Pair of Vintage Old School Fru
Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 124 đánh giá )

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm - Hồi 40 - Đèn ma và hố xương người

↓↓

Hai mắt Trịnh Kiếm Hồng quét nhìn đám môn hạ của Cô Lâu giáo, lạnh lùng nói :

bạn đang xem “Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Nhà ngươi không lẽ không biết công lực của ta...


Cô Lâu giáo chủ âm trầm cười :


- Công lực Ngài kẻ hèn này đã thấy qua lúc nãy. Ngài dùng chưởng đánh cháy trăm mấy bộ xương vô hồn đủ làm Cô Lâu giáo ta hết sức vừa lòng.


Trịnh Kiếm Hồng bị gã Cô Lâu giáo mỉa mai, tức gần bể mặt, nhưng chàng gắng nhịn nói :


- Ngươi cho đó là tầm thường ư?


- Bản giáo đâu có ý ấy. Vì bản giáo tự lượng sức mình không phải là đối thủ với Ngài nên mới kêu Ngài hợp tác.


- Vậy là Cô Lâu giáo đi tìm cái chết.


Đối phương cười khặc khặc :


- Ngài đừng nói thế chớ. Tuy tiếng gọi là Cô Lâu nhưng đầu ai nấy cũng đều có da có thịt, có trí óc suy xét thì sao bảo là không thích không. Nhưng đến lúc cần giải quyết một vấn đề nan giải thì Cô Lâu giáo chúng tôi đâu sợ chết.


- Há! Há!...


- Sao Ngài lại cười.


- Cười ngươi ăn nói có khí phách.


- Ngài quá khen! Bản giáo thanh thế không rộng lớn như các phái khác nên ít khi dùng sức lực...


- Vậy dùng gì?


- Ngài đã biết lợi hại của hố xương người, bản giáo cần gì quảng cáo nhiều mang tai tiếng.


Đối phương không phải tay vừa, mở miệng ra là nói giọng móc họng, khiêu khích.


Trịnh Kiếm Hồng đảo mắt nhìn xuống đất quả nhiên thấy mình đang lọt vào một đầm đất xốp đầy rẫy xương người nằm ngổn ngang.


Chàng thầm giật mình khẽ thốt :


- Ồ! Chắc bên dưới có cạm bẫy.


Cô Lâu giáo chủ cười sằng sặc :


- Ngài biết vậy cũng khá lắm đấy. Luôn cả bản giáo cũng nói sơ cho Ngài hiểu.


- Phàm người võ lâm chưa ai dám bước vào đây ca. Nay người cả gan đi vào chắc chắn là để xương lại đầm lầy rồi.


Ngài nên nghĩ lại, tuổi Ngài còn nhỏ, sự sống còn dài, lẽ nào tự chôn mình nơi đầm xương người sao?


- Thôi, đồng ý hợp tác với bản giáo đi. Không lẽ Ngài không muốn hưởng thọ.


Trịnh Kiếm Hồng trầm mặt nghĩ ngợi, giây lát quyết định đánh thức Lý Minh Châu dậy để dễ bề xoay trở.


Bằng một thủ pháp khéo léo, chàng khẽ búng tay một cái, là hóa giải được huyệt đạo Lý Minh Châu.


Chàng hành động thật lẹ làng, đến nỗi Cô Lâu giáo chủ đứng gần đó, không hề hay biết.


Lý Minh Châu vừa tỉnh, lật đật đứng dậy ngay.


Vồn là người kinh nghiệm trên giang hồ lâu năm, vừa tỉnh dậy, nàng đã đoán được tình hình, liền đứng xê ra một bên, bình tĩnh nhìn đối phương.


Cô Lâu giáo chủ chợt thấy, không khỏi kinh ngạc :


- Ồ! Cô nương đã tỉnh rồi à?


Lý Minh Châu lạnh nhạt đáp :


- Thấy không biết sao còn hỏi.


- Thế ngươi là ai?


- Độc Tình Tiên Tử Lý Minh Châu!


- Lý Minh Châu?


- Ta đi nói dối với ngươi sao?


Cô Lâu giáo chủ cau mày :


- Cái tên này ta chưa nghe qua.


- Trước chưa nghe, bây giờ nghe nào có muộn.


Cô Lâu giáo chủ cười hì hì :


- Tài đối đáp của ngươi khá lắm. Nhưng chẳng hay ngươi thuộc môn phái nào?


Lý Minh Châu nghiêm nghị đáp :


- Thiết tưởng Giáo chủ khỏi cần biết qua. Chỉ biết là bản cô nương biết ngươi là đủ.


Cô Lâu giáo chủ giật mình :


- Cô nương biết ta?


Lý Minh Châu xác nhận :


- Đúng vậy.


- Thế cô nương nghĩ gì về cái hồ này?


- Có gì mà ta không biết.


- Ồ!


- Chủ nhân hố xương người lấy làm lạ lắm à?


- Phải. Nhưng cô nương mới biết đây chớ?


- Biết từ hồi còn nhỏ nữa kìa. Chẳng những thế mà còn biết cả mấy thứ trò chơi của chủ nhân nó như: "Lân Tinh đèn ma", "Cốt người ảo ảnh" và "Bạch Cốt âm kiếm". Nào có đúng không?


Cô Lâu giáo chủ hết sức kinh ngạc và âm trầm nói :


- Quái thật!


- Quái cái gì?


- Sao lúc nãy ta nói với Trịnh Kiếm Hồng, cô nương không mở miệng.


Lý Minh Châu cười ha há :


- Nếu lên tiếng thì ngươi làm sao có cơ hội khoác lác, láo khoét.


Cô Lâu giáo chủ nghiến răng trèo trẹo, mặt hiện đầy sát khí, nói :


- Con bé ngươi vừa bảo mấy thứ đó là đồ chơi, thử coi ngươi có tài cán gì phá nổi nó.


Tuy ngoài miệng Lý Minh Châu nói là đồ chơi chứ thật ra trong lòng nàng hồi hộp lo sợ vô cùng. Dầu sợ cũng để bụng, ngoài mặt vẫn giữ tươi tỉnh, nói :


- Chuyện đó có gì khó khăn mà chủ nhân nói thách đố. Bây giờ ta nên gác qua một bên vì bản cô nương và Ngài Tôn chủ đây có việc phải đi gấp, không thể trễ nải ở đây được. Sau này sẽ gặp lại, bản cô nương không quên hầu người.


Lời nói của nàng thốt ra có vẻ trang nghiêm, khiến Cô Lâu giáo chủ hơi chột dạ.


Lão nghĩ rằng, nếu bây giờ làm khó dễ, e rằng chống chọi không lại, sinh thêm thù oán. Thôi thì chờ ngày sau rồi sẽ hay...


Lý Minh Châu hỏi :


- Cô Lâu giáo chủ nghĩ thế nào? Có đồng ý lời đề nghị của bản cô nương không, xin cho biết.


Cô Lâu giáo chủ miễn cưỡng đáp :


- Cũng được. Riêng Tôn chủ nghĩ sao?


Trịnh Kiếm Hồng rất thông minh, hiểu ngay những lời tế nhị của Lý Minh Châu, nên dằn sự tức giận lại và nói :


- Tính vậy cũng ổn lắm.


Lý Minh Châu thấy đôi bên ưng thuận, liền cười :


- Thôi, xin chào Giáo chủ, sau này chúng ta sẽ gặp lại.


Dứt lời, nàng và Trịnh Kiếm Hồng định quay gót bước đi thì Cô Lâu giáo chủ bước tới nói :


- Tôn chủ, từ nay đến ngày gặp lại có lẽ thời gian cũng còn lâu. Vậy ngài suy nghĩ kỹ...


Trịnh Kiếm Hồng nghe nói nổi xung lên :


- Câm miệng.


- Ồ! Tôi chỉ nói ngài nên suy nghĩ chớ chưa nói sự hợp tác.


- Ta không muốn ngươi lải nhải điếc lỗ tai.


- Nếu thế thì...


Tâm trạng Cô Lâu giáo chủ rất mâu thuẫn, nửa muốn để cho Trịnh Kiếm Hồng và Lý Minh Châu đi, nửa muốn ra tay bắt lại. Vì sợ cho hai người tự do để sau này mất cơ hội và biết đâu y không gặp nhiều khó khăn rắc rối. Còn như giữ lại thì lại sợ Trịnh Kiếm Hồng và Lý Minh Châu biết được dã man bất chánh của y. Và đâu tránh được cuộc giao tranh mà hậu quả chưa biết thế nào.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016
Tình thoảng

Tình thoảng

Trong tình yêu, quan trọng là ai đến trước, ai đến sau. Đôi khi người đến sau yêu

25-06-2016
Phận phù du

Phận phù du

Phải, con người có số, có phận, nhưng cũng do bản thân không vượt lên số phận ấy,

24-06-2016
Ăn sáng trong vườn

Ăn sáng trong vườn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng

24-06-2016
Ván bài lật ngửa

Ván bài lật ngửa

Phụ nữ, nếu đã yêu thì dù sống chết, dù có phải xuống địa ngục cũng không từ

23-06-2016
Nhỏ của ngày xưa

Nhỏ của ngày xưa

Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa

27-06-2016
Đôi đũa lệch

Đôi đũa lệch

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không

23-06-2016
Kết thúc bất ngờ

Kết thúc bất ngờ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016