Nói rồi, gã mau mắn nhằm mé bên phải vắng vẻ mà đi tới. Lát sau, cả hai dừng chân nơi một vùng cỏ rậm rạp um tùm, cao đến ngang thân người, bốn phía không bóng dáng một ai, nhưng xem ra mùi tinh huyết ngày càng nặng nề hơn.
bạn đang xem “Tru tiên - Tiêu Đỉnh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Quỷ Lệ nhìn Yến Hồi xét hỏi, chỉ thấy sắc mặt gã có chút trắng xanh, nói rất khẽ: "Ngài tự mình xem sẽ biết". Dứt lời, gã bước về phía đám cỏ rậm trước mặt, dang tay vạt đám cỏ ra hai bên.
Quỷ Lệ chậm rãi tiến lại, nhìn qua đám cỏ ấy, tức thì thần sắc đại biến, mới hay ở ngoài bụi cỏ nhìn vào thì chẳng thấy gì lạ cả, nhưng bên trong thì nhuộm đỏ bởi máu người, mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt chỉ muốn ói mửa. Dưới lớp cỏ dày chồng chất mười ba cái thi thể, tình trạng hết sức khủng khiếp, kẻ nào cũng bị gãy dập nát bấy dăm bảy chỗ.
Mấy năm gần đây Quỷ Lệ ở trong Ma giáo đã quá quen với cảnh gió tanh mưa máu, nhưng thủ đoạn tàn khốc tới mức này thì quả thực hắn mới thấy đây là lần đầu.
Hắn nhắm mắt lại, định thần giây lát, lập tức sắc diện trở lại lạnh lùng bình tĩnh, từ từ bước tới xem xét kỹ càng đống thi thể.
Yến Hồi đi theo sau lưng hắn khẽ nói nhỏ: "Đám đệ tử này hôm qua được giao nhiệm vụ cảnh giới phía này, là chỗ xa rời đại đội nhân mã của ta nhất, xa nhất so với tầm quan sát của chúng ta. Mấy tên này thực lực cũng khá lắm, vậy mà không ngờ chỉ trong có một đêm, tất cả đều bị giết sạch mà chẳng ai nghe thấy một tiếng động nhỏ nào".
Quỷ Lệ sắc diện âm trầm, mục quang lạnh lẽo, chậm rãi nói: "Hung thủ là ai ngươi có manh mối gì không?"
Yến Hồi không trả lời trực tiếp mà nói: "Phó Tông chủ, ngài lại coi cái này xem". Quỷ Lệ nhìn theo hắn, chỉ thấy Yến Hồi đi vượt qua đám thi thể khủng khiếp ấy, vào sâu hơn nữa trong đám cỏ rậm rạp, tới một nơi um tùm kín đáo thì thấy thêm một bộ thi hài nữa, tình trạng thân thể tương đối nguyên vẹn, chỉ duy có cánh tay trái không biết thiếu mất đi đâu.
Khóe mắt Quỷ Lệ khẽ dãn ra. Kẻ này hắn có biết, là một đệ tử tên Từ Trùng Hải, trong đám thuộc cấp của hắn thì đạo hạnh vào loại khá cao, không ngờ cũng bỏ mạng nơi này.
Yến Hồi bước lại bên thi thể Từ Trùng Hải nói: "Ngài coi này".
Quỷ Lệ bước lại gần, nhìn xuống mặt đất, chỉ thấy trên mặt bùn đất bên cạnh đầu Từ Trùng Hải, cánh tay phải còn lại của hắn đã vạch lên hai chữ:
Ngư, quái.
Chữ "ngư" thì được viết hết sức rõ ràng, nhưng chữ "quái" thì hình dạng khá là nhiễu loạn, có vẻ như Từ Trùng Hải khi viết tới đó thì đã sức cùng lực kiệt mất rồi.
"Ngư quái?" Quỷ Lệ khẽ cau mày.
Yến Hồi gật đầu nói: "Thuộc hạ cũng chẳng hiểu hắn muốn nói gì. Nếu bảo là quanh vùng này có ngư quái yêu nghiệt thì hôm nay sau khi phát hiện xác mấy người này, thuộc hạ đã lập tức tra xét khắp xung quanh, nhưng tuyệt chẳng thấy tung tích gì của ngư quái nào cả".
Quỷ Lệ khẽ quay mình bước ra ngoài vạt cỏ, Yến Hồi cũng theo sau lưng hắn, bầu không khí bên ngoài vẫn còn rất nặng mùi, nhưng so với trong đám cỏ rậm ấy thì cũng đã dễ thở hơn rất nhiều.
Quỷ Lệ hít sâu mấy hơi, lát sau đột nhiên cất tiếng nói: "Sát Sinh Hòa Thượng sao không thấy ở đây?"
Yến Hồi bỗng trở nên trầm mặc, trả lời: "Hắn hồi sớm nay trông qua tình cảnh này xong thì đã tức giận đùng đùng rồi, đến khi nhìn thấy tư thế của Từ Trùng Hải, nghe ra cái thuyết ngư quái thần bí xuất hiện thì lập tức đuổi về phía nam, định một mình truy tìm tông tích, thuộc hạ nói mãi mà hắn chẳng chịu nghe. Vả lại..."
Gã nói nửa lời đột nhiên ngừng lại.
Quỷ Lệ quay qua nhìn gã hỏi: "Sao?"
Sắc mặt Yến Hồi thoáng một tia uất hận, nói: "Hôm trước Phó Tông chủ đã có nghiêm lệnh rằng trước khi ngài quay về thì môn phái chúng ta không được gây ra xung đột với bên Hợp Hoan Phái và Vạn Độc Môn. Hôm nay xảy ra vụ huyết án này, thuộc hạ chỉ e là do Vạn Độc Môn hoặc Hợp Hoan Phái đã hạ độc thủ, nên mới ngầm sai người tới do thám bên hai môn phái đó, mong tìm ra âm mưu của bọn chúng càng sớm càng tốt, nếu quả đây là việc làm của bọn chúng thì sau này tiện đó mà trả thù".
Quỷ Lệ chậm rãi nói: "Sự việc xảy ra bất ngờ, ngươi xử lý như vậy không hề sai lầm. Vậy sau khi bọn do thám đã đi rồi thì có kết quả gì không?"
Yến Hồi do dự một chút mới nói: "Việc này, quả là đã vượt ra ngoài sự tiên liệu của thuộc hạ. Nhân mã của Vạn Độc Môn chẳng biết vì lý do gì đã đột nhiên toàn bộ triệt xuất Tử Trạch, nhưng Hợp Hoan Phái thì vẫn còn ở chỗ cũ", gã nhìn Quỷ Lệ trầm giọng xuống, "cũng phát sinh tình trạng tương tự như bên ta, chết mất 20 người".
Quỷ Lệ khẽ biến sắc: "Có chuyện này ư?"
Yến Hồi đáp: "Không sai, thuộc hạ đã đích thân tra xét bàn bạc, cũng vừa mới xong ngay khi nãy thôi".
Quỷ Lệ trầm ngâm không nói gì, đứng yên ở đó, tựa hồ như đang chìm vào suy nghĩ sâu xa. Yến Hồi ban đầu không dám làm phiền hắn, nhưng qua một lúc khá lâu vẫn chẳng thấy Quỷ Lệ mở miệng nói một lời nào, nhịn không được bèn khe khẽ nói: "Phó Tông chủ, bây giờ chúng ta phải xử lý thế nào?"
Quỷ Lệ cũng không trả lời hắn, ngược lại sắc mặt bỗng nhiên dường như nhớ ra được điều gì, quay lại nói với Yến Hồi: "Trước khi ta quay về, Quỷ Vương Tông chủ có ghé qua đây không?"
Yến Hồi tức thì biến sắc, lập tức gật đầu đáp: "Có".
Ánh mắt Quỷ Lệ bỗng lóe lên: "Có nói gì không?"
Yến Hồi nói: "Tông chủ và Thanh Long, Chu Tước hai vị thánh sứ cùng đi với nhau tới đây. Lão nhân gia khi đó nhìn thấy tình cảnh ấy thì sắc mặt tỏ ra rất khó coi, mãi sau cùng mới nói một câu là sự tình ở đây nhất thiết giao cho Phó Tông chủ về xử lý, rồi cùng với hai vị thánh sứ đi mất".
Quỷ Lệ sắc mặt không biểu lộ một chút tình cảm gì, lại trở về trạng thái trầm mặc. Yến Hồi đương nhiên hoàn toàn không biết gì về chuyện giữa Quỷ Vương và Quỷ Lệ bất ngờ đã chuyển biến thành một mối quan hệ hết sức vi diệu, chỉ dám đứng một bên lặng lẽ quan sát hắn.
Hồi lâu sau, Quỷ Lệ mới gật đầu nói: "Chuyện hôm nay ngươi xử lý rất tốt. Bây giờ nhiệm vụ của chúng ta ở Tử Trạch đã đến hồi kết, từ thời khắc này, ngươi lập tức thống lãnh bọn thuộc hạ rời khỏi nơi đây, quay về Hồ Kỳ Sơn".
Yến Hồi gật đầu nói: "Còn Phó Tông chủ thì sao?"
Quỷ Lệ quay đầu ngước nhìn những chòm mây trắng hờ hững phía chân trời, một mầu trắng thanh khiết vô sự vô ưu, nào ai có thể biết nổi bên dưới những chòm mây ấy còn biết bao nhiêu những lần máu chảy mạng vong có thể xảy ra?
Hắn chầm chậm nói: "Sát Sinh Hòa Thượng tuy hành động bốc đồng, nhưng thuật truy tìm tung tích lại có chỗ độc đáo. Hiện giờ ngư quái lai lịch bất minh, lại đã hạ sát thủ hạ của ta, ta tự nhiên phải truy ra nguồn ngọn".
Yến Hồi khẽ cúi đầu đáp: "Rõ".
Quỷ Lệ gật đầu nói: "Ngươi đi đi". Dứt lời, ánh mắt hắn hướng nhìn về phía nam, chỉ thấy nơi ấy biển cỏ mênh mang, gió vi vút lướt qua Tử Trạch, chẳng biết còn ẩn tàng biết bao nhiêu bí mật chưa hé lộ.
Không biết tại sao, trong đầu hắn lại hiện lên cảnh tượng của mấy ngày hôm trước, khi hắn cùng với Kim Bình Nhi và Tần Vô Viêm bí mật gặp nhau, bất ngờ gặp Tiểu Hoàn bị một quái nhân thần bí đầu cá tấn công...
Chú giải:
(1) "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu": Câu này lấy trong Lão Tử - Đạo Đức Kinh, nghĩa là "Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm". Chó rơm là thứ dùng để đốt đi như vàng mã, không có mấy giá trị.
Chương trước | Chương sau