Tiểu Bạch thở dài, không nói gì.
bạn đang xem “Tru tiên - Tiêu Đỉnh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Nhìn bóng Quỷ Lệ đổ dài, dường như đang rất cô độc, chỉ là hắn đứng trước ánh sáng u u thanh quang, tuyệt không quay đầu, dường như sớm quen với việc chỉ có một mình, hắn trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói một câu: "Những việc thương thiên bại lý, ta chưa bao giờ làm".
Xong rồi hướng về trước bước đi, không nói thêm một lời.
Tiểu Bạch trầm mặc nhìn theo bóng hình, qua một lúc, nàng lại nhìn xuống Tiểu Hôi đang chăm chú nhìn vào nàng.
Tiểu Bạch cười một tiếng rồi nói: "Chủ Nhân của ngươi à, mười năm nay mặc dù không phát điên, nhưng cũng thật là kỳ quái!".
Bóng hình hai người, bước tiếp vào sâu trong Sân Ma Cổ Động, Quỷ Lệ cũng chẳng vội vàng, Tiểu Bạch thì sắc mặt như có tâm sự trùng trùng, mặc dù không ngăn cản Quỷ Lệ vào tìm Thú Thần nhưng cũng chẳng mở miệng chỉ đường, chỉ hờ hững bước theo.
Đột nhiên, Quỷ Lệ đột ngột dừng bước chân, trước mặt hắn, phía trong bóng tối, đột nhiên sáng lên một đạo quang u minh, lập loè không ngừng, chiếu sáng trên cao cách mặt đất khoảng chừng vài trượng.
Bốn phía, không gian yên tĩnh, đừng nói là hô hấp, ngay đến những ma thú hung ác cũng không thấy đâu.
Lúc này, bước đằng sau Quỷ Lệ, Tiểu Bạch thở dài nói: "Đến rồi, trước mặt phái dưới ánh lục quang là cửa vào, qua cửa đó có một gian thạch thất, người và linh thú mà ngươi muốn tìm đều ở trong đó".
Quỷ Lệ không nói gì, có điều Tiểu Hôi nhìn sắc mặt của Tiểu Bạch, rồi đột nhiên nhảy lên vai Quỷ Lệ, sau đấy quay đầu lại về phía Tiểu Bạch như răng cười, gãi gãi đầu.
Tiểu Bạch nhìn Tiểu Hôi rồi cũng cười, sau đấy nói với Quỷ Lệ: "Ngươi nghe ta nói, ta và Thú Thần cũng có chút giao tình, do vậy muốn ta giúp ngươi đối phó y là không thể. Đạo hạnh y thần thông, ta nghĩ ngươi chưa từng giao thủ với y, nhưng y lợi hại ra sao ngươi cũng uớc chừng được. Giờ y bị thương nặng dưới Tru Tiên kiếm, nhưng những kẻ đạo hạnh bình thường cũng khó mà đối phó được, do vậy..." - nàng nhìn hắn, rồi từ từ nói - "Thật sự, ngươi bây giờ bỏ đi cũng không muộn đâu".
Quỷ Lệ trầm mặc một lúc, nhìn Tiểu Bạch, từ từ lắc đầu, rồi hít một hơi dài định thần hướng về phía ánh sáng xanh bước tới. Nhìn bóng hình đang bước đi, Tiểu Bạch vẫn đứng yên đó, trong ánh mắt, như tràn ngập sự ấm áp buồn bã.
Đột nhiên nàng hướng về phía Quỷ Lệ cao giọng nói: "Trên người ngươi có đeo Huyền Hoả Giám chứ?".
Quỷ Lệ dừng bước, quay đầu lại hỏi: "Có, sao vậy?".
Trên mặt Tiểu Bạch có vài phần bất đắc dĩ, khe khẽ lắc đầu, nói: "Ngươi nhớ rõ, thứ nhất Thú Thần có thể đánh bại được, thứ nhì nếu cảm thấy nguy hiểm, ngươi có thể dùng Huyền hoả Giám".
Quỷ Lệ gật gật đầu, mặc dù trong lòng có vài phần không hiểu, nhưng cũng chẳng hỏi nhiều chỉ nói "cám ơn". Nói rồi lại tiếp tục bước đi, thân hình hoà vào bóng tối.
Từ xa, truyền lại tiếng khẹc khẹc của Tiểu Hôi vọng lại.
Tiểu Bạch vẫn đứng đó, nhìn vào bóng tối, thất thần dường như đang đợi chờ một điều gì đó.
Dưới ánh sáng u minh lục sắc, quả nhiên có một vòm cửa đá, có điều cánh cửa không biết từ bao giờ đã bị mất rồi. Ánh sáng phát ra nguyên lại là từ một viên bảo sứ ọuc sắc rất to, được đính vào bên trên vòm cửa.
Quỷ Lệ không ngừng lại, bước thẳng vào trong, đột nhiên trước mặt chói lên, một bồn lửa đang cô độc cháy bùng trên mặt đất, xung quanh đó, là bóng tối bao trùm, nhìn không rõ thạch thất to nhỏ bao nhiêu. Nhưng đằng sau ánh sáng, hắn có thể thấy rõ ràng một nam tử, bộ áo y đang mặc trên người vẫn còn như mới, lưng dựa vào bức tường đá phía sau, nhìn hắn nhè nhẹ cười.
Dung nhan đó, với hắn như quá quen thuộc, mà bên cạnh người nam tử đó, ác thú Thao Thiết từ từ đứng dậy, gừ lên những tiếng đầy thù địch.
Nhìn sắc mặt nam tử mặc dù yếu ớt, nhưng nhãn thần dường như mang chút tiếu ý, khẽ mỉm cười với Quỷ Lệ đang đứng trước cửa , nói: "Chúng ta lại gặp nhau...".
Chương trước | Chương sau