XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 10 - Mạo hiểm lên tuyệt các

↓↓

Lục Tiểu Phụng bỗng ngừng lại, đối diện với cô :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tối qua tôi thấy ông ta ở một chỗ quanh quẩn đâu đây.


Diệp Tuyết hỏi :


- Hiện tại ông ta ở đâu?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Không biết.


Bàn tay của Diệp Tuyết nắm chặt lại.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Tôi chỉ biết ông ta đang ở trong vũng lầy trước mặt, nhưng chúng ta phải chờ đến trời sáng mới tìm được.


Chàng ngồi xuống :


- Chúng ta đợi ở đây.


Diệp Tuyết lạnh lùng nhìn chàng :


- Tôi đã nói rồi, lần này anh còn gạt tôi...


Lục Tiểu Phụng ngắt lời cô :


- Trước giờ tôi chưa bao giờ gạt cô, không chừng chỉ vì tôi không chịu lừa gạt cô, vì vậy cô mới hận tôi như vậy.


Diệp Tuyết quay đầu đi, không nhìn chàng nữa, cặp mắt lãnh đạm mà mỹ lệ đó bỗng đượm đầy vẻ mệt mỏi. Cô quả thật đã quá mệt mỏi, người và trí óc đều rất mệt mỏi, nhưng cô kiên quyết không chịu ngồi xuống. Cô nhất định phải giữ cho mình tỉnh táo.


Lục Tiểu Phụng thì đã nằm ngay ra đám lá rụng mềm mại kia, nhắm chặt mắt lại.


Chàng nhắm mắt rồi, Diệp Tuyết bèn trừng mắt nhìn chàng, không biết đã được bao lâu, đôi môi của cô bỗng run rẩy lên, sau đó cả người cô đều đang run, hình như cô bỗng nhớ đến chuyện gì thật đáng sợ.


Cô dùng sức cắn chặt môi, ráng hết sức khống chế lấy mình. Khổ nổi, nơi đây quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức muốn làm người ta phát điên lên. Chuyện cô đang nghĩ đến tấu xảo lại là chuyện bất kỳ cô gái nào đều không thể chịu đựng được.


Cô bỗng xông lại đá vào ngực của Lục Tiểu Phụng một cái, gào lên nói :


- Ta hận ngươi, ta hận ngươi!


Lục Tiểu Phụng rốt cuộc mở mắt ra, nhìn cô kinh ngạc.


Diệp Tuyết thở dồn dập nói :


- Tối hôm qua, ngươi nhất định là ở đây với em gái ta, hôm nay ngươi lại đem ta lại đây, ngươi... ngươi...


Giọng của cô ú ớ, ánh mắt của cô lộ vẻ muốn điên cuồng lên, cô bỗng khom người xuống bóp vào cổ họng Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước chụp lấy tay cô. Cô dùng sức, chàng chỉ còn nước dùng sức nhiều hơn.


Hai người lăn lộn không ngừng trên đám lá rụng mềm mại. Lục Tiểu Phụng bỗng dưng phát hiện ra mình đang áp lên người cô.


Hơi thở cô kịch liệt, người cô lại mềm hơn cả chiếc lá, cô đã dùng hết sức lực trong người mình.


Sau đó cô bỗng bình tĩnh lại, bỏ mặc hết tất cả không còn chút kháng cự, đợi lúc cô mở mắt ra nhìn Lục Tiểu Phụng, nước mắt đã tràn trề ra mặt mũi.


Trời đất yên tĩnh như thế, tối tăm như thế, bọn họ lại gần nhau như vậy.


Trong lòng của Diệp Tuyết bỗng nhiên biến thành như trái cây đầy mật ngọt tan nhuyển ra. Bao nhiêu thống khổ và thù hận, chỉ trong khoảnh khắc đều đã biến đi đâu mất.


Nước mắt trào ra, lăn trên gò má nhợt nhạt của cô, chàng đang tính đưa đôi môi nóng bỏng khô ran của mình nếm cạn.


Chính ngay lúc đó, từ trong vũng lầy bên kia, bỗng có tiếng ca theo gió vọng lại.


Tiếng ca bi thương, đủ để người ta sực nghĩ đến mọi thứ thống khổ và thù hận.


Hô hấp của Diệp Tuyết ngưng hẳn lại.


- Có phải ông ta không?


Lục Tiểu Phụng thở ra trong bụng :


- Hình như là vậy.


Diệp Tuyết lại cắn môi :


- Không chừng ông ta biết mình đã tới đây, đang kêu mình đấy.


Lục Tiểu Phụng lẳng lặng đứng dậy, kéo tay cô lên, làm như đang kéo một người sắp bị chết đuôi từ trong nước ra.


Nhưng riêng chàng thì cái người sắp bị chết đuối đó không phải là Diệp Tuyết, mà là chính chàng.


Trừ bùn đất ra, trong vũng lầy còn có gì khác? Lá và cỏ độc nát nhừ, đá viên rải rác, vô số loài côn trùng rắn độc vô danh, đỉa hút máu người trong cái vũng lầy, thậm chí còn có hàng ngàn hàng vạn thứ ly kỳ cổ quái, thứ nào cũng bảo đảm làm người ta muốn nôn mửa.


Nhưng trong bóng tối, cái vũng lầy làm người ta muốn nôn mửa đó bỗng biến thành mỹ lệ, không nói ra được, trừ cái mùi hôi thối lâu lâu bốc lên ra, vũng lầy này đẹp như một cái hồ phẳng lặng mà thần bí.


Tiếng bi ca đã ngưng bặt, Lục Tiểu Phụng cũng không bước tới trước. Chàng không thể không dừng lại, bởi vì chàng vừa mới đặt chân xuống đống bùn, cả người xém tí nữa đã bị hút xuống dưới đó.


Cũng như tội ác vậy, vũng bùn cũng có một sức hút. Chỉ cần sa chân xuống là chỉ còn nước chìm mãi xuống đáy sâu.


Gương mặt của Diệp Tuyết lại càng trắng bệch :


- Anh nói ông ta mấy năm nay vẫn cứ ẩn cư ở nơi đây?


Lục Tiểu Phụng gật gật đầu.


Diệp Tuyết hỏi :


- Làm sao ông ta sống nổi ở một nơi như vậy?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Vì ông ta không muốn chết.


Giọng của chàng đầy vẻ cảm thương :


- Nếu một người muốn tiếp tục sống, dù thống khổ có nhiều đến đâu cũng đều chịu được cả.


Đây là một câu nói rất đơn giản, nhưng lại có cái đạo lý thật phức tạp ảo diệu.


Chỉ có những người từng trải qua đau khổ mới hiểu được.


Trong bóng tối có người đang than thở :


- Ngươi nói đúng lắm, nhưng lại làm chuyện quá sai. Ngươi không nên đem người khác lại đây.


Giọng nói ấm ớ, cay đắng ấy nghe ra không xa lạ lắm. Diệp Tuyết lạnh ngắt cả hai tay.


Lục Tiểu Phụng nắm chặt lấy tay cô, chàng nói :


- Đây không phải là ai khác, đây là con gái của ông.


Không thấy người, không thấy có phản ứng, chàng đối diện với vũng lầy đen tối, lớn tiếng nói tiếp :


- Tuy ông không muốn để con ông thấy mặt, nhưng ông cũng nên nhìn cô ta một chút, cô ta đã lớn chừng này rồi.


Giọng nói của cái bóng bỗng ngắt lời chàng :


- Có phải nó còn giống như thuở xưa, thích núp một mình trong bóng tối để người khác đi tìm mãi không ra?


Đấy là bí mật của cô, cô sinh ra là đã có cặp mắt nhìn được trong bóng tối.


Cô thích núp trong bóng tối, bởi vì cô biết người khác không thấy cô, nhưng cô lại thấy được người khác.


Người biết cái bí mật đó không có mấy ai, người cô bỗng co rút lại.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Cô đã nghe ra ông ta là ai rồi?


Diệp Tuyết gật gật đầu, cô bỗng lớn tiếng nói :


- Ông không để tôi thấy ông, tôi sẽ chết ngay nơi đây.


Lại thêm một khoảng yên lặng trong bóng tối, rốt cuộc có một cái bóng đen hiện ra, lại là một cái nhà thuyền hình dáng kỳ dị, không những có thể nổi trên vũng bùn, còn có thể di chuyển qua lại.


- Con nhất định muốn thấy mặt ta?


- Nhất định!


Diệp Tuyết trả lời rất cương quyết.


- Lục Tiểu Phụng, ngươi không nên đem nó lại đây, thật là không nên.


Cái bóng lại thở than, không ai hiểu hơn ông ta cái tính kiêu ngạo và quật cường của con gái mình.


- Ta có thể cho con gặp mặt một lần, nhưng con sẽ nhất định hối hận, bởi vì ta không còn như lúc trước.


Diệp Tuyết lớn tiếng nói :


- Bất kể cha có biến ra hình dáng như thế nào, cha vẫn là cha của con, trong lòng con, cha vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, cha vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, cha vĩnh viễn là người anh tuấn nhất trong thiên hạ, là người đối xử với con tốt nhất trên đời.


Chiếc nhà thuyền trôi nổi lại gần, đến cách chừng hai trượng, Diệp Tuyết đã tung thân nhảy lên.


Lục Tiểu Phụng không hề cản trở, chàng đã thấy giữa hai cha con nhất định có một tình cảm rất sâu đậm.


Chàng bỗng liên tưởng đến phụ thân của mình, nghĩ đến cuộc đời cô độc và tịch mịch của mình.


Một tiếng la lên kinh hãi làm đả đoạn dòng tư tưởng của chàng.


Tiếng la phát ra từ trong chiếc nhà thuyền, giọng la là của Diệp Tuyết, nhà thuyền lại trôi đi ra xa, từ từ biến mất vào bóng đêm.


Lục Tiểu Phụng thất thanh gọi :


- Ông không đem cô ta đi được.


Cái bóng đang cười :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Em không phải gái hư

Em không phải gái hư

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây

24-06-2016