Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 3 - Đồng thuyền tương trợ

↓↓

Chàng lại cười cười nói :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Trên đời này, người không thèm mặt mũi nhiều lắm, nhưng còn chưa có ai làm được một cách triệt để như ông vậy.


Ánh mắt của Câu Hồn sứ giả phảng phất như đang tóe lửa lên, y bỗng lấy cây trâm bằng gỗ màu đen trên đầu xuống, đâm lại Lục Tiểu Phụng.


Lối xuất thủ của y xem ra không kỳ lạ đột ngột gì, chiêu thức cũng không có gì biến hóa, nhưng thật tình nhanh quá, nhanh đến mức không tưởng tượng được.


Lục Tiểu Phụng không kịp thoái lui cũng không kịp tránh né, chàng đành phải thò tay ra, dùng hai ngón tay kẹp một cái!


Đấy là môn tuyệt kỹ vô song thiên hạ, vạn lần không trật một, nhưng lần này lại bị trật qua một bên.


Một cái trâm bằng gỗ bình thường, hình như bỗng biến ra hai cây, đâm tới cặp mắt chàng như điện xẹt.


Nếu ở trên mặt đất bằng phẳng, chiêu đó chàng cũng không phải là không tránh được, nhưng hiện tại dưới chân chàng không phải là đất liền rắn chắc tin cậy được, mà là sợi xích sắt trơn tuột không giữ được chân.


Người chàng né qua một cái, chân chàng đứng không vững nữa, thân hình chao đi, rớt xuống dưới, rớt suống vực thẳm sâu muôn trượng không thấy đáy kia.


Một khi đã rớt xuống, người sẽ biến thành tương.


Chàng không bị biến thành tương.


Câu Hồn sứ giả cúi đầu xuống nhìn, lập tức thấy một bàn chân đang móc vào dây xích sắt, người của Lục Tiểu Phụng như một con cá đang treo trên cần câu, dao qua dao lại trong gió.


Chàng có vẻ không màng gì cả, ngược lại còn cảm thấy thú vị, còn ca lên :


- Dao a dao


(Đu đưa)


Dao đáo ngoại bà kiều


(Đu đưa đến nhà bà ngoại)


Ngoại bà khiếu ngã hão bão bão...


(Bà ngoại nói tôi ngoan lắm)


Chàng không hát hết bài, bởi vì chàng quên mất khúc sau.


Câu Hồn sứ giả nói :


- Xem ra ngươi quả thật là Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Hiện tại tuy còn là Lục Tiểu Phụng, đợi lát nữa không chừng sẽ biến thành một đống thịt bầy nhầy.


Câu Hồn sứ giả hỏi :


- Ngươi không sợ chết thật sao?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Giả đấy.


Vù lên một tiếng, người của chàng bỗng như chong chóng xoay một vòng, lại đứng trên xích sắt yên ổn như thường, chàng mỉm cười nói :


- Xem ra ông cũng không muốn tôi chết thật.


Câu Hồn sứ giả lạnh lùng nói :


- Ta chỉ bất quá muốn ngươi biết một chuyện.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Chuyện gì?


Ánh mắt của Câu Hồn sứ giả như thiêu đốt lên, y nói từng tiếng một :


- Ta muốn ngươi biết, Tây Môn Xuy Tuyết chưa chắc là tay kiếm nhanh nhất thiên hạ vô song đâu, ta còn nhanh hơn hắn.


Lần này không thấy Lục Tiểu Phụng đùa cợt nữa, ánh mắt chàng bỗng lộ ra một nét biểu tình thật kỳ quái, chàng nhìn y đăm đăm hỏi :


- Rốt cuộc ông là ai?


Câu Hồn sứ giả nói :


- Là người không thèm có mặt mũi.


Y không thèm mặt mũi, cũng không có mặt mũi, dĩ nhiên trên mặt chẳng có tí biểu tình gì, nhưng giọng nói của y phảng phất đầy vẻ bi phẫn không sao tả xiết.


Lục Tiểu Phụng còn muốn hỏi thêm, người của y đã bay lên như con chim én, chớp mắt đã biến vào trong đám mây trắng.


Mây trắng lững lờ, Lục Tiểu Phụng đứng đó như si như ngốc một hồi, không biết chàng đang nghĩ gì.


Một hồi thật lâu, chàng mới bước tới, rốt cuộc rồi cũng qua tới bờ bên kia, vách núi phía trước có hai cây gậy trúc buộc một sợi dây đỏ vắt ngang qua trước mặt chàng, đằng xa có một người đang lạnh lùng nói :


- Xông qua sợi dây sinh tử này, ngươi là một người đã chết.


Giọng nói lạnh lẻo như một lưỡi đao :


- Vì vậy tốt nhất ngươi nên suy nghĩ, đi qua hay trở về?


Trong lòng của Lục Tiểu Phụng cũng đang tự hỏi :


- Đi qua hay quay đầu về?


Đi qua là trở thành người chết, quay đầu về chỉ sợ cũng là con đường chết.


Sợi dây đỏ đó tuy đụng là đứt, nhưng thế gian này có mấy người muốn xông qua?


Lục Tiểu Phụng bỗng bật cười :


- Có lúc tôi cứ muốn chết cho rồi lại chết không được, không ngờ hôm nay lại chết dễ dàng như vậy.


Chàng mỉm cười, nhẹ nhàng bước qua, bước vào một thế giới trước giờ chàng chưa hề nằm mộng qua bao giờ.


Bước vào thế giới của người chết.


Đưa mắt nhìn quanh, một khoảng trống mông lung, không thấy gì cả, ngay cả Câu Hồn sứ giả cũng không biết đã đi đâu mất.


Độc Cô Mỹ cũng không biết đã đi đâu.


Nơi đây rốt cuộc là chỗ nào?


Không lẽ mình đã là người chết thật rồi sao?


Lục Tiểu Phụng ưỡn ngực lên, bước mạnh dạn về phía trước, miệng chàng lại cất tiếng hát bài đồng ca :


- Muội muội bội trước nê oa oa


Tẩu đáo hoa viên...


Còn chưa hát hết câu này, bỗng nghe bên cạnh có người đang cất tiếng rên rỉ :


- Cầu xin nhà ông, tha cho tôi làm phúc...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Đó có phải là...yêu?

Đó có phải là...yêu?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không trở lại") Đừng nói

27-06-2016
Cơ hội nhỏ nhất

Cơ hội nhỏ nhất

Lời khuyên của cha rất thực tế, nhưng cũng thật đau lòng cho tôi, bởi lẽ, trường

30-06-2016
Mong manh và bền chặt

Mong manh và bền chặt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ" "-

28-06-2016
Bức ảnh gia đình

Bức ảnh gia đình

Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? *** Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi

01-07-2016
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương

Insane