Nhìn lại thì đó dường như là một môn hạ của Luyện Huyết Đường, thân mang trọng thương, sự sợ hãi đau đớn dường như đã khiến hắn mất hết lí trí, đang điên cuồng gào thét nhằm Quỷ Lệ đâm tới. Chính giây khắc đó, từ bên tay phải của Quỷ Lệ, một luồng sáng quyện lẫn giữa những đạo huyết tinh hồng quang và những tia sáng xanh đen vụt ra, chụp lên người kẻ đó.
bạn đang xem “Tru tiên - Tiêu Đỉnh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Không gian vốn đã sặc sụa máu tanh, nay lại nồng nặc thêm vài phần.
Thân thể hắn thoáng chốc đã trở thành một cái xác khô kiệt vô lực lảo đảo đổ sang một bên, đám người của Luyện Huyết Đường sắc mặt trắng bệch, có một vài đệ tử ít tuổi sợ đến phát run lên. Cặp mắt Quỷ Lệ dần dần xuất hiện những tia sáng đỏ lấp lóe, nhưng hắn vẫn đứng tại chỗ thong thả nói: "Các ngươi hàng hay không?"
Từ trong lòng bàn tay hắn, cây gậy đen đúa tên gọi Phệ Hồn Bổng (Thiêu Hỏa Côn...) dần dần tỏa sáng bay lên.
Sau lưng hắn, đám hắc y nhân dường như cùng lúc hít một hơi, bước lên phía trước một bước.
Khí thế hung hãn áp đảo như bao trùm trời đất mỗi lúc một thêm nặng nề, nhận chìm đám người của Luyện Huyết Đường.
Đột nhiên, trong đám môn hạ Luyện Huyết Đường có kẻ lập cập kêu lớn: "Đừng... xin đừng...ta...ta...ta đầu hàng!"
Mấy tiếng ấy thì ra phát xuất từ miệng một đệ tử ít tuổi, hắn lập tức bước ra khỏi đám môn hạ của Luyện Huyết Đường, chạy sang phía hàng ngũ của Quỷ Vương Tông, nhưng vẫn có ý chạy xa xa vòng qua vị trí của Quỷ Lệ.
Có kẻ mở đầu là lập tức có phản ứng, chúng nhân Luyện Huyết Đường kẻ này nhìn kẻ nọ, một lát lại có kẻ chạy đi sang phía bên kia, Niên Lão Đại thở dài một tiếng, biết rằng cơ hội cứu vãn đại cục thế là hết, cười thảm nói: "Hết rồi, hết rồi!"
Dứt lời, hắn bước vượt lên phía trước, mấy kẻ đứng sau lưng hắn cũng chậm chạp nối gót bước tới trước mặt Quỷ Lệ. Niên Lão Đại rút trong người ra một chiếc thiết bài to bằng bàn tay, bên trên có khắc hình một trái tim đen sì, hai tay dâng lên trước mặt Quỷ Lệ, thê thảm nói: "Đây là Hắc Tâm Lệnh của Luyện Huyết Đường, cơ nghiệp tám trăm năm của Luyện Huyết Đường hôm nay tại đây..."
"Nhảm nhí!"
Một tiếng thét to, thanh âm có phần run rẩy, phát ra từ phía sau lưng. Mọi người giật mình nhìn lại, chỉ thấy trước khối cự thạch còn có một bóng người, người duy nhất đã không theo gót chúng nhân Luyện Huyết Đường đầu hàng khi nãy.
Dã Cẩu Đạo Nhân!
Dã Cẩu Đạo Nhân nhìn Niên Lão Đại trừng trừng, hơi thở gấp gáp, nhưng miệng vẫn tiếp tục nói lớn: "Lão Đại, khi xưa lão dẫn ta gia nhập Luyện Huyết Đường, tất cả môn hạ chúng ta trước tượng tổ sử Hắc Tâm Lão Nhân đã lập trọng thệ, còn sống quyết chẳng thay lòng, lão... lão sao có thể làm như thế?"
Niên Lão Đại trên mặt lộ vẻ xấu hổ, khẽ cúi đầu, trầm giọng nói: "Dã Cẩu, tình thế bây giờ người mạnh ta yếu, ngươi bất tất phải tự đi tìm cái chết, hãy mau qua đây đầu hàng đi!"
Dã Cẩu Đạo Nhân đứng đó trước vô số cặp mắt bên dưới, nhưng duy một cặp mắt ở ngay hàng đầu, ẩn hiện những tia sáng đỏ lòe ghê sợ, như đang nhìn thấu tâm can hắn, khiến hắn toàn thân lông tóc dưng hết cả lên, thậm chí cả đôi chân hắn dường như cũng bị nỗi sợ hãi khống chế, khẽ run lên bần bật.
Có điều, mặc cho thân thể run lên vì sợ hãi, hắn vẫn chầm chậm lắc đầu: "Không thể, Lão Đại, không làm thế được, lão muốn ta làm gì cũng được, nhưng muốn ta phản lại Luyện Huyết Đường thì không thể nào đâu!"
Hắn ngước nhìn ra phía trước, nơi đó chỉ có một màn không mênh mông, dường như tất cả đều đã tan biến hết, thầm thì như nói với chính bản thân mình: "Ta từ khi sinh ra đã mang hình hài quái vật, người người đều xa lánh, ngay cả cha mẹ thân sinh cũng đem ta vứt đi. Ta được chó hoang nuôi lớn, chịu đủ nhục nhã khổ sở, chỉ đến khi gia nhập Luyện Huyết Đường, ta mới có thể trở nên kẻ chèn ép được người khác, mới có được cảm giác tự hào hãnh diện. Khi đó ta ở trước mặt tổ sư đã lập lời trọng thệ, đời kiếp này nhất định theo dưới Luyện Huyết Đường, chết cũng không hối hận..."
Mọi người đều ngạc nhiên, Niên Lão Đại để ý thấy sắc mặt của Quỷ Lệ dần dần trầm xuống, trong tâm thấy băn khoăn, không ngờ một Dã Cẩu thường ngày chỉ biết hiếp yếu kính mạnh, tham sinh úy tử, bây giờ đột nhiên trở ra như vậy.
Nhưng chung quy hắn không thể chỉ vì một Dã Cẩu này mà không kể đến tính mệnh của mình, bèn cất tiếng lạnh lùng tàn độc: "Được, ngươi thật vĩ đại, vậy ngươi cứ việc tìm ai đó mà cùng ngươi chống giữ Luyện Huyết Đường!"
Dứt lời, hắn vung tay ném ngay tấm Hắc Tâm Lệnh đi, Dã Cẩu vô thức giơ tay đón lấy, nhưng tức thì cảm thấy toàn thân run rẩy mãnh liệt, há miệng thở hồng hộc.
Niên Lão Đại nhảy vọt ra lánh sau lưng đám hắc y nhân của Quỷ Vương Tông, chỉ còn Dã Cẩu đơn độc đứng bên tảng cự thạch đang tỏa sáng một vùng, một mình đối diện với vô số hắc y nhân, nhưng đứng trước mặt hắn không xa là sừng sững bóng hình của một con quỷ khát máu hiếu sát!
Ánh mắt hung lệ u ám ấy đang dừng ở trên người Dã Cẩu.
Dã Cẩu bất giác cảm thấy trước mặt mình lúc này là một con ác quỷ, nếu không phải có tảng cự thạch đỡ ở sau lưng, hắn cũng không biết tự mình có thể đứng vững được không nữa. Trong cơn sợ hãi cùng cực ấy, hắn bỗng run run khẽ nói: "Ngươi giết ta đi!"
Dứt lời, hắn xiết chặt lấy tấm Hắc Tâm Lệnh, nhắm nghiền hai mắt, cảm thấy hơi lạnh của tấm thiết bài truyền vào thân thể, chờ đợi sự hủy diệt và tử vong cùng đến!
(1) Chỗ này nguyên văn đúng là "sát nhập" (chữ "sát" = "giết") chứ không phải "sáp nhập".
Chương trước | Chương sau