Ring ring
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 165 - Phái Hằng Sơn thu nạp nam đồ

↓↓

Phương Chứng đại sư nghe Lệnh Hồ Xung nói vậy, gật đầu lên tiếng:

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Thế là hay lắm! Các vị bằng hữu đây đã quy đầu phái Hằng Sơn dĩ nhiên điều ước thúc về môn quy của bản phái này vụ này thật là mỹ sự rất lớn trong võ lâm.


Lâm Hậu thấy Phương Chứng đại sư tuyên bố như vậy biết là bữa này không còn cách nào cản trở Lệnh Hồ Xung lên tiếp nhiệm chức chưởng môn phái Hằng Sơn được nữa. Hắn đành truyền mệnh lệnh thứ hai của Tả Lãnh Thiền.


Hắn đằng hắng một tiếng rồi dõng dạc nói:


- Tả minh chủ của Ngũ nhạc kiếm phái còn có lệnh: Sáng sớm ngày rằm tháng ba, quần đệ tử trong Ngũ nhạc kiếm phái đều phải đến tụ hội ở núi Tung Sơn về việc lựa chọn chưởng môn nhân cho các phái. Vậy ai nấy phải đến đúng kỳ hạn chớ có lầm lỡ.


Lệnh Hồ Xung hỏi:


- Trong Ngũ nhạc kiếm phái, phái nào giữ phận riêng của phái ấy. Ý kiến này của ai đưa ra?


Lâm Hậu đáp:


- Bốn phái Tung Sơn, Thái Sơn, Hoa Sơn, Hành Sơn đều nhất tề đồng ý. Nếu phái Hằng Sơn đặc biệt có dị nghị tức là chống đối lại bốn phái kia, sẽ tự rước lấy những sự đau khổ vào mình.


Hắn quay lại hỏi bọn người phái Thái Sơn đi theo:


- Có phải thế không các vị?


Mấy chục người theo sau hắn đồng thanh đáp:


- Ðúng thế!


Lâm Hậu cười lạt một tiếng rồi trở gót đi ngay.


Lam Phượng Hoàng cười nói:


- Lâm lão sư! Lão sư mất cờ thì lấy gì về để phúc trình cùng Tả minh chủ? Vậy tại hạ trả lại cờ cho lão sư.


Nàng nói xong vung tay phải một cái, liệng cây cờ gấm lai.


Lâm Hậu bị đoạt mất cờ lệnh, trong lòng đang xao xuyến. Hắn thấy một lá cờ nhỏ bay tới, kình phong rít lên vang tai thì nghĩ bụng:


- Ðây là Ngũ độc kỳ của ả, nào có phải Ngũ nhạc lệnh kỳ, ta lấy làm cóc gì?


Trong lòng hắn đang xoay chuyển ý nghĩ thì ngọn cờ đã bay đến trước mặt nhằm đâm vào cổ họng hắn.


Lâm Hậu vươn tay ra nắm lấy. Ðột nhiên hắn "ối" lên một tiếng, vội vứt cờ đi, vì hắn cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng như bị lửa đốt, đau đớn không thể chịu được. Hắn giơ tay lên coi thì lòng bàn tay đã biến thành màu tím lợt, liền biết ngay cán cờ có bôi thuốc kịch độc vào đã bị Ngũ Ðộc giáo ám toán.


Lâm Hậu vừa kinh hãi vừa căm giận lớn tiếng thóa mạ:


- Yêu nữ...


Lam Phượng Hoàng cười nói:


- Bây giờ lão sư hô lên một tiếng "Lệnh Hồ chưởng môn" và năn nỉ y thì tại hạ sẽ có thuốc giải. Bằng không thì lão sư phải chặt cả cánh tay đó đi.


Lâm Hậu vẫn biết Ngũ Ðộc giáo sử độc rất lợi hại. Hắn do dự một chút thấy lòng bàn tay trơ như gỗ mất hết cảm giác liền nghĩ bụng:


- Bao nhiêu công lực hoàn toàn ở hai tay, nếu bị hư tay là thành phế nhân hỏng cả một đời.


Trong lúc cấp bách hắn đành cất tiếng hô:


- Lệnh Hồ chưởng môn! Chưởng môn...


Lam Phượng Hoàng cười giục:


- Năn nỉ đi!


Lâm Hậu đành năn nỉ:


- Lệnh Hồ chưởng môn! Tại hạ đắc tội với chưởng môn. Xin chưởng môn ban cho... chút thuốc giải.


Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:


- Lam cô nương! Trước tình trạng khả lân này, cô nên cho y một chút thuốc giải.


Lam Phượng Hoàng mỉm cười quay lại đưa mắt cho một cô gái mèo đứng cạnh rồi vẫy tay ra hiệu.


Cô gái mèo kia lấy gói giấy trắng nhỏ trong bọc ra, tiến lại mấy bước rồi liệng cho Lâm Hậu.


Lâm Hậu tay trái đón lấy gói thuốc, đoạn lật đật xuống núi. Hắn còn nghe tiếng cười vang của quần hào ở phía sau.


Lệnh Hồ Xung dõng dạc tuyên bố:


- Các vị bằng hữu! Các vị đã quy thuận phái Hằng Sơn và muốn đến cư trú ở biệt viện thì cần tuân giữ giới luật của bản phái. Thực ra giới luật này khi tuân hành cũng chẳng khó khăn gì. Chỉ một điều thứ tư: không được kết giao với bọn gian tà là hơi phiền một chút. Nhưng từ nay trở đi các vị tự coi mình là đệ tử phái Hằng Sơn mà đệ tử phái Hằng Sơn thì không phải hạng gian tà. Vậy lúc kết giao bạn hữu các vị cần để ý một chút.


Quần hào nổi lên hoan hô khen phải.


Lệnh Hồ Xung lại nói:


- Các vị muốn uống rượu ăn thịt cũng được, nhưng vị nào ăn mặn rồi thì qua ngày hôm nay không được lên núi Kiến Phong, kể cả tại hạ nữa cũng tuân hành.


Phương Chứng đại sư chắp tay lên niệm:


- Thiện tai! Thiện tai! Ðất Phật thanh tịnh không nên tiết mạn.


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Hay lắm! Thế là cuộc phong chưởng môn xong rồi. Chắc các vị đều đã đói lòng, vậy lấy cơm chay ra mà ăn. Tại hạ bồi tiếp phương trượng chùa Thiếu Lâm, chưởng môn phái Võ Ðương cùng các vị tiền bối. Chúng ta hãy chờ đến mai hãy cùng nhau đánh chén.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Ông nội

Ông nội

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Mẹ bảo:

27-06-2016
Chàng trai buổi sáng

Chàng trai buổi sáng

Nàng gọi chàng là Chàng trai buổi sáng của nàng, bởi vì chàng chỉ xuất hiện ở đó

25-06-2016
Mùa hạ cuối cùng

Mùa hạ cuối cùng

Làm sao có thể quên được những kỉ niệm vui buồn sau ba năm học chung với nhau? Làm sao

24-06-2016
Tuyệt tình ca

Tuyệt tình ca

"Hãy xem ta như một giấc mơ buồn, Trả cho em khúc tuyệt tình ca..." Mưa. Nước mưa tạt

24-06-2016
Anh yêu em bao nhiêu?

Anh yêu em bao nhiêu?

Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng

30-06-2016
Em không phải gái hư

Em không phải gái hư

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây

24-06-2016