Polaroid
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 208
5 sao 5 / 5 ( 52 đánh giá )

Cảnh Xuân Nam Triều - Chương 20

↓↓
"Thuận đường phái người trông kỹ nha đầu kia, xem nó rốt cuộc có khả năng gì, cư nhiên khiến đứa nhỏ Tiêu Mạc này để tâm?"

bạn đang xem “Cảnh Xuân Nam Triều ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Vâng"

Trương Khởi khom người thối lui khỏi gian phòng, liền lặng yên đi theo sau lưng A Hương và Tiêu Mạc.

Nàng cúi đầu nhìn mũi chân của mình, thầm nghĩ: qua việc này, chỉ sợ Trương Tiêu thị đã để mắt tới mình.

Buổi sáng mình chạy đến chỗ Trương Hiên, ở chung vui vẻ với huynh ấy, Trương Tiêu thị một khi biết được, cũng sẽ phái người để mắt tới mình.

. . . . . . Nàng đã quyết định, nàng không muốn sống những ngày hèn mọn có thể bị giết bất cứ lúc nào nữa. Nàng muốn được nhiều người bảo vệ hơn, thì không thể không chịu đựng sóng gió.

Đang lúc ấy thì, Tiêu Mạc đang đi tới, đột nhiên ngừng lại bước chân một chút.

Trương Khởi đang cúi đầu suy nghĩ, không có để ý, liền đụng phải lưng của hắn. Một tiếng phịch vang nhẹ lên, Trương Khởi khẽ gọi một tiếng, ngã về sau.

Tiêu Mạc vội vàng đưa tay vịn, khi hắn vừa đỡ, hai dòng màu máu khả nghi liền hiện lên mặt Trương Khởi. Khi A Hương đang giật mình, Tiêu Mạc đã cau mày nói: "Lại chảy máu mũi?" Hắn chuyển sang A Hương, ra lệnh: "Bưng bồn nước tới đây."

A Hương đáp xong lại nghe Tiêu Mạc kêu nàng "Chậm đã!", rồi nhắc nhở: "Đừng kinh động người khác."

A Hương gật đầu: đụng chạm chảy máu mũi vốn là việc rất nhỏ, Trương Khởi cũng không phải là người cao quý gì, sao đáng kinh động người khác?

Đưa mắt nhìn A Hương bước nhanh rời đi, Tiêu Mạc liền ôm lấy Trương Khởi, đi về phía núi giả bên cạnh.

Đi tới trong sơn động, hắn chầm chậm để Trương Khởi xuống.

Thấy Trương Khởi nhìn ống tay áo mình lom lom, hắn cười cười, vẩy vẩy tay áo, thuận tiện theo đó lấy ra một cái bao bố, nói: "Ngươi nghĩ không sai, máu này chỉ là một loại thuốc nhuộm, là ta cố ý bôi ở trên mặt ngươi ."

Ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn chằm chằm cặp mắt Trương Khởi, hắn lịch sự cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, "A Khởi, ngươi không cảm thấy nên giải thích cho ta một chuyện sao?"

Thấy Trương Khởi cúi đầu không nói, âm thanh hắn chuyển trầm, "Ngươi có thể suy nghĩ thêm một hồi, ta không vội."

Trong giọng nói của hắn, có vẻ mất hứng.

Trương Khởi cắn môi.

Nàng sai lầm rồi, hắn là người rất mạnh.

Nhìn chằm chằm Trương Khởi cúi đầu, chần chờ không nói, Tiêu Mạc vươn tay ra.

Ngón tay hắn lau mặt của Trương Khởi, sau đó, chậm chạp mà kiên định, phủ lên cái trán của nàng.

Khi Trương Khởi khẩn trương đến toàn thân cứng còng, âm thanh trầm thấp của Tiêu Mạc truyền đến, "Che mắt như vậy, lúc nhìn đồ không thấy không thoải mái sao?"

Hắn nhớ buổi tối đó, cặp mắt long lanh như bầu trời kia đã khiến hắn kinh ngạc. Mà hiện tại hắn muốn hiểu rõ.

Hắn từ từ phất tóc mái của Trương Khởi lên.

Trương Khởi vẫn không nhúc nhích, lúc này, nàng làm cái gì đều là vô dụng.

Rốt cuộc, tóc trên trán của nàng bị hắn hoàn toàn phất mở, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, xuất hiện rõ ràng ở trước mặt hắn.

Trương Khởi thấy, trong chớp nhoáng này, đôi mắt của Tiêu Mạc sáng lên!

Hắn nhìn chằm chằm nàng, một hồi lâu sau, hắn thở dài ra, thì thào nói: "Thì ra là khi đó ta không có nhìn lầm." Lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng, liền cảm thấy không hề đúng, cảm giác kia quả nhiên là đúng.

Hắn chưa bao giờ cghĩ đến, chỉ là để tóc mái xuống, che mắt lại, thì khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đáng yêu, sẽ gặp trở nên phổ thông như thế.

Hắn giữ cằm Trương Khởi.

Một hồi lâu, hắn buông nàng ra, nhỏ giọng nói: "Ngươi đúng." Nàng quả nhiên thông tuệ!

Khi Trương Khởi kinh ngạc nâng lên mắt to mịt mờ nhìn về phía hắn thì gương mặt tao nhã tuấn tú của Tiêu Mạc, đã tràn đầy dịu dàng và khẳng định. Hắn lấy khăn tay ra giúp nàng lau đi thuốc nhuộm trên mũi, động tác kia, dịu dàng giống như gió xuân phất qua.

Vừa lau, vừa nhỏ giọng nói: "Sau này còn phải bôi mặt đen chút." Dừng một chốc, hắn lại nói: "Ngày mai ta sẽ bảo Tiểu Đường đưa tới một vật cho ngươi. Vật kia hòa vào trong nước, rửa mặt rồi da sẽ biến thành đen. Ngươi yên tâm dùng, nó không tổn hại da thịt."

Nhìn gương mặt xấu hổ của Trương Khởi, hắn tự tay vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, sau đó giúp nàng để tóc mái xuống, "Đi, chúng ta đi ra ngoài đi."

Hai người mới đi ra, liền thấy A Hương bưng một chậu nước vội vàng đi tới. Nhìn A Hương, Tiêu Mạc nói: "Ngươi đi trở về ."

Thấy Trương Khởi nháy mắt, hắn cười cười, "Ngươi có thể trở về phòng."

Trương Khởi cúi đầu, suy nghĩ một lát, nàng cúi chào hắn, khéo léo lên tiếng: "Vâng" rồi đi vào trong rừng cây.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Bánh ngọt và trà xanh

Bánh ngọt và trà xanh

Một chiều mưa, tôi kéo sụp mũ len và leo miệt mài trên con dốc nhỏ. Khóc không thành

24-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016
Tỉnh dậy

Tỉnh dậy

Cô bước như lết trên đường từ bệnh viện về nhà. Mọi thứ trong đầu về một

01-07-2016
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Anh đào thiếu niên

Anh đào thiếu niên

Lần đầu tiên của mỗi người đàn ông, đều sẽ có một cô gái như hoa anh đào, phiêu

30-06-2016
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Phùng Tấn Hải - cuối cùng tôi đã tìm ra anh rồi, kí ức tuổi 18 của tôi đều nằm

25-06-2016
Lạc đầu mùa

Lạc đầu mùa

Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ

30-06-2016