Polly po-cket
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 258
5 sao 5 / 5 ( 33 đánh giá )

Tru tiên - Tiêu Đỉnh - Chương 221 - Cố hương

↓↓

Một câu này làm mọi người tỉnh mộng, chưởng cự cao niên hơn cả, miễn cưỡng giữ lại được một phần định lực, vội vàng định thần lại, bất ngờ cốc một cái vào đầu điếm tiểu nhị đang đứng ngây ra bên cạnh, quát to: "Có khách đến sao mi không ra chào?".

bạn đang xem “Tru tiên - Tiêu Đỉnh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Điếm tiểu nhị, không biết là có phải trong lòng bị quỷ ám không, mà thất thểu, tấp tểnh đi tới, không giám nhìn thẳng vào Tiểu Bạch, nở một nụ cười cầu tài, nói: "Cô nương, cô ... cô đến ăn cơm hay nghỉ lại?".


Tiểu Bạch suy nghĩ một chốc rồi đáp: "Trước hết cứ ăn một chút đã, ở đây có chỗ ngồi nào đẹp không?".


Điếm tiểu nhị liên tục gật đầu nói: "Có, có, mời cô nương lên tầng trên".


Tiểu Bạch gật đầu, đi lên lầu trên, miệng nói: "Ngươi cho ta một chỗ ngồi yên tĩnh gần cửa sổ".


Điếm tiểu nhị lại cười đáp: "Cô nương không phải lo, chỗ ngồi trên thượng lầu chỉ có mình cô, cô muốn vị trí nào sẽ có chỗ đó, tôi đảm bảo là yên tĩnh, không có ai đến quấy nhiễu".


Tiểu Bạch hơi ngạc nhiên, thốt: "Sao lại không có ai? Nghe nói chắc trước đây chỗ này sinh ý dồi dào?".


Điếm tiểu nhị lúc đó vừa lên đến thượng lầu, nghe nói cười khổ đáp: "Ai nói là không phải đâu, trước đây sinh ý quả rất tốt, mọi người trong cả Hà Dương Thành này đều thường đến chỗ chúng tôi uống rượu. Từ khi xảy ra trận đồ sát, trước là bị Thú Yêu làm cho nháo nhào, khiến nhân tâm hoảng kinh, rồi sau tử thương vô số. Thời buổi này cũng không có nhiều người muốn đến nhưng nơi như nơi chỗ chúng tôi".


Tiểu Bạch chầm chậm gật đầu, nhè nhẹ thở dài một hơi, thốt: "Nguyên lai là thế, chuyện này cũng không phải lạ lùng gì".


Lúc đó điếm tiểu nhị đã đưa Tiểu Bạch tới một chiếc bàn cạnh song cửa sổ, rút một mảnh giẻ đeo bên người ra lau. Tiểu Bạch ngồi tại vị trí nhìn ra bên ngoài song, chỉ thấy trên đường hành nhân qua qua lại lại, tấp nập náo nhiệt, tuy nhiên nhìn nét mặt đa số mọi người rất ít thấy vẻ mừng vui, chủ yếu khoác vẻ mặt đau khổ sầu bi.


Tiểu Bạch lặng lẽ nhìn ngắm một lúc rồi đột nhiên quay sang hỏi điếm tiểu nhị: "Tiểu nhị, ta có điều muốn hỏi, ngươi phải thành thật trả lời ta".


Điếm tiểu nhị gật đầu nói: "Cô nương xin cứ hỏi".


Tiểu Bạch trù trừ giây lát rồi nói: "Có phải bá tánh trong Hà Dương Thành này, bao gồm cả ngươi, đều cảm thấy đều thù hận Thú Yêu".


Điếm tiểu nhị hừ lên một tiếng, sắc mặt hiện lên vẻ phẫn hận, lớn tiếng nói: "Đương nhiên rồi, trong trường tai kiếp Thú Yêu, Hà Dương Thành hầu như tan hoang hết. Cô có thể xuống đường tùy tiện hỏi bất cứ ai, tôi đảm bảo họ đều có thân nhân chết trong tay bọn nha trảo của Thú Yêu. Chỉ thương cho lão bá tánh chúng tôi tay không tấc sắt, không thể phản kháng, may mà có các tiên nhân trên Thanh Vân Sơn đại phát từ bi, đại triển thần uy, chặn đứng trận tàn sát của đám Thú Yêu đem lại cho chúng tôi cuộc sống bình yên hôm nay".


Tiểu Bạch thấy thần tình kích động của điếm tiểu nhị mà cười khổ trong lòng. Trước mắ nàng không hiểu sao bổng thoáng hiện thân ảnh của một người nam tử cố công kéo dài chút hơi thở trong đám lửa tàn tại nơi sâu thẳm của Trấn Ma Cổ Động.


Thế gian này đều lầm lẫn, ai có thể nói chuyện này rõ ràng được đây?


Điếm tiểu nhị tựa hồ cũng phát giác mình đã hơi thất thố, sắc mặt thoáng hồng, lùi lại một bước hạ giọng: "Tôi ... tôi đã tùy tiện nói năng, cô nương choíư cho là thật, cô nương dùng gì?".


Tiểu Bạch cười đáp: "Thôi được, ăn một chút cũng được, không cần nhiều quá. Ngươi nói với chưởng cự, bảo ông ta mang lên ba, bốn món, ngoài ra ngươi nhớ đem cho ta mười hồ hảo tửu".


Điếm tiểu nhị ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: "Mười hồ?".


Tiểu Bạch nhìn hắn gật đầu đáp: "Mười hồ".


Điếm tiểu nhị hơi ngần ngừ, sau một hồi dùng dằng bèn nhẹ giọng nói: "Cô nương, xin hỏi có phải cô có bạn hữu sắp đến, nếu quả như có tôi sẽ chuẩn bị thêm bát đĩa".


Tiểu Bạch cười đáp: "Ngươi không cần đa tâm, ta chỉ có một mình, chuyện ta gọi mười hồ rượu ngươi mau mau lấy lên đây, những chuyện khác không cần ngươi quản tới".


Điếm tiểu nhị vâng dạ lui gót, nhưng qua nhãn thần có thể hiện rõ lên vẻ không tin. Thực ra chuyện này cũng không có gì kỳ quái, thường nhân dù là người lợi hại nhất, tửu lượng chỉ khoảng một, hai hồ, uống được bốn, năm hồ thì được coi tửu lượng như biển, không là tửu tiên cũng là tửu quỷ. Đây lại là một nữ tử kiều mỵ vô hạn, hiển nhiên là không thể hơn được tửu lượng của đám đàn ông "thường nhân" được.


Khách nhân không đông nên chỉ một thoáng sau, điếm tiểu nhị đã mang lên mấy món mà Tiểu Bạch bảo làm, đặt trên mặt bàn, liền đó mười hồ rượu có khắc dòng chữ Sơn Hải Uyển ngoài vỏ được đặt ngay ngắn tại góc bàn.


Hiện giờ có thể nói sinh ý của tửu gia không thịnh, nhược bằng lúc đông khách, chỉ sợ toàn thể khách nhân tửu lâu đã xúm đen xúm đỏ đến xem. Nhưng nếu có như vậy, e là Tiểu Bạch không buồn để ý.


Điếm tửu nhị lui xuống rất nhanh, trên tượng lâu chỉ còn lại mình Tiểu Bạch. Nàng tự rót tự uống, rất nhanh một hồ mỹ tửu đã cạn đến đáy, nhưng bất quá sắc mặt nàng không có vẽ gì là đã say, chỉ phơn phớt hồng, càng làm cho nàng thêm phần xinh đẹp, kiều mị.


ài...!.


Nàng hốt nhiên, nhè nhẹ thở dài một hơi.


Mỹ tửu trong ngần như hổ phách, óng ả như tơ, từ miệng hồ chảy vào trong chén liền nổi lên thủy hoa (sủi tăm), Tiểu Bạch ngưng thị nhìn vào miệng chén, trong làn nước dìu dịu ẩn ước hình ảnh nàng.


Liền đó nàng cười nhẹ, trong nụ cười ẩn giấu một chút đau khổ. Nàng nâng chén lên, dốc cạn một hơi.


Ngoài song cửa, nơi đầu đường, chúng nhân phát xuất vô số laọi âm thanh khác nhau, không ngưng không nghỉ, hớn hớn hở hở. Những âm thanh đó vang lên tựa hồ từ một nơi rất xa xôi, từ một thế giới khác.


Nàng cầm lấy sáu cái hồ rỗng, quẳng sang một bên.


Sắc mặt nàng ánh lên sắc hồng, lấp lánh dung nhan mỹ lệ vĩnh hằng bất lão, bên trong hai nhãn châu vẫn trong trẻo như thủa nào.


Rượu chỉ làm say người, không làm say được tâm!


Hai hàm răng trắng muốt của nàng nhè nhẹ cắn trên môi, len lén cười rồi hất đầu, vươn tay lấy rượu.


Ngoài song cửa, trên nhai đạo không biết vì sao âm thanh huyên náo tựa hồ ầm ĩ hơn hẳn, Tiểu Bạch cau mày đưa mắt nhìn ra ngoài về phái mặt đường. Rảo mắt một vòng nàng hốt nhiên thoáng ngẩn ra, chỉ thấy trên nhai đạo một bạch y nữ tử đang thong thả dạo bước, dung mạo thanh lệ xuất trần, tựa như tiên tử phiêu nhiên, không phải Lục Tuyết Kỳ thì là ai?


Bá tánh chung quanh tựa hồ bị tuyệt thế dung nhan của Lục Tuyết Kỳ hấp dẫn nhưng lại bị khí chất băng hàn của nàng chấn nhiếp, không dám đến gần mà chỉ dám đứng từ xa quan sát, nghị luận phân tích xem là nguyên nhân gì. Tiểu Bạch nhìn thấy thân ảnh Lục Tuyết Kỳ trên khóe môi thoảng hiện một nét cười.


"Nhân sinh quả là không có chỗ nào không thể tương phùng", nàng vươn vai đứng dậy, miệng vừa nở một nụ cười vừa tự buông ra một câu, tựa hồ chủ động chào hỏi Lục Tuyết Kỳ. Chỉ là nàng vừa mới đứng dậy hốt nhiên thần tình đờ ra, mục quang chuyển khỏi nơi Lục Tuyết Kỳ đang dứng trên nhai đạo, hướng về một góc xa xôi của Hà Dương Thành.


Một thân ảnh hắc sắc lướt qua cực nhanh, liền đó khuất vào một góc thành tối om. Giây lát sau, một nhân ảnh khác màu xám cấp tốc truy theo người vừa lướt qua.


Tiểu Bạch bần thần nhìn cuộc hội ngộ trong góc tối, liền đó khóe miệng xuất lộ một tia tiếu ý trào phúng: "Hôm nay quả là hết chuyện tấu xảo này đến ngẫu nhiên khác, không đến tham dự chuyện nhiệt náo thì quả không phải với bản thân mình càng không phải với Thượng Quan lão quỷ, hì hì ...".


Lẫn trong tiếng cười lạnh, thân ảnh nàng đột nhiên tựa như quỷ mỵ, biến mất khỏi tượng lâu Sơn Hải Uyển. Môt hồi sau, điếm tiểu nhị chạy lên dọn dẹp, chỉ thấy trên bàn có một đĩnh ngân lượng và sáu hồ rượu rỗng không, bốn hồ còn lại hoàn toàn biến mất.


Trên con đường lớn, không biết từ bao giờ thâ ảnh Lục Tuyết Kỳ đã khuất bóng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Gấu Em Có Võ

Gấu Em Có Võ

Tên truyện: Gấu Em Có VõTác giả: thanhhpvn1Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn

18-07-2016 36 chương
Như chưa bắt đầu

Như chưa bắt đầu

"Có phải chia tay một người mình vẫn còn yêu, thì còn đau khổ hơn gấp nhiều lần

26-06-2016
Đưa em về nhà

Đưa em về nhà

Mọi lần, khi Thư giận bỏ đi tôi đều chạy theo níu lại, nhưng hôm nay tôi ngồi yên

30-06-2016
Để con đừng đau

Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho

24-06-2016
Người cũ trở về

Người cũ trở về

Ngày ấy mình chia tay vì lý do gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết là anh và em tự nhiên

30-06-2016