The Soda Pop
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 5 - Hẻm lạc tiêu

↓↓

Cô nương như trái dâu đó vẫn giống hệt như một trái cây khô, vừa khô vừa lạnh, không có một chút sinh khí.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vô Kỵ bỗng nghĩ đến chàng vốn nên mang nàng đi tìm Kiều Ổn.


Đại Phong Đường ở đây cũng có phân đà, Kiều Ổn là Đà chủ của phân đà, con người lão cũng giống như kỳ danh của lão, là người tứ bình bát ổn, xử lý thứ chuyện như vầy chính thị là nhân tuyển phù hợp nhất.


Nhưng chàng lại nghĩ, vạn nhất Kiều Ổn ngộ nhận quan hệ giữa cô nương này và chàng, lại càng phiền hà hơn.


Một người đụng phải thứ chuyện như vầy, xem ra cũng chỉ còn nước chịu nhận hết.


Chàng mới vừa thở dài trong bụng, xe ngựa đã dừng lại, dừng bên một khúc sông uốn khúc hoang lương, không những không thấy có đại phu chữ bệnh nào, cả một bóng người cũng không thấy.


Lão đầu tử đánh xe lẽ nào lại là hảo hán lục lâm đạo tặc trộm cướp ?


Chỉ thấy roi ngựa trong tay lão "vút vút" vung tới, nói lớn:


- Đã mang hai con dê mập tới, một cha một mẹ, một sống một chết.


Bờ sông lập tức có người hồi ứng:


- Nhận.


Lau sậy còn chưa trọc hết, giữa đám lau sậy trụi lủi chợt xuất hiện một chiếc thuyền ba lá.


Một ngư ông đội nón tre, tay chèo phẩy nhẹ, thuyền lập tức vút tới.


Nón tre của lão che rất thấp, Vô Kỵ nhìn không thấy mặt lão.


Vô Kỵ cũng không nhận ra ngư ông.


Chàng không ngờ không hỏi lão đầu tử đánh xe coi chàng đang muốn tìm đại phu tại sao lại dẫn chàng đến gặp ngư ông.


Chàng cũng không hỏi ngư ông đó là ai.


Ngư ông chỉ nói một câu:


- Lên thuyền.


Vô Kỵ ẳm cô nương đó nhảy lên thuyền.


Một người nãy giờ làm chuyện gì cũng cẩn cẩn thận thận, hiện tại sao lại sơ suất cẩu thả như vậy ?


Ngư ông lại chống chèo, thuyền trôi đi.


Lão đầu tử đánh xe cũng quất ngựa bỏ đi, miệng vẫn nói lớn:


- Dê mập đã mang đến, rượu chừng nào có ?


Ngư ông cũng trả lời lớn:


- Rượu sáng mai sẽ đem đến, không thiếu chút nào.


Xe ngựa phóng nhanh, chớp mắt đã biến mất trong gió bụi, thuyền cũng đã lọt vào lòng sông.


Vô Kỵ đặt cô nương đó trên thuyền, ngư ông không ngờ cũng bỏ chèo đi qua.


Thuyền đang xoay tròn trên sông.


Ngư ông nhìn Vô Kỵ, mỉm cười lạnh, chợt hỏi:


- Ngươi biết bơi chứ ?


Vô Kỵ đáp:


- Chút ít.


Ngư ông hỏi:


- Chút ít là ý gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Ý chút ít là muốn nói ta lọt xuống nước tuy không chìm được, nhưng nếu có người nắm chân ta, ta nghĩ không chìm cũng không được.


Ngư ông thốt:


- Không tưởng được ngươi là một người rất chân thật.


Vô Kỵ nói:


- Ta vốn là vậy.


Ngư ông hỏi:


- Nhưng có lúc người chân thật cũng không nên nói thật !


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Ngư ông đáp:


- Bởi vì nói thật là tốn tiền.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao lại tốn tiền ?


Ngư ông cười lạnh:


- Ngươi đừng giả hồ đồ, ta hỏi ngươi, ngươi muốn tiền hay là muốn mạng ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta muốn cả hai.


Ngư ông hỏi:


- Ngươi không sợ ta quăng ngươi xuống nước rồi kéo chân ngươi ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta sợ.


Ngư ông nói:


- Vậy tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn giao hết tiền ra, ta biết hôm nay ngươi đã thắng ở chỗ Liêu lão bát không ít.


Vô Kỵ thở dài, cười khổ:


- Nguyên lai ngươi đã sớm có chủ ý cướp ta.


Ngư ông hét lớn:


- Ngươi có đưa không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không đưa.


Ngư ông hỏi:


- Ngươi muốn chết ?


Vô Kỵ đáp:


- Không muốn.


Ngư ông chừng như cảm thấy kỳ quái, nhịn không được phải hỏi:


- Ngươi muốn làm sao ?


Vô Kỵ thản nhiên đáp:


- Ta chỉ muốn ngươi đem rượu ra mời ta uống.


Ngư ông ngây người.


Đây phải gọi là bợm gặp bợm.


Ngư ông lại nhịn không được phải hỏi:


- Con người ngươi có phải bệnh hoạn không ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta không bị bệnh chút nào.


Ngư ông hỏi:


- Vậy ngươi bằng vào cái gì mà nghĩ ta không những không lấy tiền của ngươi, còn muốn mời ngươi uống rượu ?


Vô Kỵ lại cười cười:


- Ngươi bằng vào cái gì mà nghĩ ta là một tên ngu khờ ?


Ngư ông hỏi:


- Ai nói ngươi là một tên ngu khờ ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta nếu không phải ngu khờ, sao lại tùy tùy tiện tiện leo lên thuyền của ngươi ?


Ngư ông ngây người:


- Lẽ nào ngươi đã sớm nhận ra ta ?


Vô Kỵ đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Mại

Mại

- Không nên thế. Hưng hư quá! - Mại khe khẽ nói. - Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? -

29-06-2016
Ma

Ma

Ma....ma.................. Tiếng thằng Tuấn la thất thanh khi đi qua bụi duối trước cửa

24-06-2016
Đừng lướt qua nhau

Đừng lướt qua nhau

"Có khi nào anh nhớ một người, Người đã đến bên anh, như em, bước về nơi cuối

24-06-2016
Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh

29-06-2016
Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè. Thật dã man! Bạn mới hát Jingle Bells đó, bạn mới đi chọn mua một

24-06-2016