ như thế nào.


"Để cho em!" Vương Văn Khiết không nhịn được đoạt lấy cây cọ trang điểm, một tay ấn Lâm Tử Hàn nằm sấp xuống bàn trang điểm, không để ý tới của tiếng thét chói tai của cô, gần như bạo ngược mà xoa một đống phấn trắng trắng hồng hồng lên mặt cô.


"Vương Văn Khiết! Chị là tên cuồng bạo lực!" Lâm Tử Hàn thét chói tai tránh né công kích của chị, Vương Văn Khiết cũng không cho cô cơ hội lẩn tránh, chăm chú nắm lấy người cô.


Sau một phút đồng hồ...


"Được rồi!" Cô ném cây cọ trang điểm vào tay nhà trang điểm, vỗ vỗ bụi son phấn trên tay, thoả mãn thưởng thức kiệt tác của mình, còn hơn vừa rồi, đẹp rất nhiều rồi.


Sau một lúc thưởng thức, hướng về phía cô nói: "Chị đi xem Vân Phi bên kia thế nào" Nói xong đi ra ngoài.


Giọng nói của Tiểu Thư Tuyết vang lên ngoài cửa: "Dì Văn Khiết, cháu cũng muốn đi nhìn ba ba Đỗ"


"Từ giờ trở đi gọi ba ba, không thể gọi ba ba Đỗ nha"


"Vì sao chứ?"


"Bởi vì..." Giọng nói vui sướng càng đi càng xa, cuối cùng nghe không được, Lâm Tử Hàn than nhẹ một tiếng, ngửa đầu chớp chớp mắt hai mắt, rất sợ nước mắt lần thứ hai không nghe theo sai khiến mà chảy ra, phá hủy trang điểm thật vất vả mới xong.


Từ giờ khắc này, cô không bao giờ... không thể có quan hệ với người đàn ông kia nữa, cho nên, không thể nghĩ tới anh.


Đỗ Vân Phi nhất định sẽ làm cho cô hạnh phúc, nhất định sẽ...


Trong chiếc gương to như thế, làm nổi bật ra một thân ảnh xinh đẹp cô một phút đều không muốn gặp lại, người vừa tới xinh đẹp động lòng người trên mặt hàm chứa một chút mỉm cười đắc ý, môi đỏ khẽ mở, đọc nhấn rõ từng chữ nói: "Làm như vậy là được rồi, cần gì phải rước khổ cho mình chứ?"


"Nếu như cô tới để nói móc tôi, như vậy cô hiện tại có thể đi" Bởi vì cô hiện tại đã rất khổ, không cần thiết đổ thêm dầu vào lửa nữa!


Duẫn Ngọc Hân cười yêu kiều một tiếng, nói: "Tôi làm sao có thể nói móc cô chứ? Tôi là tới chúc mừng cô" Nói xong mở túi xách ra, lấy ra chi phiếu sớm đã chuẩn bị xong đặt ở trên mặt bàn: "Đây là quà mừng cho cô, cũng có thể nói là lễ tạ ơn tôi đưa cho cô"


Lâm Tử Hàn liếc liếc mắt chi phiếu trên mặt bàn, không nhìn kỹ rốt cuộc là nhiều hay ít, nhưng mà có thể đại khái thấy chí ít cũng có tám hay chín số không đứng sau.


Đưa tay, Lâm Tử Hàn cầm tờ chi phiếu vứt lên trên người cô ta, mặt không chút thay đổi nói: "Cô muốn tự mình cút đi, hay là tôi gọi người đem cô khiêng ra ngoài?"


Duẫn Ngọc Hân sửng sốt một chút, đón được chi phiếu cô vứt tới, không nhận? Cô ta là chê ít sao?


"Nếu như cô cảm thấy thiếu, tôi lại thêm là được, chỉ cần cô sau này đừng xuất hiện ở Tiêu thị là được" Duẫn Ngọc Hân nhìn cô nói, tiền cô ta có cả đống, Tiêu Ký Phàm lại chỉ có một!


"Cút cho tôi!" Lâm Tử Hàn cố không khiến nhà trang điểm đang làm tóc cho mình phân tâm, tức giận mà nắm đồ dùng hoá trang trên mặt bàn, ném tới trên người cô ta! Có tiền có gì đặc biệt hơn người, giây phút cuối cùng còn muốn tới vũ nhục cô một chút, thực sự là quá ghê tởm!


Duẫn Ngọc Hân tránh thoát khỏi công kích của cô, nghĩ mà sợ nhìn chằm chằm Lâm Tử Hàn giống như chó dại, lui về phía sau cánh cửa vài bước. Người phụ nữ này, thật khiến cho cô ta không hiểu cô đang nghĩ như thế nào! Cho cô tiền còn không muốn!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Hồng nhan bạc phận

Hồng nhan bạc phận

Chưa đầy 16 tuổi em đã rực rỡ như một bông hoa nở sớm. Em không giống các bạn trang

29-06-2016
Những ván cờ caro

Những ván cờ caro

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bào cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") An biết, Huy

27-06-2016
Em chỉ là công nhân

Em chỉ là công nhân

(khotruyenhay.gq) 24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là

28-06-2016
Hạnh phúc

Hạnh phúc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hạnh

25-06-2016
Cụ già ven đường

Cụ già ven đường

Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt,

23-06-2016
Chỉ cơn mưa có lỗi

Chỉ cơn mưa có lỗi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Chỉ tại cơn

27-06-2016
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Hoán đổi

Hoán đổi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương