XtGem Forum catalog
Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai - Chương 11

↓↓
Nhìn thấy tôi nhưng anh lại làm ra vẻ chả thấy gì, khiến tôi tức đến bốc hỏa, nhưng mà chả chửi nổi câu nào, chờ anh đi qua rồi mới lẽo đẽo theo sau.

bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hình như đồ nặng lắm hay sao mà Khang Duật bước rất chậm, tôi giận đến bốc hỏa nhưng mà chả nói được câu nào, chờ anh đi trước, theo đó bước sau.

Trời về chiều, không hiểu sao tôi lại thấy lưng anh rất đẹp, ánh nắng nhuộm vàng cả thân. Lúc qua đường, anh ngừng lại, nhìn xung quanh một lượt, các đường nét trên mặt vốn đã đẹp nay được phủ thêm màu vàng, như chàng kị sĩ đẹp trai trong phim hoạt hình vậy.

Nhìn một hồi, cả mặt đều ửng đỏ, tim cũng đập thình thịch.

Đôi mắt trong cũng bị nhuộm, như viên kim cương vàng, lại có tia sáng như màu ngọn lửa, càng khiến tim tôi dồn nhịp đập hơn.

“Không được động vào chồng của bà đây, phải không?”

Hả? Mặt tôi đỏ đến tận mang tai.

Sao anh nghe được!!

“Có gan nói như thế, tại sao lại không dám thừa nhận!!”

Đỉnh đầu tôi lại tiếp tục bốc hơi, ngón tay không ngừng vân vê vào nhau.

“Tại sao cậu không nghĩ, như thế có nghĩa là gì?”

Ý gì là ý gì?

Tôi sửng sốt, cả đầu cũng nóng ran, tuy rằng vẫn còn mông lung, nhưng mà quả thật tôi đang bắt đầu tự hỏi mình, như vậy có nghĩa gì đây.

Vì sao tôi thấy anh và Cao Đình Đình ở chung với nhau sẽ tức giận, nổi cơn tam bành, lại còn dám đe dọa người ta, hơn nữa… trước đó thấy Diễm Diễm với anh cũng…

Đột nhiên, chữ GHEN xuất hiện trong đầu tôi rồi to dần, đè lên những thứ khác.

Là GHEN!!

Tôi GHEN!!!

Tôi… ghen với Cao Đình Đình, cũng ghen với cả Diễm Diễm.

Đó là ghen.

Vậy nên hôm qua tôi mới xô Diễm Diễm, hôm nay lại dọa nạt Cao Đình Đình.

Tôi… vì sao lại ghen… tôi…

Tôi ngẩng đầu nhìn Khang Duật, chẳng biết anh đến trước tôi từ lúc nào.

Giọng anh rất dễ nghe, tựa như tấm vải nhung, bao trọn tất cả mọi tâm tư suy nghĩ của tôi lại, nỉ non mà dụ dỗ.

“Thích mình, phải không?”

Trong phút chốc, tôi bỗng có câu trả lòi.

Thích.

Tôi… thích anh.

Trong lòng cảm thấy ấm áp, tê tê, đôi mắt lóe lên vẻ thông suốt.

Khang Duật nhìn thấy, lộ ra nụ cười còn đẹp gấp trăm lần ánh chiều tà kia – “Vậy là biết rồi, phải không?”

Tôi đỏ ửng mặt, gật gật đầu, rồi lại gật đầu, gật đầu liên tục.

Anh đứng bên cạnh tôi, đột nhiên nói – “Nhưng có điều kiện…”

Điều kiện!?

Tôi nhìn xuống hai bị nilon nặng trịch trong tay anh.

“Tôi… em giúp anh mang!!”

Anh liếc mắt nhìn tôi, hiện lên một tia sáng trong đáy mắt – “Nặng lắm!”

“Biết mà!! Để em cầm giúp anh một cái.” – Nói nhiều vô ích.

Tôi nghĩ rằng Khang Duật sẽ đưa tôi một túi nhưng sau cùng anh chỉ đổi tay mà thôi, một tay mang hết hai bịch nilon kia, rồi đưa tay không cho tôi.

Tôi ngẩn người.

“Cho em, cầm đi!!” – Anh lắc lắc cái tay không.

Tôi nhìn bàn tay to kia, ngón tay thon dài như được chạm khắc, khuôn mặt chả biết đỏ đến mức nào rồi, không biết có phải do ánh chiều chiếu vào hay không, nóng đến độ có thể luộc trứng.

Tôi từ từ đưa tay mình hướng về phía anh.

Cúi đầu, cảm giác ấm áp, anh nắm chặt bàn tay tôi.

“Nghe đây, anh cho phép em thích anh. Nhưng mà, ngoại trừ việc bên nhau hạnh phúc đến già, em tuyệt đối không còn con đường nào khác!”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, anh cũng đang nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập sự tin tưởng, tin rằng đây là chuyện anh phải hoàn thành cả đời.

Tôi ngượng ngùng ừ một tiếng nho nhỏ, cũng nắm chặt lấy tay anh.

Sao mà chặt chẽ đến vậy…

“Đi thôi!!”

“Ừm…”

Từ ngày hôm nay, chúng tôi thành người yêu.

***

(*) Vài lời: Bắt đầu từ chương này, hai bạn trẻ chính thức yêu nhau rồi *tung hoa*.

Như mọi người đã biết, ngôn xưng trong tiếng Trung cũng như tiếng Anh, chỉ có ta – ngươi mà thôi, nên khi edit sang tiếng Việt, việc khá đau đầu là tìm ngôn xưng phù hợp. Mình đã nghĩ đến điều này nhiều, cho rằng, khi chưa yêu là tôi-cậu; yêu rồi, nhưng vì chỉ đang tuổi học sinh thì cậu-mình thôi là được rồi, sau này lớn lên mới hẵng anh-em. Nhưng bắt tay vào edit chương này lại nghĩ, Khang Duật hơn Miểu Miểu hai tuổi, chưa yêu đương gì mà gọi anh-em cũng còn được nữa là, hơn nữa, chả các bạn trung học yêu nhau bây giờ cũng gọi nhau là anh em còn gì? Vậy nên, Nguyên đổi nhân xưng thành anh-em cả để câu truyện có cảm giác dịu dàng hường phấn hơn, phù hợp với nhu cầu chìm đắm trong sến súa của gia chủ, hi vọng mọi người cũng tán thành :’).

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Cậu thuộc về nơi ấy

Cậu thuộc về nơi ấy

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") An à,

25-06-2016
Con bé mặc đầm đen

Con bé mặc đầm đen

(Giải Ba - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) Và rồi cứ thế, tiếng cười khanh khách của

01-07-2016
Về miền Tây...

Về miền Tây...

Tạm xa Sài Gòn với cơn mưa chiều tầm tã, với những kế hoạch đang còn dang dở, mình

25-06-2016
Trăng bạc

Trăng bạc

(khotruyenhay.gq) Thanh chợt nhận ra lí do em trai luôn chờ đợi để nghe cái âm thanh ồn ã

28-06-2016